Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 8 / 17  ·  47.1%
Xuyên Sách Thập Niên 70: Quân Thiếu Mặt Lạnh Đêm Đêm Giặt Ga Giường
Chương 8 Đã đánh giá thấp thủ đoạn của cô!
20/04/2025 11:40· 1,672 từ

Chỉ thấy bên trong cuốn chữ đen trên nền giấy trắng, dòng tiêu đề to tướng cùng bắt mắt:

“Dưới nắm đấm thép của dân, mọi âm mưu đều sẽ đập tan”

Dòng chữ nhỏ bên dưới: học tư tưởng lần thứ 16 Đội đặc nhiệm Không quân

Bầu không khí bỗng trở ngột ngạt.

Im phăng phắc.

Khi mọi người kịp phản sắc mặt của Lục Chấn Quốc Tần Lan đã tối sầm tặng người khác một cuốn sách dục tư tưởng là có ý

Rõ ràng là cảm thấy tưởng của người ta có vấn nên mới phải “lên lớp”

Các đơn vị không quân lớp như vậy là vì sợ công bị gián điệp lôi cha của Ôn Ninh là liệt ba đời bần nông, lý lịch sạch, cần gì học này?

Tần Lan ho khan hai quay sang nhìn con trai út Diệu:

“Đây là sách anh con trong đơn vị, có phải con nhầm không?”

Lục Diệu cũng hoàn toàn mịt, không hiểu tại sao anh lại gửi cho nữ đồng một cuốn sách thế này.

Nhưng anh ta vẫn nói:

“Con không cầm nhầm, anh bảo đưa sách cho em gái Ninh, trong ngăn kéo chỉ quyển này.”

Lục Chấn Quốc trầm mặt, người định gọi điện thoại:

“Tôi lại muốn hỏi xem nhóc đó rốt cuộc có ý

Ông hiểu rõ con trai đó là người cứng rắn, trong không chấp nhận một hạt nào, đã biết biết tặng bút cho Diệp Kiều thì tuyệt đối duyên vô cớ Ôn Ninh cuốn sách như

Bất kể con trai có gì, Ôn Ninh là con gái ông đã nhận, để ta khó xử trước mặt bao là không đúng.

Tần Lan kéo tay chồng:

“Có thể là Tiến Dương nhầm, không định đưa quyển đó Ôn Ninh. Anh đừng vội vấn.”

Sắc mặt Lục Chấn Quốc lại đôi chút, dường như đang nghĩ về khả năng này.

So với phản ứng của họ Lục, Ôn Ninh lại rất tĩnh, bởi cô đã hiểu mục đích Lục Tiến Dương tặng sách này cho mình.

Là muốn cảnh cáo cô, bước chân vào nhà họ Lục đừng mơ tưởng gì đến trong nhà này.

Tính cách của Lục Tiến mạnh mẽ, sắc bén, đối với địch thì lạnh lùng như thu cuốn lá rụng.

Trong nguyên tác, mặc dù có chi tiết tặng quà, nhưng đầu đến cuối, Lục Tiến luôn có địch ý lớn với chủ, nên tặng sách như thế không lạ.

Đúng lúc này, Ôn Ninh đã quyết định sẽ không dây anh, nhiều một chuyện thì bằng bớt một chuyện. Cô ôm cuốn sách vào ngực như báu vẻ mặt như thể cổ vũ:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-sach-thap-nien-70-quan-thieu-mat-lanh-moi-em-giat-ga-giuong&chuong=8]

“Chú Lục, dì Tần, anh tặng cháu cuốn sách này chắc muốn khích lệ cháu, dù gặp phải khó khăn gì phải tin tưởng vào sức mạnh Đảng và nhân dân, âm mưu rồi cũng bị tan!”

“Mọi người đừng hiểu lầm tốt của anh ấy.”

Cả nhà họ Lục không ngờ cô lại hiểu theo cách vẻ mặt hơi ngỡ ngàng.

Thím Trương gọi mọi người cơm, Tần Lan hoàn hồn, kéo chồng:

“Lão Lục, trước hết cứ bọn nhỏ ăn cơm đi, để mất ngon.”

Lần này Lục Diệu đã quan sát sắc mặt, chủ động đến bàn ăn kéo ghế:

“Chắc là hai em đã rồi, chúng ta ăn cơm thôi.”

Lục Chấn Quốc đành tạm chuyện gọi điện hỏi tội con

Cả nhà cùng ngồi xuống cơm.

Ăn xong, Tần Lan đưa Kiều và Ôn Ninh lên lầu phòng.

Lục Diệu cũng đi cùng.

Thím Trương bận rộn trong

Chỉ còn lại một mình Chấn Quốc trong phòng khách, ông xuống ghế sô pha, suy một lúc rồi vẫn quyết định điện thoại cho con trai.

Điện thoại vừa kết nối, lâu sau, giọng của Lục Tiến đã vang lên.

Lục Chấn Quốc nghiêm giọng:

“Con tặng sách cho Ôn là có ý gì?”

Giọng của Lục Tiến Dương mang theo cảm xúc, lãnh đạm

“Không có gì, chỉ muốn cô ta nâng cao tư tưởng. chẳng lẽ cha không nhìn cô ta đến nhà mình là mục đích gì sao?”

Nghe được lời này, sắc Lục Chấn Quốc thay đổi, duỗi đập mạnh lên thành ghế:

“Đồng chí Lục Tiến Dương, sử dụng thủ đoạn sai chỗ! đường là quân nhân, làm phải có chứng cứ, làm người phải có tầm nhìn xa trông đừng để cảm xúc nhân ảnh hưởng đến phán

Gọi là “đồng chí” rồi, thấy ông thật sự nổi giận, Tiến Dương nắm chặt ống ngồi thẳng lưng, dứt khoát:

“Con tin vào phán đoán mình.”

Tính cách của Lục Chấn cũng cứng rắn:

“Phán đoán của con không lúc nào cũng đúng. Mấy ngày con nhất định phải tranh về nhà một chuyến.”

Lục Tiến Dương cười lạnh điện thoại:

“Cha có thể nhận một như vậy làm con gái nuôi, sống vui vẻ với nhau, thì không làm được! Con không sống chung với loại phụ nữ danh lợi như cô càng không muốn làm anh của cô ta.”

“Con!”

Lục Chấn Quốc giận dữ, là lần đầu tiên ông thật nổi giận với con trai

“Hám danh lợi gì chứ? là thành kiến của con, vừa đã gán tội cho người Hôm nay cha gặp Ôn Ninh cha thấy con bé là một đồng chí đơn thuần, phác.”

Đơn thuần? Lục Tiến Dương nghe thấy truyện cười, ở trạm thôn Tiền Phong, anh chính nghe thấy mẹ cô dạy con phải nắm lấy mọi cơ hội lên cao, một người nữ như vậy mà đơn Mà chất phác?

“Dù sao dạo này con không về nhà, cha tốt nhất trông chừng Lục Diệu. Nó thành niên, mới là người thật đơn thuần, coi chừng sau này ăn vạ, con gái biến thành con dâu, để ta chê cười.”

Hôm nay Lục Chấn Quốc như đã lĩnh giáo bản lĩnh con trai mình, một câu có thể làm người khác nghẹn

Nhưng đời nào cha lại con trai chặn họng, ông hừ một tiếng:

“Được thôi, con không về thì cứ ở căn cứ mà luyện cho tốt. Còn em thì khỏi cần lo, Ôn Ninh chắc đã để mắt đến nó!”

Rầm!

Lục Chấn Quốc tức giận mạnh điện thoại.

Ông sống ngần ấy năm, người gì chưa từng gặp qua? cần quan sát một chút có thể nhìn ra bản chất ai đó.

Con bé Ôn Ninh đúng có ngoại hình hơi chói mắt, ánh mắt trong trẻo, cử tự nhiên thoải mái, cho thấy sống ở nông thôn cũng được dạy dỗ rất tốt, đối không phải loại người danh lợi.

Con trai ông đúng là thành kiến với Ôn Ninh!

Bên kia, Lục Tiến Dương điện thoại xuống, đôi mày kiếm chặt lại.

Trong lòng lại thêm một tượng xấu với Ôn Ninh: Tâm quá sâu.

Người cha cả năm chẳng cho anh lần nào, hôm nay đích thân gọi điện dạy một trận.

Thật sự là đã đánh thấp thủ đoạn của cô!

Lục Tiến Dương mặt lạnh băng, quay người đi về ký xá.

Chỉ cần anh không về người phụ nữ đó sẽ không hội giở trò với

Trong phòng ký túc, Lục Dương ngồi vào bàn làm việc, tục viết báo cáo.

Dưới ánh đèn, anh mặc phục được ủi phẳng phiu, ngồi tắp, góc nghiêng rõ nét, quan sắc sảo như tạc tượng, môi vừa vặn hơi mím lại, chú ghi chép cái đó trên giấy.

Trong quá trình viết, anh rút sách từ giá để tra xác minh rồi tiếp tục tiếp.

Khi viết xong hết, anh thận cất báo cáo, sắp xếp mọi vật dụng trên bàn đúng vị trí ban đầu.

Xong xuôi tất cả, Lục Dương mới giơ tay xem đồng đã hơn 11 giờ đêm. dứt khoát đứng dậy, lấy quần trong tủ rồi ôm chậu đi

Tắm xong quay lại, Lục Dương nằm xuống giường.

Nhắm mắt lại, suy nghĩ bất giác trôi về chuyến tàu đó.

Trong mơ.

Không gian nhỏ hẹp trong vệ sinh, một thân thể mềm thơm ngát lao vào lòng đôi môi đỏ phủ lên môi chiếc lưỡi mềm ướt như con nhỏ len lỏi giữa môi anh. Cơ thể anh cứng, hô hấp hỗn loạn, tay đang ôm eo vô thức siết lại.

Tiếp đó, những ngón tay khảnh bắt đầu vuốt ve yết anh, trượt xuống dọc theo cổ dài mạnh mẽ, luồn vào áo, từ từ cởi từng chiếc áo trên ngực anh, đến khi ngón tay chạm thắt lưng da…

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận