Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 7 / 17  ·  41.2%
Xuyên Sách Thập Niên 70: Quân Thiếu Mặt Lạnh Đêm Đêm Giặt Ga Giường
Chương 7 Món quà của Lục Tiến Dương
20/04/2025 11:39· 2,094 từ

Tần Lan ở trong khu đã quen nhìn thấy những gái xinh đẹp của đoàn văn nên bà từng nghĩ đẹp trên đời dù đẹp đến đâu thì cũng đến thế. Nhưng khi thấy khuôn của Ôn Ninh, bà mới sự hiểu câu núi cao còn núi cao hơn.

Hơn nữa, cô gái bước vào đã ngồi xuống một thoải mái hào phóng, không khép cũng không nhìn ngang dọc, hoàn toàn không một cô gái nhà quê từng thấy sự đời, ngược lại giống như một tiểu thư du học mới về.

Lúc này Tần Lan thực sự tin lời Ninh Tuyết nói, với khuôn mặt như thế nếu ở nông thôn không có chút bối chắc chắn không giữ được.

Tâm trạng có phần chịu đối với Ôn Ninh ban cũng lập tức tan biến.

Lục Chấn Quốc không biết tâm tư vợ mình đã đổi. Ông nhìn Diệp Kiều và Ninh, trong lòng tràn tiếc nuối. Nếu như Văn Bân và Diệp Cường hy sinh, thì bây giờ cũng thể nhìn thấy con gái mình đã lớn lên xinh đẹp nào.

Đáng tiếc…

Ôn Ninh và Diệp ngồi trên ghế sô pha được lúc.

Thấy thời gian đã hợp, Diệp Kiều lấy từ trong ra một gói đồ:

“Dì Tần, chú Lục, đây cha cháu từng viết thư nói rằng chú Lục thích ăn phộng, đây là đậu cháu tự trồng, mang để hai người thử.”

Câu nói rất khéo Tần Lan cười đáp: “Con bé có lòng quá.”

Lục Chấn Quốc thì lại những lần đi làm nhiệm cùng đồng đội, thời đó lương thiếu thốn, không có ngon, nên rất thích đậu phộng rồi rắc ít để nhắm rượu.

Hiếm có cô gái vẫn còn nhớ mấy chuyện đó, nhìn Diệp Kiều bằng ánh mắt yêu thương.

Khóe môi Diệp Kiều nhếch lên, ánh mắt như vô liếc sang Ôn Ninh ngồi bên

Túi vải của Ôn không lớn, nhìn là biết không được nhiều, hơn nữa cô ta lúc chuẩn bị xuất thì trông dì Tuyết rất sốt ruột, chắc chắn quên không chuẩn bị quà cho họ Lục.

Lần đầu đến nhà khác không thể đến tay không, là lễ nghi tối thiểu. Nếu Ninh đến cả phép sự cơ bản ấy không có, vậy thì…

Nghĩ đến đây, trong Diệp Kiều bỗng trỗi dậy một giác khoái chí khó hiểu.

Có lẽ là do mắt Diệp Kiều nhìn quá chăm Ôn Ninh đặt ly nước xuống, đầu lại.

Vừa khéo chạm phải mắt của Diệp Kiều.

Cô bất giác nhớ trong nguyên tác, mẹ của nguyên vì sợ chồng phát hiện nên lén chuẩn bị hành không mang theo bất món đồ dư thừa nào. có dặn con gái là khi thủ đô thì nhớ mua quà cho nhà họ Lục rồi đến gặp mặt.

Kết quả nguyên chủ quên khuấy mất chuyện đó, tay bước vào nhà họ Lục, lại chăm chú nhìn ngó nơi, vẻ mặt lộ sự thèm thuồng không chút giấu.

Ngược lại càng làm bật Diệp Kiều vừa biết điều, hiểu lễ nghĩa.

Nhưng lần này…

E rằng Diệp Kiều phải thất vọng rồi.

Ôn Ninh tháo túi chéo trên vai, lấy ra một đồ đặt lên bàn trà:

“Chú Lục, dì Tần, cháu không trồng đậu phộng, nhưng cũng mang chút đặc sản quê tới cho hai người thử. Đồ vật không bao nhiêu, nhưng thật lòng ơn hai người đã giúp đỡ lúc cháu khó khăn nhất.”

Cô mở gói đồ

Là một khúc thịt khói dài bằng cánh tay.

Đó là thứ cô được trên tàu hỏa với nhân tàu. Người ta làm việc trên lâu năm, thường trao đồ với hành khách. Ninh nhìn thấy miếng thịt khói trong phòng nghỉ, liền dùng giấy đổi lấy.

Thời đại này, người thôn cả năm cũng chưa chắc ăn vài miếng thịt, có thể ra một khúc to này đã đủ thấy lòng.

Tần Lan có chút náy: “Ôi chao, con bé này sáo quá, đến là được rồi, mang nhiều đồ thế gì. Cha cháu từng đồng đội của Chấn Quốc, ta giúp cháu là điều nên

“Dì Tần, từ nhỏ cháu đã dạy rằng, làm người cảm ơn, có ơn thì phải đáp. Mấy món đồ chẳng đáng là gì với việc hai người cứu ra khỏi nước sôi lửa bỏng.”

Trên mặt Ôn Ninh biểu cảm cảm kích vừa đủ, hơn thì thừa mà ít hơn thiếu.

Tuy rằng có chút kịch, nhưng lòng biết ơn của với nhà họ Lục là thật.

Nếu không có họ mang, bây giờ cô đã phải cùng một tên ngốc, không biết nào sẽ bị hắn chuyện không hay.

Nhìn dáng vẻ nhỏ nũng nịu của Ôn Ninh, Tần không khỏi nhớ đến bản thân xưa. Nhà họ Tần kinh doanh từ đời sang đời khác, vốn phần tư sản. Khi thời thế đổi, cũng có kẻ lợi quyền thế ép bà phải gả Gia đình buộc phải tìm đến họ Lục – vừa có nguồn căn chính miêu hồng, vừa lực – rồi đem sản đi quyên góp, xử lý kiểu, cuối cùng mới thoát khỏi cơ, từ nhà tư bản thành thương nhân yêu

Tần Lan đã quên những oán trách lúc đầu đối Ôn Ninh. Bà ngồi sang bên nhẹ nhàng xoa xoa vai cô: “Cháu yên chú và dì không ai dám ép cháu phải ai cả.”

Ôn Ninh ngoan ngoãn đầu.

Ngồi thêm một lúc, Lan hỏi thím Trương: “Món ăn bị xong hết chưa? Xong rồi ăn cơm thôi, hai đi tàu chắc cũng rồi.”

Thím Trương lau tay tạp dề rồi gật đầu: “Đã hết lên bàn rồi, tôi lên cậu Tiểu Diệu.”

Lục Diệu nói là lầu tìm đồ nhưng đến giờ chưa xuống.

Tần Lan đứng dậy: để tôi lên xem nó đang gì.”

Vừa dứt lời thì tầng đã có người lao xuống.

Không phải Lục Diệu còn ai?

“Mẹ.” Lục Diệu cầm cái túi, bước về phía sô

Lục Chấn Quốc nghiêm nhìn con trai, khách đến đã mà bây giờ mới xuống chào chẳng có chút lễ nào.

Tần Lan như hiểu nghĩ của chồng, liền giải thích: Diệu đi lấy quà mà Tiến chuẩn bị cho hai gái.”

“Lục Diệu, còn không đưa quà cho các em.” Bà mắt với con trai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-sach-thap-nien-70-quan-thieu-mat-lanh-moi-em-giat-ga-giuong&chuong=7]

Lục Diệu gãi đầu, răng cười rạng rỡ với Ôn và Diệp Kiều: “Chào hai em, là Lục Diệu, sau gọi là anh hai được. Yên tâm, trong đại này, có anh che chở cho em!”

“Đúng rồi, đây là anh tặng hai em,” Lục Diệu trong túi ra hai hộp kem da Nhã Sương, đưa hai người, “Nghe nói gái đều thích loại

Một hộp kem Nhã có giá tận một đồng, nhiều tiếc chẳng dám mua. Diệp Kiều hai tay nhận lấy, đang ôm bảo vật: ơn anh hai, khiến anh kém quá. Em còn chưa từng kem dưỡng bao giờ!”

Lúm đồng tiền của Ninh thoắt ẩn thoắt hiện, vừa ngào vừa ngoan ngoãn: “Cảm ơn hai.”

Lục Diệu bị nụ ấy làm cho lóa mắt, tay lúng túng, vành tai đỏ hồng: không có gì…”

Nói chuyện cũng lắp

Tần Lan thấy bộ con trai ngơ ngẩn như vậy, lòng không khỏi vui vẻ. Bà ngờ cậu con trai vô tư của mình lúc đỏ mặt gái, thật thú vị!

“Đây là em gái Kiều, còn đây là em gái Ninh,” bà giới thiệu con trai hai cô gái.

Rồi lại nói với Ninh và Diệp Kiều: “Đây là trai thứ của dì, Lục Diệu, này vừa tròn mười tuổi.”

Ôn Ninh gật đầu: đúng là nên gọi là anh rồi, tháng sau em mới mười

Diệp Kiều cũng nói: cũng tháng sau mới mười tám.”

Trong nguyên tác, để nổi bật nhân vật chính, tuổi nữ phụ Ôn Ninh cũng bằng Kiều, sinh nhật chỉ nhau một ngày.

Lục Diệu gãi đầu, may mắn vì mẹ đã sinh ta sớm vài tháng, nếu không đã phải làm em mất rồi. Đừng nhìn một cách xưng hô, một tiếng anh trai nghe vào dễ chịu hơn hẳn.

“Đúng rồi, anh cả chuẩn bị quà cho hai em

Lục Diệu suýt quên việc này, vội vàng lấy quà

Một chiếc hộp nhung đen và một quyển sách bọc

Anh ta đưa hộp Diệp Kiều: “Đây là quà anh tặng em.”

Diệp Kiều nhìn món mắt lập tức mở to, ánh như ngẩn ngơ, món quà này quá tinh xảo!

Cô ta không kiềm mà mở ra, bên trong là chiếc bút máy màu đen viền dưới ánh nắng, chiếc máy phát sáng lấp như mạ vàng, vừa sang vừa tinh tế.

“Cái này… có phải quý giá quá không?”

“Em… em không thể đâu, hay là để anh cả đi, em dùng bút than bình là được rồi.”

Miệng thì nói vậy, tay lại cầm chặt chiếc hộp buông.

Lục Diệu cười: “Diệp em cứ nhận đi. Anh cả trong quân đội hay được khen lần nào phần thưởng là bút máy, anh dùng không hết. Ở chỗ còn mấy cái nữa kìa.”

“Vậy à…” Nghe vậy, Kiều lập tức yên tâm nhận

Lục Diệu nhìn quyển còn lại trong tay, đay là dành cho Ôn Ninh, ánh mắt ta thoáng do dự.

Ban nãy anh ta biết quà anh cả tặng Diệp lại sang trọng như thế. Giờ biết rồi, trong lòng khỏi đắn đo, vì cũng nhận ra bút máy sách chênh lệch nhau quá lớn.

Nhưng khi ánh mắt ta bắt gặp đôi mắt trong của Ôn Ninh, Lục Diệu bỗng quyển sách này thật mà đưa ra.

Do dự một lúc, cùng vẫn đưa qua: “Ôn Ninh,

Ôn Ninh vừa định ơn thì Diệp Kiều đã lập nhìn chăm chăm vào cuốn sách, giục: “Anh cả còn cả bìa, chẳng lẽ tác phẩm quý giá nào Ninh Ninh, mau mở ra xem

Cô ta chỉ muốn Lục Tiến Dương tặng gì cho Ninh.

Thực ra Lục Diệu Tần Lan cũng thấy tò mò. sách được bọc giấy da bò, lẽ thật sự là phẩm quý hiếm?

Giá trị như vậy không thua gì cây bút.

“Tác phẩm nào cơ?” thấy vậy, Lục Chấn Quốc đi

Tần Lan chỉ vào sách trên tay Ôn Ninh, giải “Là món quà Tiến Dương tặng Ôn Ninh.”

Lục Chấn Quốc hiểu “Thằng nhóc kia suốt ngày chỉ sách về máy bay, cho rằng gái cũng thích. Còn bằng tặng cái gì thực thì hơn.”

Trong chốc lát, ánh mọi người đều đổ dồn vào sách bọc bìa kia…

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận