Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 13 / 17  ·  76.5%
Xuyên Sách Thập Niên 70: Quân Thiếu Mặt Lạnh Đêm Đêm Giặt Ga Giường
Chương 13 Anh đi chậm chút đi
20/04/2025 13:12· 1,085 từ

Ôn Ninh nào dám để Lục Dương xoa chân cho mình, vàng nói: “Không cần đâu, tự xoa được rồi, chỉ cho tôi cách được.”

Chú Hoàng nói: “Nói xoa như nào cho đúng cách thì cô nhìn Tiến Dương làm lần là hiểu ngay.”

Ôn Ninh còn định từ chối Lục Tiến Dương đã chậm xắn tay áo, vẻ mặt thản liếc cô một “Đừng lãng phí thời

Sau khi anh xắn xong tay vẻ mặt vô cùng tự đưa tay nhận lấy chai thuốc, vặn nắp, đổ ít ra lòng bàn xoa nóng lên, sau một tay giữ lấy chân trắng nõn của Ôn tay còn lại đặt cổ chân cô, bắt đầu xoa

Bàn tay anh to lớn, chỉ tay đã đủ bao trọn chân cô. Khi chạm vào da mịn màng như dưới tay, nhìn những chân trắng muốt tinh Lục Tiến Dương khẽ mày, những hình ảnh trong mơ lại ùa về. hầu anh trượt lên xuống, cơ siết lại, nhưng vẻ mặt lạnh nhạt, không để lộ cảm

Ôn Ninh cũng chẳng khá hơn bao. Bàn tay thô ráp, rộng của anh mỗi lần qua đều khiến cô mình, lòng bàn chân rúm lại, hai má hồng, ngực như chiếc đồng hồ báo thức vang lên leng keng.

Ánh mắt cô lơ đãng rơi người Lục Tiến Dương.

Chỉ thấy anh cụp mắt, môi chặt, vẻ mặt cực kỳ trung xoa bóp cho cô. lần dùng sức, mạch xanh nhạt bên ngoài tay hiện rõ, đường bên trong cũng nổi theo nhịp, đầy sức quyến

Ôn Ninh thầm nhủ với bản Đừng nghĩ bậy, đừng nghĩ

Chỉ là đang thoa thuốc thôi.

Nhưng lại không ngăn được suy trôi dạt xa xôi.

Cuối cùng, Lục Tiến Dương dừng lại, mím môi liếc nhìn Ninh: “Về nhà thì cứ như vậy.”

“Ừ ừ.” Ôn Ninh gật đầu máy, vội vàng lấy tất vào.

Lục Tiến Dương đi rửa tay.

Ôn Ninh cử động cổ chân, nhiên không còn đau như ít nhất là đi lại vấn đề gì.

“Cảm ơn chú Hoàng, tiền khám bao nhiêu, cháu gửi cho Cô cảm ơn, đưa tay túi lấy ví, lôi một đống tiền lẻ, hào hai hào, cuối góp lại được năm

Ôn Ninh có chút ngại ngùng, phải cô cố tình than mà túi tiền thật sự hẹp. Ngoài tiền mua áo do nhà họ cho, lúc rời quê chỉ mang theo ít lẻ, cộng lại chưa tới đồng.

Chú Hoàng thấy vậy liền xua “Cô bé khách sáo quá Cháu là bạn gái của Dương, sau này nếu đau đầu cảm sốt đau nhức chỗ nào, đến tìm chú khám, tiền thì xa lạ quá.”

Ôn Ninh không phải người thích lợi: “Chú Hoàng, anh ấy phải bạn trai cháu, nhân cứu mạng thôi. nay cháu gặp chút may mà có anh giúp, nên chú nhất phải nhận số tiền này.”

Ân nhân cứu mạng? Chú Hoàng cười liếc nhìn Lục Tiến rồi quay sang nói với Ninh: “Chú còn không từ khi nào nó thích giúp người như nữa. Cô bé, thật không cần đưa tiền đâu. đâu có mở phòng cũng không biết định giá thế Hôm nay chẳng qua là Tiến Dương một tay thôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-sach-thap-nien-70-quan-thieu-mat-lanh-moi-em-giat-ga-giuong&chuong=13]

Nghe vậy, Ôn Ninh không ép cất tiền đi, cảm ơn thành: “Vậy cháu cảm ơn Hoàng.”

Chú Hoàng xua tay: “Khách sáo chứ.”

Lục Tiến Dương rửa tay xong lại.

Chú Hoàng ra hiệu bằng mắt: Dương này, thương gân động dưỡng trăm ngày, còn không đưa bạn gái đi chút gì bổ bổ.”

“Hôm nay làm phiền chú Hoàng Lục Tiến Dương nói lời ơn, rồi quay sang Ôn “Đi thôi, đi ăn

Ôn Ninh chào tạm biệt chú rồi theo Lục Tiến Dương cửa.

Chân còn chưa bước qua ngưỡng Lục Tiến Dương bỗng gọi lại.

Ôn Ninh quay đầu thì thấy dắt một chiếc xe đạp góc sân ra, nhảy lên xe, tay nắm tay chân chống đất vững ra hiệu cho cô: xe.”

Ôn Ninh do dự một giây, chậm trễ thời gian, vội nghiêng lên phía sau, hai bám vào ghế trước.

Vừa ngồi vững, Lục Tiến Dương đạp mạnh một cái, xe đi vài mét.

Xe len lỏi qua mấy ngõ chẳng mấy chốc đã ra lớn. Trên đường, tốc độ tăng vọt, càng lúc nhanh. Ôn Ninh bám hai bên ghế, thân không kìm được về phía trước, gần như sát lưng Lục Tiến

“Anh đi chậm chút đi~” Ôn nói khẽ, giọng mềm mại, đổi sang nắm lấy vạt anh.

Gió cuốn lời cô tan biến, biết Lục Tiến Dương có thấy không. Phía trước lại lúc là đoạn dốc, Ninh chỉ kịp thốt một tiếng thì cả không kiểm soát được đập vào lưng anh. Trong hoảng hốt, cô theo xạ vòng tay ôm chặt lấy anh, giữ cho cơ thể ngã.

Lục Tiến Dương chỉ cảm thấy bên eo mình bị một tay mềm mại ôm lấy, tiếp xúc như có nhiệt bốc lên, sau nhanh chóng lan rộng người.

Bên tai là tiếng gió vù cảnh vật bên đường vùn lùi lại phía sau. Anh lẽ siết chặt tay yết hầu chuyển động, cảm thấy thời gian ngừng trôi.

Xe cuối cùng cũng dừng lại.

Đến nhà hàng quốc doanh rồi.

Ôn Ninh như bị bỏng tay, vàng buông eo anh ra, xuống khỏi yên sau xe

Lục Tiến Dương vẻ mặt bình đi cất xe.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận