Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 17 / 17  ·  100%
Xuyên Sách Thập Niên 70: Quân Thiếu Mặt Lạnh Đêm Đêm Giặt Ga Giường
Chương 17 Mai mối trá hình
24/04/2025 14:17· 4,583 từ

Lục Tiến Dương và Tôn Trường không quên hôm nay có với Ôn Ninh, sau khi thúc buổi huấn luyện buổi sáng, hai cũng chuẩn bị phát.

Ban đầu Tôn Trường Chinh không đi làm bóng đèn, nhưng tình hình hiện tại, việc lý phi công đương nhiệm rất ngặt, đặc biệt là đề cá nhân. Nếu có qua với nữ đồng chí bên ngoài, báo cáo với tổ Cấp trên còn lập một tổ kiểm tra lịch, sẽ kiểm tra gao lý lịch phía Tình hình như vậy, hết các nữ đồng chí đều chết khiếp.

Nếu Tôn Trường Chinh không đi, bữa cơm hôm nay sẽ tính chất khác, Lục Tiến bắt buộc phải báo cáo trung với cấp trên.

Ôn Ninh cũng sẽ phải chịu thẩm tra của tổ chức.

Tôn Trường Chinh khó khăn lắm thấy chuyện yêu đương của Tiến Dương có chút hy không muốn vì những quy định mà dọa nữ đồng kia chạy mất, nên đành vui nhận vai bóng đèn. Lúc này, ta khoanh tay dựa khung cửa, nhìn Lục Dương với vẻ mặt sinh vì nghĩa lớn.

Lục Tiến Dương hoàn toàn không suy nghĩ của anh ta, trước gương, chau mày lạnh môi mím chặt, cẩn thận chỉnh cổ áo cho thật phiu không một nếp nhăn.

Bộ quân phục được ủi phẳng như đo ni đóng giày, người thẳng tắp, vai rộng dài.

Tôn Trường Chinh là đàn ông nhìn còn muốn huýt sáo. điều kiện thế này, 25 mà chưa có người yêu thì là tổn thất của nữ đồng chí.

“Đi thôi.” Sau khi chỉnh trang Lục Tiến Dương liếc Tôn Chinh một cái, bước ra cửa.

Tôn Trường Chinh hí hửng đi

Hai người vừa ra khỏi ký xá, chính ủy Trương vội từ đầu hành lang đi mỉm cười:

“Tiến Dương, may quá gặp được ở đây!”

“Hôm nay con gái của tham trưởng Vương đến căn cứ, ấy là bác sĩ mới tuyển vào phòng y tế của cứ, cậu dẫn cô đi tham quan một vòng làm với môi trường.”

Lục Tiến Dương dừng lại, không do dự từ chối: “Xin hôm nay tôi có việc ra ngoài, có thể để đồng khác trong đội dẫn ấy tham quan.”

Chính ủy Trương nghĩ anh đang cớ, mặt không đổi sắc: cậu dẫn cô ấy ra cũng được, người trẻ dễ nói với nhau hơn.”

Tôn Trường Chinh lập tức hiểu con gái của tham mưu Vương tới, lại bảo đội Lục dẫn đi? Rõ ràng là mai mối trá hình!

Hiển nhiên Lục Tiến Dương cũng ra ý đồ, môi mím vẻ mặt đầy cự tuyệt.

Chính ủy Trương vẫn cố thuyết “Cô ấy tốt nghiệp Đại Y khoa Thượng Hải, thầy dẫn là trưởng khoa ngoại Bệnh Quân khu Thượng Hải. đầu cô ấy định về bệnh quân khu làm việc, nhưng vì cô ấy là tham trưởng Vương nên mới ý về phòng y của đội phi công nhiệm chúng ta. Cậu không muốn căn cứ đi nhân tài như vậy đúng

Lời này vừa giới thiệu lý vừa khéo léo ám chỉ Tiến Dương nên nghĩ cho cứ.

Không ngờ Lục Tiến Dương chỉ nhạt đáp: “Đã không muốn căn cứ, cưỡng ép cũng giữ được.”

Chính ủy Trương biết muốn để đồng ý kết thân không ánh mắt lóe lên sự lỉnh: “Giữ được hay không còn xem cậu. Dù sao ta cũng đang đợi dưới ký xá, đã xem ảnh cậu, biết nay cậu sẽ đón. không đồng ý thì đi mà nói với mưu trưởng Vương. Tôi có việc, đi trước

Nói xong, ông ta quay đầu đi.

“Đội trưởng Lục, bây giờ phải sao?”

Toàn bộ ngân sách và phân vật tư của đội bay nhiệm đều do tham mưu Vương phụ trách, không nể mặt thì cũng phải nể Phật. Tôn Trường Chinh lắc đầu, đắc dĩ nhìn Lục Tiến Dương.

“Hay là dẫn cô ấy đi Ra khỏi căn cứ thì đi trước, tôi dẫn cô đi dạo.”

Lục Tiến Dương trầm ngâm một giọng bình thản: “Không cần, đi thì cứ đi theo.”

Cả hai xuống dưới, quả nhiên thấy một nữ đồng chí đứng chờ. Tóc ngắn đến lông mày rậm mắt to, mặc bộ váy liền màu trên cổ thắt khăn lụa màu dưới chân mang giày cao gót cừu trắng, trên vai túi da, cả người lên phong thái thời của nữ thanh niên phố Thượng Hải, ánh tự tin.

Đó là sự kiêu ngạo đặc của con cháu cán bộ, cảm giác ưu việt được lũy từ nhỏ đến lớn.

Vương Đình Đình đã xem ảnh Tiến Dương cả trăm lần, mắt một cái là nhận ngay. Gặp được người thật, cô lập tức chủ động lên, tươi cười rạng rỡ:

“Anh chính là đồng chí Lục Dương phải không?”

“Cha tôi là tham mưu trưởng tôi là Vương Đình Đình, sĩ mới về căn cứ, được chỉ giáo.”

Lục Tiến Dương mặt không biểu khẽ ừ một tiếng.

Vương Đình Đình đã sớm nghe qua về tính cách lạnh của anh, không ngờ lại lùng đến mức này, nụ cười mặt cô ta cứng một giây, rồi nhanh chóng tìm thang cho chính mình: “Vị đồng này là?”

Cô ta nhìn sang Tôn Trường

Tôn Trường Chinh tự giới thiệu lần.

Họ Tôn? Trong đầu Vương Đình lướt qua một chuỗi các quan hệ, thử hỏi: “Đồng Tôn là người thủ đô à?”

Tôn Trường Chinh gật đầu.

“Cha mẹ đồng chí cũng làm quân khu à?”

Anh ta lại gật đầu.

Vương Đình Đình định hỏi “Phó lệnh Tôn có phải là anh không” thì bị Lục Dương lạnh giọng cắt ngang: “Đồng Vương đến căn cứ kiểm tra hộ khẩu à?”

“Không… không phải.” Vương Đình Đình túng xua tay, không dám tiếp.

Ba người đi đến bãi đỗ trong im lặng.

Lục Tiến Dương mở cửa một jeep màu xanh quân đội, vào ghế lái.

Đây là xe của căn cứ, có quyền sử dụng.

Tôn Trường Chinh định mở cửa phụ thì Vương Đình Đình nhanh chân ngồi vào trước, đầu lại ngượng ngùng mà chớp mắt với anh ta: chí Tôn, tôi say xe, không được phía sau.”

“Không sao, cô cứ ngồi đi.” Trường Chinh cười đầy ẩn nhìn cô ta, còn ga đóng cửa giúp cô ta rồi xuống hàng ghế sau.

Chẳng mấy chốc, Vương Đình Đình hiểu ra ý nghĩa của cười đó.

Cô ta còn chưa kịp cài an toàn, Lục Tiến Dương đạp ga, xe lao vút như pháo nổ. Cô ta bật như đạn pháo, suýt đập đầu vào kính chắn gió.

“Á!” Cô ta sợ hãi hét một tiếng, tay vội bám vào tay vịn bên phải ổn định cơ thể.

Lục Tiến Dương lại không hề ý định giảm tốc độ, chạy vun vút trên con nhỏ ngoại thành, bụi tung mù

Vương Đình Đình cuối cùng cũng được dây an toàn, khó lắm mới thích ứng được tốc độ này thì xe đột rẽ gấp, cả người ta mất khống chế bị quăng một bên, má dán chặt vào kính, khuôn mặt méo

Cô ta hoảng sợ nhìn về ghế điều khiển, muốn xin chạy chậm lại một chút lại thấy anh ngồi vững vàng, hề thay đổi biểu khuôn mặt lạnh lùng, như thể quan tâm ai đang ngồi bên

Suốt quãng đường, cô ta chỉ nắm chặt tay vịn, tay lại giữ lấy giây an cố gắng ổn định cơ thể, lòng thì cầu mong chóng đến thành phố.

Cuối cùng xe cũng dừng lại.

Vương Đình Đình vội mở cửa, xuống xe, chạy tới bên cây nôn thốc nôn tháo.

“Đồng chí Vương, cô không sao Tôn Trường Chinh xuống xe tới chỗ cô ta, đưa giấy.

Vương Đình Đình lau miệng, yếu lắc đầu: “Tôi không sao.”

Tôn Trường Chinh gật đầu: “Đồng Vương, cô đừng để ý, thường đội trưởng Lục của tôi đã quen lái máy bay đấu, bây giờ đổi lái ô tô nên chưa thích được.

“Cô đỡ hơn chưa, nếu đỡ thì vào thôi.” Tôn Trường chỉ vào nhà hàng quốc bên kia đường.

Vương Đình Đình nhìn sang, thấy Tiến Dương đã đi vào, cắn răng đứng dậy: “Tôi rồi, đi thôi.”

Tại nhà hàng quốc doanh.

Ôn Ninh đã đến từ sớm, lại bình giữ nhiệt cho viên phục vụ, chiếm một trống và đợi sẵn.

Cô mặc chiếc váy màu vàng mới mua, phần eo và váy được may lại, tôn vòng eo thon gọn và dáng quyến rũ.

Cổ áo mở hai nút, để phần cổ đẹp như thiên làn da trắng như sữa, suốt và sáng bóng, nổi bật rất nhiều so với người xung quanh, khiến cô như sáng.

Vào giờ này, có rất nhiều bắt đầu đến ăn, sau ngồi xuống, ánh mắt của không tự chủ được mà dừng trên người Ôn Ninh.

Ôn Ninh đã sớm quen với chú ý như vậy, không thấy ngại ngùng hay xấu

Trước khi xuyên sách, cô đã hoa khôi của trường, mỗi vào căng tin đều được người nhìn ngắm, so vậy thì khách ở nhà hàng doanh này chẳng thấm vào đâu.

Nhà ăn có bàn ghế gỗ Ôn Ninh cảm thấy không mái, ngồi được một lúc không chịu nổi nữa, nghiêng người phía trước, chống tay bàn, hai tay đỡ cằm, ánh long lanh nhìn về phía cửa vào.

Cuối cùng, cô thấy một dáng cao lớn vững chãi bước nhà ăn.

"Đồng chí Lục!"

"Bên này!"

Ôn Ninh lập tức đứng dậy, cười, nhẹ nhàng vẫy tay phía Lục Tiến Dương.

Ánh sáng buổi trưa chiếu sáng rỡ trong nhà ăn, ánh vàng nhạt bao phủ quanh Ninh.

Mái tóc đen bóng của cô tết thành bím lỏng rũ lưng, đôi mắt hành to sáng, đôi môi căng mọng như anh đào, làn da như tuyết, khuôn mặt thanh tú, cô vừa quyến rũ vừa ngọt

Khi Lục Tiến Dương bước vào, ảnh đầu tiên anh thấy là Ôn Ninh như vậy.

Mí mắt của anh không khống được mà nhấp nháy, nhưng giữ vẻ mặt lạnh lùng, về phía Ôn Ninh, nhàn nhạt đầu: "Đồng chí Ninh."

Ôn Ninh không thấy Tôn Trường "Hôm nay đồng chí Tôn đến sao?"

Chỉ vừa dứt lời, cô đã từ phía cửa, Tôn Trường và một nữ đồng chí bước vào.

“Đồng chí Ninh!” Tôn Trường Chinh động chào hỏi Ôn Ninh dẫn Vương Đình Đình đến cô.

Vương Đình Đình không ngờ rằng nay Lục Tiến Dương ra lại là để gặp một đồng chí, lại còn là một đồng chí rất xinh

Cô ta cảm thấy có chút lắng và bất an, liền tay vén tóc ra sau tò mò hỏi Lục Tiến Dương: trưởng Lục, không giới chút sao?”

Thay vì gọi là đồng chí cô ta gọi anh là trưởng Lục, muốn làm cho quan hệ của họ nghe có quen thuộc hơn.

Nhưng không biết rằng Lục Tiến giống như hoàn toàn không thấy lời cô ta nói, kéo ghế ngồi xuống mà không cô ta dù chỉ cái.

Vương Đình Đình chưa bao giờ đàn ông phớt lờ như mặt cô ta lập tức bừng vì xấu hổ.

Cũng may Tôn Trường Chinh đã ra giải vây, giới thiệu bên.

Ôn Ninh chỉ gật đầu chào Đình Đình.

Vương Đình Đình ngẩng cao đầu, cười, biết Ôn Ninh và Tiến Dương không quen nhau, vì ân cứu mạng nên mới cùng bàn, trong lòng thấy dễ chịu hơn, liền ngồi bên cạnh Lục Tiến Dương.

Bàn ăn là bàn vuông, mỗi ngồi một bên là vừa

Ôn Ninh đã gọi món từ khi mọi người đã đến nhân viên phục vụ bắt mang món ăn lên.

Vương Đình Đình vừa mới nôn xong, không có khẩu vị, xuống thì chăm chú quan Ôn Ninh đang ngồi đối diện.

Cô ta thấy tay Ôn Ninh đeo đồng hồ, trên người không có trang sức quý gì, chiếc váy của cô cũng là loại vải bình chỉ có gương mặt là xinh hơn chút, trong mắt liền hiện một tia khinh miệt:

“Đồng chí Ninh đến từ đâu Tôi thấy vẻ ngoài và chất của cô khá giống các cô gái miền Nam, chúng không phải là đồng chứ?”

Ôn Ninh thành thật đáp: “Tôi người Tứ Xuyên.”

Vương Đình Đình gật đầu như ra, sau đó nâng cằm cánh tay đeo đồng hồ đãng vén tóc ra sau tai, thái mang theo chút ngạo: “Vậy chúng ta không phải hương rồi. Tôi là người Thượng mới tốt nghiệp Đại Y Thượng Hải. Sau tôi cũng sẽ làm ở quân khu thủ giống như cha mẹ

Ôn Ninh cảm nhận rõ ràng tự mãn trong lời nói Vương Đình Đình, chỉ lịch gật đầu mà không đáp lại.

Nào biết Vương Đình Đình vừa xong gia cảnh đã liên hỏi: “Đồng chí Ninh, cô đến thủ đô để làm việc Cô tốt nghiệp trường học nào? Phụ huynh của cô làm việc ở đơn vị nào thủ đô không?”

Nếu là nguyên chủ, nghe thấy kiện của đối phương như phản ứng đầu tiên chắc là xấu hổ khi nói về đình mình.

Nhưng Ôn Ninh đã xuyên sách, cảm thấy mình kém cỏi, đã trả lời thẳng thắn: đến từ nông thôn tỉnh Tứ đến thủ đô để người thân. Tôi chỉ học hết học, hiện tại chưa có việc

Cái gì? Đến từ nông thôn, chỉ mới học hết tiểu

Vương Đình Đình kinh ngạc, sau trong lòng dâng lên một vui sướng.

Điều kiện như vậy, so với sinh viên y khoa hàng và là con gái cán như cô ta thì chênh lệch xa, không chỉ không với Lục Tiến Dương, mà ngay Tôn Trường Chinh cũng không phù

Cô ta mỉm cười, vênh mặt nữa: “Thực ra trình độ vấn và bối cảnh đều quan trọng, chỉ cần có lòng tiến, thường xuyên đọc báo và nỗ lực nâng cao thân, cũng có thể trở nên sắc, được phân công đơn vị tốt.”

Ôn Ninh không thích nghe lời

Nguyên chủ có thể dễ dàng lừa, nhưng cô thì không.

Trong thời đại này, có thể nghiệp đại học và được công vào quân khu thì chắn có liên quan đến việc ra trong một gia tốt.

Cô nhìn Vương Đình Đình bằng mắt ngây thơ, nói từng từng chữ: “Ồ, thì ra chí Vương có thể vào Đại Y Thượng Hải và quân đội, đều nhờ đọc sách Tôi còn tưởng rằng chỉ cần ra trong gia đình là có thể thành Vậy hôm nay tôi mua thêm vài tờ và mượn thêm vài sách ở thư viện.”

Nghe đến đây, vẻ mặt Vương Đình lập tức cứng đờ.

Thường thì khi cô ta nói người khác đều bày tỏ ngưỡng mộ và khiêm tốn hỏi, không ngờ hôm nay lại người đáp lại như

Cô ta cảm thấy mình giống một quả bóng bị người thủng, không biết đối phương tình giả vờ không hiểu hay sự không hiểu.

Tôn Trường Chinh thấy biểu hiện thiệt của Vương Đình Đình, miệng giật giật, suýt nữa cười ra tiếng.

Lục Tiến Dương cũng khẽ mỉm ánh mắt sâu thẳm nhìn Ninh: “Thư viện quân khu nhiều sách chuyên ngành, nếu cô có thể đến mượn.”

Ôn Ninh chỉ nói cho vui, không thực sự cần đọc nhưng khi Lục Tiến Dương như vậy, cô không thể từ sự lịch sự của liền nở nụ cười ngọt ngào “Cảm ơn đồng chí Lục.”

Lục Tiến Dương bình thản đáp: sáo.”

Nhìn sự tương tác giữa hai Tôn Trường Chinh càng khẳng suy đoán của mình, nói một câu: “Đồng chí Ninh, đội Lục của chúng tôi việc luyện tập thì là đọc nếu cô muốn học hỏi, tìm ấy là đúng người

Nghe thấy vậy, sắc mặt Vương Đình càng khó coi hơn.

Suốt buổi sáng, Lục Tiến Dương nhìn cô ta lấy một những gì anh chủ động với cô ta cũng không quá câu, mà cũng không lời hay ho gì.

Tôn Trường Chinh cũng chưa từng tình với cô ta như

Ôn Ninh chẳng thèm để ý sắc mặt của Vương Đình dù sao hôm nay cô là để báo ân.

Nhìn thấy món ăn đã được lên đủ, cô nhớ đến sản mình mang theo, liền chóng mở hộp cơm ra:

“Người nhà tôi đã làm hai này để cảm ơn các đây là tôm chanh chua còn đó là hải sản ngâm các anh nếm thử nhé.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-sach-thap-nien-70-quan-thieu-mat-lanh-moi-em-giat-ga-giuong&chuong=17]

“Chỉ là hơi cay một chút, biết các anh có ăn không.”

Cô đặt tay lên mép hộp nhẹ nhàng đẩy vào giữa

Ánh mắt của Lục Tiến Dương lại ở ngón tay nhẹ đặt lên hộp cơm của đầu ngón tay trắng như ngọc, vài vết thương rất ràng, vết thương còn hơi sưng, rất ghê người.

Tôn Trường Chinh cũng chú ý hỏi: “Đồng chí Ninh, tay cô sao lại bị thương

Ôn Ninh không ngờ cả hai đều chú ý đến tay có chút ngượng ngùng rút lại, đáp qua loa: “Khi xử tôm và cua không bị trầy xước, da tôi là vậy, chỉ cần một vết trầy là trông rất rõ, ra không sao đâu.”

Lục Tiến Dương thu ánh mắt cầm đũa, gắp một cái cua vào bát.

Tôn Trường Chinh thì gắp một tôm.

Vương Đình Đình đột nhiên nghiêm nói với hai người: “Không các anh không thể ăn! món hải sản này có thể ký sinh trùng, gây cho cơ thể, hơn nữa, hai này có vẻ quá cay, có kích thích dạ dày, anh là phi công, thể phải làm nhiệm bất cứ lúc nào, cơ thể có vấn hậu quả không thể tượng được.”

Mặc dù lời này của Vương Đình có chút tâm tư nhưng cũng có lý.

Cánh tay đang gắp tôm của Trường Chinh dừng giữa không nói: “Đồng chí Vương, chỉ một con tôm thôi, có thể ra chuyện gì chứ? nữa tôi cũng thường ăn cay, dày không yếu ớt đến vậy.”

Vẻ mặt Vương Đình Đình nghiêm “Nếu xảy ra chuyện thì muộn rồi, tôi đã gặp hợp đồng chí quân nhân uống suối từ trên núi tham gia nhiệm vụ dã ngoại, cùng cả người bị sưng phồng đưa vào bệnh viện.

Nước suối trông trong veo nhưng trong có nhiều trứng ký trùng, uống vào cơ thể, sinh trùng sẽ phát triển và hại cho các cơ

Tôn Trường Chinh kinh hãi, lập bỏ đũa, nhìn về phía Tiến Dương.

Liên quan đến công việc, Lục Dương không thể qua loa, lùng nói: “Chúng tôi có việc đặc thù, thật sự cần chú ý.”

Nghe vậy, Vương Đình Đình đắc nhìn về phía Ôn Ninh.

Hừ, món ăn tự tay làm còn chẳng ai ăn.

Ôn Ninh không có ý định bác, ngược lại còn cảm Vương Đình Đình, cơ thể công rất quan trọng, đúng là chú ý, nếu người ăn món hải sản của cô gặp vấn đề, cô không gánh trách nhiệm.

Cô lấy hộp cơm về phía đẩy các món khác ra bàn, vẫn giải thích một “Hải sản này được nấu chín mới làm lạnh, nhưng đúng là không nghĩ đến việc anh là phi công cần chú an toàn thực phẩm, chắc chắn thì các đừng ăn.”

Tôn Trường Chinh gắp món khác, khỏi thở dài: “Ôi, thật Cô đừng nói, từ khi đội bay đặc nhiệm, tôi đã không được ăn uống mái, mỗi lần đi ăn đều bữa ăn dinh dưỡng, dù dinh nhưng không có hương

Ôn Ninh cảm thông nhìn anh gắp một con tôm cho miệng, vị chua cay tươi lan tỏa trong miệng, cô nhắm lại, thực sự rất hương vị này.

Sau đó cô lại gắp một càng cua, tay nhỏ xinh nhẹ nhàng bóc vỏ cua.

Khi ăn, mọi người thường chú đến lễ nghi bàn ăn, gắng tránh ăn những món bóc vỏ.

Nhưng Ôn Ninh không quan tâm, sản ngâm tương cần ăn còn lạnh, hơn nữa hôm lại không phải là đi ăn người lớn hay khách cũng không có ý định bước tiến gì với đối phương, cần phải lo lắng việc gìn hình tượng, quan trọng nhất là, thèm thịt cua.

Cô không thích mấy món chỉ gắp bỏ vào miệng là được như sườn hay thịt tàu, mà ngược lại, chỉ thích món phải trải qua khó khăn mới ăn được, chẳng như cua.

Ôn Ninh nâng tay lên, cố tránh đi ngón tay bị vật lộn với vỏ cua, cùng chỉ mới tách được một vỏ, còn lâu mới được thịt cua.

Cô không nhịn được thở dài, sau đó cái càng cua tay cô đã bị người lấy đi.

“Tôi làm cho.”

Lục Tiến Dương giọng lạnh lùng, mặt cũng không có biểu gì, sau khi lấy cái cua từ tay Ôn Ninh, ngón dài và mang vết mỏng của anh linh hoạt bẻ cái, sau đó thịt cua trong càng đã được gỡ hoàn toàn.

Ôn Ninh nhìn chăm chú, đúng trâu bò!

Trong tình huống không dùng bất công cụ nào mà vẫn thể bóc thịt cua một hoàn hảo, đây có phải là phú không?

Ôn Ninh nhìn Lục Tiến Dương ánh mắt lấp lánh, sau gỡ xong một cái càng anh tiếp tục gỡ cái thứ cho đến khi xử hết tất cả các càng cua hộp cơm và bỏ thịt cua bát của cô.

“Đồng chí Lục, anh đúng là của tôi!” Ôn Ninh mỉm hớn hở, không tiếc lời ngợi.

Khuôn mặt đẹp trai của Lục Dương vẫn thản nhiên như đứng dậy: “Tôi đi rửa

Tay Ôn Ninh cũng dính chút sốt, liền đứng dậy đi anh.

Hai người đứng cạnh nhau bên rửa tay, Ôn Ninh trước thoa một ít xà phòng lòng bàn tay, cẩn thận xoa trong khi xoa, không liếc về phía Lục Tiến Dương.

Chỉ thấy anh từ từ xắn áo lên khuỷu tay, lộ cánh tay cơ bắp, các máu và gân nổi lên, trông lực lưỡng, dễ dàng tượng rằng cơ thể dưới đồng của anh cũng hoàn hảo như

Ôn Ninh nhìn đến ngây ngốc.

Đến khi Lục Tiến Dương đã tay và lau khô, Ôn mới lấy lại tinh thần việc gỡ cua.

Cô không kìm được nắm lấy anh, lật qua lật lại cứu, đầu ngón tay nhẹ vuốt ve lòng bàn tay của cô đã phải rất vả mới bóc được vài miếng còn anh chỉ vài cái đã sạch, vỏ cua cứng thế nhưng anh lại hề bị thương, nghĩ Ôn Ninh không thể ngẩng mặt lên nhìn đầy tò mò.

Lục Tiến Dương hơi cúi đầu, mắt đen láy của anh vào khuôn mặt trắng như của Ôn Ninh, tuy là vẻ quyến rũ nhưng ánh lại trong sáng và ngọt ngào, nhìn anh như vậy, môi đỏ mở, đầu ngón tay mại trắng trẻo di trong lòng bàn tay như đang nghiên cứu vật quý giá, đúng một yêu tinh quyến

Trong lòng Lục Tiến Dương dâng một cảm giác khô nóng, hầu hơi chuyển động, thậm quai hàm của anh cũng cứng

Một giây sau, anh nhanh chóng tay lại, nói một câu cơm thôi,” rồi vội vàng đi.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận