Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 6 / 17  ·  35.3%
Xuyên Sách Thập Niên 70: Quân Thiếu Mặt Lạnh Đêm Đêm Giặt Ga Giường
Chương 6 Đừng trêu chọc anh ta
20/04/2025 11:38· 1,595 từ

Trước căn nhà hai của nhà họ Lục.

Lương Uy dẫn theo Ninh và Diệp Kiều trước cửa, giơ tay cửa.

“Ồ, Tiểu Lương đến à.”

Mở cửa là thím – người giúp việc làm việc ở nhà Lục hơn chục năm. Nhìn hai cô gái xinh xắn sau lưng Lương Uy, ấy niềm nở chào đón: “Đây Diệp Kiều và Ôn Ninh phải Mau vào đi, vào đi.”

Lương Uy giới thiệu qua cho hai bên.

Ôn Ninh thay dép, nắm chặt quai túi trước ngực, ngẩng đầu ngào chào: “Cháu chào thím ạ.”

Giọng nói trong trẻo ngào khiến người nghe chịu, thím Trương nhìn mặt xinh đẹp, căng mịn nước của Ôn Ninh, không được khen ngợi: “Con này xinh quá đi!”

“Vậy cô bé này Diệp Kiều phải không?” Trương quay sang nhìn gái bên cạnh Ôn Ninh, thán: “Thôn Tiền Phong đúng đất lành sinh người cô gái nào cũng xinh xắn.”

Diệp Kiều ngượng ngùng khẽ: “Cháu chào thím

Lục Chấn Quốc và Lan nghe thấy động cũng bước ra từ khách.

Tần Lan là bác của bệnh viện quân tuổi ngoài bốn mươi, người cao gầy, ngũ quan sảo mang vẻ cương nghị, búi gọn gàng sau mặc áo sơ mi kẻ caro quần dài màu đen, trông rất chu, nghiêm túc.

Lục Chấn Quốc lớn Tần Lan vài tuổi trông không hề già, người vẫn rắn rỏi, nét cứng rắn, sắc sảo. Ông trên người bộ quân màu xanh lục, khí chất người đạo vẫn vô thức toát ra đã cố kiềm chế.

Ánh mắt hai người lên người Ôn Ninh Diệp Kiều.

Diệp Kiều đè nén căng thẳng trong lòng, vàng lên tiếng chào “Cháu chào chú Lục, chào Tần, cháu là Diệp Kiều

“Dì Tần trông giống mấy ngôi sao trên chí ấy ạ, chú cũng trẻ quá ạ.”

Ánh mắt cô ta rõ sự ngưỡng mộ, hai người đầy nhiệt

Ai mà không thích khen, nụ cười trên Tần Lan rõ ràng rộng hơn.

Trong đầu Ôn Ninh hiện lại tình tiết nguyên tác, cảm giác Diệp Kiều lấn át dường vẫn còn lưu lại trong thể này.

Cô cũng vội vàng tiếng theo: “Cháu chào Lục, chào dì Tần, là Ôn Ninh ạ.”

Lục Chấn Quốc khẽ đầu với cả hai: nay về sau, đây là nhà của các cháu. sẽ thay cha các cháu sóc cho hai đứa.”

Ông vốn là người túc, ít nói. Tuy giờ đã cố tỏ thân thiện, nhưng khí thế nghị bẩm sinh vẫn khiến ta cảm thấy áp

Tần Lan sợ hai gái nhỏ sợ, liền cười nói: “Đừng đứng nữa, vào phòng khách ngồi chuyện. Sau này cứ coi này như nhà mình, khách sáo.”

Ôn Ninh và Diệp ngồi xuống ghế sofa, Trương mang ra hai nước.

Ôn Ninh cầm chiếc tráng men, uống một nước, thản nhiên quan bố cục trong nhà họ

Phòng khách sáng sủa, rãi, bố cục vuông

Ở giữa là một sofa da màu nâu, sau lưng sofa có khăn trắng họa tiết hoa

Đối diện là tủ bằng gỗ, trên đó một chiếc tivi hiệu Kinh, thiết kế cổ điển viền bo tròn, bên trái màn hình, bên phải núm vặn chỉnh kênh đậm chất cổ.

Sàn lát gỗ tự tường trắng bốn phía, bức treo tranh thư một bức treo ảnh chụp.

Là ảnh chụp gia bốn người, ai cũng ngoại hình xuất sắc. biệt là hai chàng trai góc phải phía dưới, trông bằng tuổi nhau, gương có nét giống nhau.

Một người mày kiếm sáng, ngũ quan như tạc tượng, đúng chuẩn tác phẩm hoàn mỹ của hóa.

Người còn lại thì rậm mắt to, môi cong mang theo nụ nhàn nhạt, là kiểu mỹ ấm áp.

Chỉ nhìn là biết người lạnh lùng, một thân thiện.

Ôn Ninh nhìn gương lạnh lùng quen thuộc đôi mắt xinh đẹp mở to, đó chẳng phải… người đã cứu cô trên sao?!

Chẳng lẽ, người đó là một trong hai con trai nhà họ

Thấy Ôn Ninh chăm nhìn ảnh, Tần Lan tới, mỉm cười giới “Đây là con trai lớn dì - Lục Tiến Dương, nay hai mươi lăm là phi công. Hôm nay đơn phải huấn luyện nên không về

“Còn người bên cạnh con trai út – Diệu, vừa tròn mười đang ở trên lầu tìm lát nữa sẽ xuống.”

Lời của Tần Lan thực suy đoán trong Ôn Ninh, cảm xúc cô đan xen đủ thứ, nói nên lời.

Trong nguyên tác, hai này chính là nguyên khiến nguyên chủ khổ cô ấy muốn leo cao không được, cuối cùng còn chuốc lấy bi kịch.

Đặc biệt là Lục Dương, ngay từ ngày nguyên chủ bước chân nhà họ Lục, anh đã thái độ chán ghét vô Sau đó càng lạnh hơn, sống chủ yếu ở căn hiếm khi về nhà. Dù có nguyên chủ cũng luôn lạnh băng.

Thế nhưng với cô gái khác là Diệp dù mặt lạnh nhưng độ vẫn ôn hòa, cũng thành tốt vai trò của người anh trai.

Về sau, nguyên chủ gan tày trời, bắt tính toán Lục Tiến dùng đủ mọi chiêu trò, biến anh trai thành chồng, quả là đá phải ván sắt, bị đuổi thẳng khỏi họ Lục.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-sach-thap-nien-70-quan-thieu-mat-lanh-moi-em-giat-ga-giuong&chuong=6]

Thật ra, Ôn Ninh hiểu tâm lý của chủ.

Ngày ngày sống chung hai mỹ nam thế ai mà không dao

Có làm chút chuyện mơ thì về tình có thể tha thứ, tiếc nguyên chủ quá tham, có năng lực mà lại cao, chẳng khác nào khơi bắt cá mà không biết

Nhưng hiện tại Ôn đã xuyên vào đây, bài học từ nguyên cô quyết định sẽ không vào hai anh em nhà Lục nữa.

Cô chỉ muốn ôm cái đùi nhà họ bình yên sống qua đợi đến khi khôi phục thi đại học, cô sẽ đỗ vào một trường rồi được phân công đến một vị nhà nước nhàn hạ có lợi cao như ngành thuốc điện lực. Dù có lấy hay không, cũng có thể sống nhàn nửa đời còn lại.

Đúng vậy, Ôn Ninh một con cá mặn.

Nơi cô từng sống một quốc gia đã qua giai đoạn phát kinh tế cao tốc, giờ chững lại, tỷ lệ sinh mạnh, tỷ lệ thất tăng vọt, sinh viên tốt nghiệp rẫy, chẳng khác gì mớ rau chợ.

Thi công chức là đường tốt nhất.

Trước khi xuyên sách, người trong ký túc của Ôn Ninh đều ôn luyện cho kỳ thi chức.

Nếu sớm muộn gì phải thi công chức, Ninh cảm thấy, chi bắt đầu sớm từ thập 70, phấn đấu lấy ngay cái “bát sắt” để định lâu dài.

Đợi đến lúc kinh suy thoái, cô đã một khoản lương hưu xù, thoải mái rong chơi nơi.

Dù sao thì… cô có chí lớn đến thôi.

Còn về Lục Tiến Ôn Ninh thừa nhận, trên tàu không biết phận của anh, cô đã chút cảm tình. Dùng ngôn hiện đại mà nói, là... crush!

Khiến người yêu thích.

Đặc biệt là anh cứu cô một mạng, thêm bộ lọc ân cứu mạng, ngọn lửa nhỏ tim cô cứ bập bùng đốt.

Nhưng bây giờ thì

Cô đã trở thành em gái mà anh ghét nhất, tránh như tà. Mà cô lại còn bám trụ ở nhà họ thật tốt, vậy thì còn cách… bóp chết ngọn lửa

Phải chủ động tránh Lục Tiến Dương.

Không được chọc vào

Nghĩ thông rồi, Ôn cũng chẳng còn vướng

Nghiêng đầu nhìn sang, Diệp Kiều cũng đang chú nhìn ảnh gia tay nắm chặt lấy cốc không biết đang nghĩ gì.

Trong lòng Ôn Ninh cảm thán, nữ chính là khác biệt, chẳng làm gì cũng có nữ tự dâng tới làm nền, điều tốt đẹp cứ xoay quanh cô ta.

Ôn Ninh và Diệp đều mang tâm sự còn Tần Lan đứng bên cũng chẳng hề bình

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận