Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 4 / 17  ·  23.5%

Đột nhiên, trước mắt cô lóe một bóng áo xanh, là người đàn ông mặt đó!

Ôn Ninh chẳng kịp nghĩ ngợi trong đầu chỉ vang một suy nghĩ: Cô tuyệt không thể rơi vào tay buôn người!

“Chồng ơi!”

“Chồng ơi cứu em với!”

“Có bọn buôn người muốn bắt em!”

Ôn Ninh dốc hết sức hét về phía người đàn mặt lạnh.

Lục Tiến Dương là phi công đội đặc chiến, giác cực kỳ nhạy bén, vượt người thường.

Gần như ngay khi Ôn Ninh tiếng kêu cứu, anh rẽ đám đông, sải bước lao đến bên cạnh cô.

“Thả ra!”

Giọng nói lạnh lùng đầy uy

Đám người gã đeo kính, ngay nhìn thấy bộ quân màu xanh trên người Lục Dương đã lập tức buông Ninh ra, vội vã nhảy tàu chạy trốn.

Chân Ôn Ninh mềm nhũn, ngã vào lòng Lục Tiến

Cô mất đà, theo phản xạ tay ôm lấy eo cả người dán chặt vào anh, khuôn mặt nhỏ chôn ngực anh:

“Cứu… cứu tôi… tôi bị trúng rồi…”

Mặt cô ửng hồng bất thường, nói mềm nhũn không ràng.

Cứ tiếp tục như vậy, phải xấu mặt trước người rồi.

Trong lòng ngực đột nhiên thân hình mềm mại vào, cả người Lục Tiến như căng chặt lại.

“Tôn Trường Chinh! Xuống tàu bắt Lục Tiến Dương quát về phía đầu toa tàu, đó dùng một tay ôm Ôn Ninh, kéo cô vào vệ sinh bên cạnh và khóa lại.

Vừa khóa xong, Ôn Ninh lập không nhịn được, đôi đỏ khẽ bật ra một rên khe khẽ.

Thuốc đã phát huy đến cực

Nóng… nóng quá…

Ý thức của cô trở nên loạn, bàn tay nhỏ loạn trên người anh, như tìm kiếm “thuốc giải”.

Lục Tiến Dương chưa từng bị nữ đụng chạm thân như vậy.

Đồng thời, cả người anh căng lập tức đẩy người gái trong lòng ra.

“Đừng động đậy!”

Giọng cảnh cáo lạnh băng, nhưng nghe kỹ, sẽ thấy thở của anh đã rối

Anh luồn tay vào túi quần, đang mò tìm cái đó.

Là phi công đặc chiến, thường tham gia huấn luyện gián, nên anh luôn mang vài loại thuốc giải cơ

Chạm được một hộp nhỏ bằng ngón tay, anh mở đổ ra một viên thuốc đỏ, lập tức bóp cằm Ninh, buộc cô há miệng đút viên thuốc vào.

Một luồng mát lạnh lan khắp miệng, ánh mắt mơ của Ôn Ninh dần trở tỉnh táo, vô tình chạm ánh mắt của Lục Tiến

Khoảng cách giữa hai người, gần mức nghe rõ cả thở.

Lục Tiến Dương nhìn thấy mặt trắng nõn như của cô, đường nét tinh đến quá mức.

Tim anh thoáng xao động bởi giác khó gọi tên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-sach-thap-nien-70-quan-thieu-mat-lanh-moi-em-giat-ga-giuong&chuong=4]

Nhưng biểu cảm thì vẫn lạnh như cũ.

Anh kiềm chế cảm xúc khác trong lòng, quay người rời đi, đã cho uống anh cũng không định tha bọn buôn người kia.

Tuy nhiên, Ôn Ninh chỉ tỉnh được đúng một giây.

Ngay sau đó, hơi nóng như cháy từ bên trong ra khắp cơ thể, khiến như muốn nổ tung, như kẻ khát nước lâu ngày kiếm nguồn nước trong tuyệt vọng.

Thấy anh định rời đi, Ôn bất ngờ giơ tay lên cổ anh, kéo đầu cúi xuống, rồi kiễng chân môi mình lên đôi môi của anh.

“Giúp tôi…”

Giọng nói mềm mại, năm phần nịu, năm phần cầu

Đôi mắt long lanh ngập nước anh một cách bất

Lục Tiến Dương sững người trước động táo bạo ấy.

Anh chết lặng một giây, còn kịp thốt ra từ ra”, thì môi vừa hé lưỡi cô đã len vào, lấy anh.

Ngực anh chấn động dữ dội, óc trống rỗng.

Nhưng, là núi băng thì sao thể dễ dàng tan

Vài giây sau, Lục Tiến Dương táo lại, lập tức tay cô khỏi cổ mình, lùng quát:

“Đứng nghiêm!”

“Cô biết mình đang làm

Ôn Ninh gật đầu, rồi lại đầu.

Đôi mắt ngơ ngác nhìn anh.

Giọng Lục Tiến Dương càng lạnh

“Ai cứu cô thì cô cũng lấy thế này sao? kỹ xem tôi là ai!”

Chưa kịp để Ôn Ninh trả bên ngoài nhà vệ đã vang lên giọng nói.

“Đội trưởng Lục, anh ở trong à?”

Lục Tiến Dương dùng một tay vai Ôn Ninh, không cô tiếp tục dính lấy tay kia vươn ra mở

Ôn Ninh dưới tay anh vẫn yên, lại luồn tay lấy cánh tay anh, cả chui vào lòng anh.

Cửa mở ra, Tôn Trường Chinh thấy cảnh tượng hai đang ôm nhau thắm thiết.

Lời định nói lập tức tắc trong cổ họng.

Mẹ ơi!

Bình thường đội trưởng nghiêm khắc anh em như ác chưa bao giờ liếc mắt nữ đồng chí nào, vậy giờ lại đang ôm một gái?

Hơn nữa… bộ đồ phi công bình thường cấm ai vào, giờ đã nhăn nhúm mức không nỡ nhìn… chậc, dám nhìn nữa.

Đúng lúc đó, Ôn Ninh còn kéo áo Lục Tiến lẩm bẩm:

“Tôi còn muốn nữa…”

Muốn?

Muốn cái gì?

Trong đầu Tôn Trường Chinh lập nổ tung, tràn ngập hình ảnh không dành cho em.

“Nghiêm túc lại.”

Lục Tiến Dương hất tay Ôn khỏi ngực, quay đầu giọng hỏi Tôn Trường Chinh:

“Đã bắt được người chưa?”

Lúc này Tôn Trường Chinh mới ra mục đích của

“Bắt được rồi, nhưng đối phương khăng một mực nói nhận nhầm người. Cảnh sát sắt mời anh qua phối điều tra.”

Lục Tiến Dương quay sang nhìn Ninh, có lẽ thuốc đầu phát huy tác dụng, mặt đỏ bừng đã dịu cũng không còn lộn như lúc trước.

Đúng lúc có một nữ nhân tàu đeo băng đỏ tới, Lục Tiến Dương nói cô ấy:

“Đồng chí, phiền cô chăm sóc ấy.”

Nữ nhân viên biết đã xảy ra trên tàu mới vội vàng chạy đến.

Thấy vậy liền bước tới đỡ Ôn Ninh.

Lục Tiến Dương và Tôn Trường nhảy xuống tàu, đi cảnh sát đường sắt.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận