Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 2 / 17  ·  11.8%
Xuyên Sách Thập Niên 70: Quân Thiếu Mặt Lạnh Đêm Đêm Giặt Ga Giường
Chương 2: Bị người để mắt đến
19/04/2025 14:17· 1,363 từ

Ôn Ninh vừa rời đi không cha dượng của cô, Lưu đã phát hiện trốn.

Nhìn chiếc giường trống trơn trong bệnh, Lưu Quân tức giận mạnh vào chân giường, to: “Mẹ nó, quả không phải con ruột không thể nuôi nổi! Nuôi mười trời mà nuôi ra con sói mắt trắng!”

Chẳng phải chỉ bảo cô gả con trai ông ta thôi Ngày xưa anh em còn có thể lấy sao anh em kế không thể cưới? Đều là người nhà, “xử lý nội như vậy chẳng phải vừa tiết được sính lễ, vừa khỏi lo hồi môn à? Quá hợp lý gì!

Lưu Quân không cam lòng, bước khỏi phòng bệnh, chất vấn sĩ trực ở ngoài:

“Không phải tôi đã bảo cậu thuốc mạnh cho nó ngủ man sao? Sao còn chạy mất?”

Bác sĩ co rút người lại, rẩy vì sợ:

“Tôi… tôi chỉ tranh thủ đi một bữa ở công xã, ngờ quay lại thì đã không thấy đâu rồi. Hay là… ông người kia thử xem?”

Hắn ta ra hiệu về phía căn phòng khác.

Trạm y tế chỉ có hai bệnh, tường ngăn giữa mỏng giấy, bên này tĩnh thì bên kia chắn nghe được.

Lưu Quân nhìn theo hướng bác chỉ, nơi đó mới quân nhân mới chuyển cấp bậc không nhỏ. đạo cấp trên còn biệt gửi điện báo yêu cầu bộ cán bộ trong phải sẵn sàng đáp ứng mọi cầu của người này.

Lưu Quân vỗ nhẹ lên mặt thu lại vẻ hung dữ, sang bộ dạng cung Ông ta bước đến, ngoài rèm cửa khẽ

“Đồng chí, làm phiền một chút. muốn hỏi thăm một chuyện.”

Vài giây sau, giọng nói lạnh của Lục Tiến Dương vang

“Ông có quan hệ gì với ta?”

Lưu Quân không ngờ đối phương trúng ngay ý định của đảo mắt rồi đáp:

“Khiến đồng chí chê cười rồi, bé đó tên là Ôn đã qua lại với trai tôi nhiều năm, làm giấy kết hôn Không biết nó trèo lên được cao nào, đột nhiên muốn hủy hôn. Con trai tôi nó mà sống dở chết dở, không còn cách nào nên phải đến đây, muốn bàn lại chuyện lễ với nó.”

Lục Tiến Dương ngồi ngay ngắn đầu giường, môi mỏng khẽ lên một chút.

Quả nhiên, người phụ nữ đó thực dụng vừa ham

Đã trèo lên được nhà họ thì sao còn coi người cũ ở thôn Tiền ra gì nữa?

“Anh biết cô ta chạy đi không?” Thấy đối phương mãi nói, Lưu Quân hỏi.

Lục Tiến Dương đáp: “Không biết.”

Lưu Quân không dám hỏi thêm, ơn một câu rồi rời

Lưu Quân vừa đi được một trước cổng trạm y tế lên tiếng xe hơi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-sach-thap-nien-70-quan-thieu-mat-lanh-moi-em-giat-ga-giuong&chuong=2]

Một thanh niên mặc quân phục từ ghế lái nhảy xuống, vã sải bước vào

“Đội trưởng Lục!”

Thấy Lục Tiến Dương vẫn bình ngồi đó, người thanh niên phào nhẹ nhõm:

“Lãnh đạo căn cứ yêu cầu lập tức trở về thủ có nhiệm vụ khẩn Tôi đã mua vé tàu sớm nhất rồi.”

“Vậy đi thôi, còn chần chừ nữa.” Lục Tiến Dương liếc hồ, vừa nói vừa ra ngoài.

Người thanh niên theo sát phía

Hai người lên xe, Lục Tiến đạp hết ga, lao như trên đường quê.

Đến ga tàu thành phố, họ giao xe cho người của vị rồi lập tức chuyến tàu sắp khởi về thủ đô.

Lạch cạch... lạch cạch...

Chuyến tàu xanh rung lắc trên ray, phong cảnh ngoài cửa liên tục trôi về sau.

Lối đi trong toa chật kín hành lý chất đống, quần của hành khách chủ đen, xám hoặc đậm. Phụ nữ thì tóc hoặc cắt ngắn ngang tai, ông thì rẽ ngôi hoặc tóc rối như tổ quạ, tóc tai ai nấy đều rậm

Có người còn mang theo gia sống, tiếng nói chuyện lẫn gà vịt tạo nên không khí vừa ồn vừa náo nhiệt.

Lương Uy chỉ mua được ba ghế cứng, lại không cùng đành chia ra ngồi.

Lương Uy và Diệp Kiều ở toa, còn Ôn Ninh toa.

Vừa ngồi xuống, Ôn Ninh đã người ta để ý.

Không có lý do nào khác, vì gương mặt cô quá bật.

Hai bím tóc đen nhánh buông vai, làn da trắng mịn ngọc, mắt hạnh long sống mũi cao, chóp nhỏ nhắn xinh xắn, hồng như cánh hoa hồng đọng môi trên hơi cong cả khi không cười.

Vừa mềm mại vừa quyến rũ, thuần khiết vừa mê hoặc.

Ngay cả con chó đi ngang phải quay lại nhìn.

Người đàn ông đối diện cô luôn nhìn chằm chằm, cố chuyện:

“Đồng chí, cô bao nhiêu tuổi Đã đi làm chưa? yêu chưa?”

“Đi thủ đô là về nhà là thăm người thân vậy?”

Thời buổi này, đi xa cũng có vài lý do như

Ôn Ninh không trả lời, chỉ lẽ quan sát người đàn

Hắn ta mặc bộ Tôn Trung xanh đậm, kẹp cặp tài dưới nách, mặt vuông điền, đeo kính đen, qua rất trí thức, cán bộ nhà nước.

Mới xuyên đến hoàn cảnh xa Ôn Ninh cảnh giác với thứ, không dám

Người đàn ông vẫn không từ

“Cô đừng hiểu lầm, tôi không người xấu, cũng không đồ gì.”

“Tôi là chủ nhiệm tuyển dụng đoàn văn công thành phố. thấy cô có ngoại rất phù hợp, có vào đoàn văn công Tôi có thể giới thiệu nội đi diện đặc cách, cần thi cử.”

Ôn Ninh thản nhiên từ chối: ơn, tôi không có hứng

Cô từ chối, nhưng các nữ chí xung quanh đang nghe lại bắt đầu rạo

Họ vây quanh người đàn ông kính để hỏi han.

Thấy vậy, một bà thím đứng chỗ cô ngồi nhìn nhìn kẻ ngốc:

“Trời ơi cô em, biết bao người muốn chen chân vào văn công mà không lại không thèm? tháng được tận 35 lương, ăn mặc ở đi lại miễn phí, còn công nào tốt hơn chứ?”

“Chưa kể, tôi thấy cô cũng tuổi lấy chồng rồi nhỉ, như thế này, vào văn công sẽ có hội gặp sĩ quan quân đội, biết đâu lại lấy lãnh đạo cấp cao, cần lo nghĩ nửa đời sau!”

Bà thím cứ líu lo bên cô không ngừng.

Ánh mắt bà ta vô tình phải ánh nhìn của kính.

Ôn Ninh không bỏ lỡ khoảnh trao đổi ánh mắt đó, ngờ hỏi:

“Thím à, nhà thím có con không?”

Bà ta không do dự gật

Ôn Ninh cười nhạt:

“Công việc đoàn văn công tốt thế, chủ nhiệm tuyển dụng đang ở đây, sao không tranh thủ giúp gái mình? Sau này ấy lấy được lãnh đạo, thím mẹ vợ của trưởng, đi tàu cũng có vé đâu cần đứng cả quãng đường này.”

Lời cô vừa dứt, lối đi phía trước vang lên một cười khẽ.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận