Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 12 / 17  ·  70.6%
Xuyên Sách Thập Niên 70: Quân Thiếu Mặt Lạnh Đêm Đêm Giặt Ga Giường
Chương 12 Bệnh sợ tiếp xúc
20/04/2025 13:11· 1,699 từ

Ôn Ninh đã chuẩn bị tinh lát nữa gặp Diệp Kiều, phận của cô chắc chắn sẽ bại lộ. Dù sao Diệp cũng đã từng xem ảnh Lục Tiến Dương. Nhưng điều khiến không ngờ tới là, khi lại cửa hàng thì Diệp lại không có ở đó.

Đang định tìm ai đó để ánh mắt cô liền chạm nữ nhân viên bán hàng đã quần áo cho cô trước

Nữ nhân viên nhìn qua nhìn giữa cô và Lục Tiến cười cười với vẻ mặt “tôi mà”, nói:

“Cô gái, thì ra hôm nay mua đồ là để đi người yêu à, ôi chao, người cô đẹp trai thật đấy, sĩ quan quân đội

Ôn Ninh không dám quên bài của nguyên chủ vì mơ đến đóa hoa cao lãnh này, vàng xua tay giải thích:

“Cô hiểu nhầm rồi, anh ấy phải người yêu của tôi.”

“À mà, tôi muốn hỏi một cô có thấy cô gái cùng tôi tới cửa hàng lúc không? Cô ấy để quên đây, nói là sẽ lại lấy, mà giờ tôi không cô ấy đâu cả.”

Sáng nay người đến cửa hàng nhiều, lại càng ít người đồ, nên nhân viên bán hàng rất rõ:

“Ồ, cô nói cô gái ấy tôi có thấy đấy. Lúc cô ấy đi cùng cô, sau quay lại, còn thử hai quần áo rồi mới đi.”

Nghe đến đây, sắc mặt Ôn thoáng thay đổi.

Nếu Diệp Kiều quay lại tìm mà bị chậm giờ thì hiểu được, nhưng quay lại còn thả mua sắm, không biết còn đang đợi cô ta

Nghĩ đến chuyện lúc nãy Diệp đột nhiên nói sẽ đi về, rồi bỏ cô lại ngõ, trong lòng Ôn Ninh đầu dấy lên nghi ngờ.

Nhưng lại thấy lạ, Diệp Kiều đến thủ đô, làm sao quen biết với hai tên lưu kia?

Lẽ nào tất cả chỉ là hợp?

Thấy sắc mặt Ôn Ninh thay liên tục, Lục Tiến Dương bên cạnh lạnh nhạt hỏi:

“Xác định hai người là bạn?”

Nếu là bạn thật, thì sao không có ở cửa hàng, chẳng quay lại tìm cô?

Khoảng cách từ cửa hàng đến xảy ra sự việc chỉ trăm mét.

Ôn Ninh lập tức hiểu ẩn trong lời nói của anh, lòng thầm nghĩ anh chàng này là giỏi nhìn người, nhưng chưa rõ ràng, cô không vu oan cho ai, bèn nói:

“Có thể cô ấy có việc phải về trước. Chúng ta thôi.”

Ôn Ninh đi cùng Lục Tiến ra khỏi cửa hàng.

Cô nghĩ đến việc phải mời một bữa cơm để cảm

“Đồng chí, giờ chúng ta đến bạn anh, rồi cùng đi ở nhà hàng quốc doanh nhé.”

Lục Tiến Dương liếc xuống chân giọng trầm thấp:

“Chân cô bị thương, đi bệnh trước đã.”

Anh đã sớm chú ý, mỗi cô bước đi, giữa chân lại khẽ nhíu lại.

Ôn Ninh sốt ruột muốn báo ân cứu mạng:

“Không sao đâu, chỉ bị trẹo thôi, về nhà bôi ít thuốc là được.”

Thật ra nặng hơn trẹo bình mỗi lần bước đi cổ đau như bị kim châm, cắn răng chịu đựng không gì, không ngờ anh lại ra.

Lục Tiến Dương nói như ra

“Có bị hay không, phải đến viện mới biết được.”

Anh sải bước đi trước, Ôn đành phải theo sau.

Vì nóng lòng đuổi theo, cô chậm mấy bước, không ngờ làm cổ chân đau hơn.

Lục Tiến Dương quay lại, thấy đang cắn răng chịu đau.

Anh dừng bước, quay lại vài bất ngờ ngồi xổm xuống mặt cô:

“Lên đi.”

Hả?

Nhìn tấm lưng rộng rắn rỏi mặt, Ôn Ninh ngơ ngác.

Lục Tiến Dương muốn cõng cô?

Trong nguyên tác, Lục Tiến Dương vẻ khá kiêu ngạo mà, mà lại chịu cõng cô?

“Ờm,” Ôn Ninh không quên đây những năm 70, nam nữ nắm tay nhau nơi công cộng có thể bị đội Hồng bắt đi phỏng vấn, “Làm có bị bắt không? Tôi nhịn chút cũng có thể đi

Lục Tiến Dương liếc cô một giọng lạnh lùng:

“Tôi không thích lãng phí thời

Thì ra sợ mất thời gian, Ninh không chần chừ nữa, tức nhảy lên lưng anh, vòng nhẹ nhàng ôm lấy cổ áp vào vai anh, ngọt ngào bên tai:

“Nếu bị đội tuần tra hỏi, sẽ nói anh là anh cứu người.”

“Tùy cô.” Lục Tiến Dương đứng tay vòng qua dưới đầu cô, cõng cô một cách vững

Ngay khi anh bước đi, tim Ninh như bị ai đó lên, lơ lửng giữa mây trời.

Cô nhìn bóng lưng anh, phát cả người anh, kể cả đều cứng như thép, nằm trên anh chẳng khác nào nằm tấm sắt. Nhưng cô phải nhận, được người như anh cõng, sự khiến lòng người xao

Từ góc nhìn của cô, thậm có thể thấy những sợi tơ sau tai anh, ngửi được xà phòng dịu nhẹ từ áo anh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-sach-thap-nien-70-quan-thieu-mat-lanh-moi-em-giat-ga-giuong&chuong=12]

Nhưng Ôn Ninh không quên tính của Lục Tiến Dương trong tác, tuyệt đối không được viển vông, nếu không sẽ rất thảm.

Nghĩ vậy, cô vội thu lại ý nghĩ vẩn vơ, ngẩng lên, không dám tựa vào vai nữa.

Lục Tiến Dương cõng cô, đi vững và nhanh, đối với trọng lượng của cô chẳng khác bao cát trong lúc huấn tốc độ không bị ảnh chút nào. Nhưng khác bao cát chỗ… mềm hơn. Không hiểu trong đầu anh lại thoáng vài hình ảnh trong mơ, bước khẽ khựng lại.

Ôn Ninh không phát hiện ra, óc cô lại đang nghĩ khác.

Trước khi xuyên sách, cô từng đương hai lần, nhưng chưa triển đến mức hôn môi thì đã cảm thấy chán.

Bởi vì khi yêu, đối phương muốn ôm ấp, tiếp xúc mật.

Nhưng hễ cô có tiếp xúc gũi, sâu hơn với đối trong lòng liền cảm thấy buồn kháng cự và chán ghét.

Vì chuyện này, cô từng đi bác sĩ, bác sĩ nói bị chứng sợ tiếp xúc.

Căn bệnh này bắt nguồn từ lý, uống thuốc cũng vô

Ôn Ninh đã hoàn toàn từ điều trị, từ đó cũng yêu đương nữa.

Không ngờ sau khi xuyên sách, như vậy đã có tiếp thân mật với đàn ông.

Nhưng nghĩ lại hai lần tiếp với Lục Tiến Dương, lần cô chủ động hôn anh, lần là anh cõng cô, cả lần cô đều không giác phản cảm. Lần đầu thậm còn là cô chủ động.

Chẳng lẽ, sau khi xuyên sách, sợ tiếp xúc của cô khỏi rồi?

Ôn Ninh sinh nghi, liền muốn thêm lần nữa. Cô nhìn Lục Tiến Dương, nhẹ nhàng dùng tay khẽ chạm một chút.

Kết quả là… không thấy ghê cũng chẳng phản cảm, trong chẳng có cảm xúc gì cả.

Hóa ra bệnh của cô thật khỏi rồi!

Ôn Ninh vui mừng trong lòng, không phát hiện ra, vùng sau tai Lục Tiến Dương vừa bị cô chạm vào đang ửng hồng một mảnh.

Lục Tiến Dương không đưa cô bệnh viện, mà cõng cô vào một con hẻm, đi đến một căn tứ hợp viện dừng lại, gõ cửa.

Người ra mở cửa là một lão, thấy Lục Tiến Dương tươi cười, rồi nhìn thấy anh theo một nữ đồng chí, càng tươi hơn:

“Ồ, dẫn người yêu đến khám à?”

Ôn Ninh vừa định giải thích không phải người yêu…

Lục Tiến Dương đã lên tiếng

“Chú Hoàng, cô ấy bị trẹo nhờ chú xem giúp.”

Anh đặt Ôn Ninh xuống.

Chuyện đã rẽ sang hướng khác, giờ cô có giải thích không ổn, đành gật đầu chào:

“Cháu chào chú Hoàng.”

Chú Hoàng đưa mắt nhìn qua giữa hai người, cười nói:

“Cô bé, vào đi, để chú cho.”

Chú Hoàng là bác sĩ chuyên xương khớp đã về hưu bệnh viện quân khu, học y cổ truyền, đặc biệt giỏi trị chấn thương.

Lục Tiến Dương đỡ Ôn Ninh trong, sau khi ngồi xuống, Hoàng bảo cô tháo giày ra, đưa chân lên.

Ôn Ninh làm theo, bàn chân nõn lộ ra trong không Chú Hoàng nắm cổ chân cô, vài cái rồi xác định:

“Lệch khớp rồi, chú nắn lại được.”

Ôn Ninh còn chưa kịp phản đã nghe hai tiếng “rắc cổ chân cô đã được nắn về vị trí cũ.

Chú Hoàng đứng lên, tìm thứ đó trong tủ thuốc, rất đã lấy ra một chai rượu lắc lắc trước mặt cô:

“Khớp cổ chân vẫn còn tụ dùng rượu thuốc này mỗi bôi một lần, vừa bôi vừa bóp, đảm bảo bảy ngày sẽ đi lại như bay.”

“Này Tiến Dương, hôm nay cháu người yêu xoa thuốc nhé. trước cháu bị thương cũng dùng này, chắc biết cách xoa Chú Hoàng trực tiếp đưa rượu thuốc cho Lục Tiến Dương.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận