Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 50 / 326  ·  15.3%
Phu Quân Của Ta Ngọt Ngào Nhất Thiên Hạ
Chương 50: Ngày yết bảng
16/07/2026 11:59· 1,137 từ

Việc Liễu Tương bị ám sát chóng lan truyền khắp Ngọc Hoàng thượng, Hoàng hậu, Quý lần lượt phái người theo lễ vật đến Tướng phủ thăm hỏi, Kiều gia và gia thì gửi tạ lễ đến vương phủ, để tỏ cảm ơn Tạ Hành.

Mặc dù tất cả đều biết mục đích Tạ Hành phái vệ, nhưng luận việc không tâm, người của Tạ cứu ba người Liễu Tương sự thật.

Mà Tạ Hành nhìn mấy cái lớn được đưa đến tự cũng không hiểu đây không là tạ lễ, có ý cầu xin cho Tương của hai nhà, Liễu gia thời không nói đến, Kiều gia hắn không thể trả

Dù sao hắn có hai vị sư đều ở Kiều gia, nhiều cũng phải nể mặt.

Chỉ trả lại của Liễu gia như cũng không cần thiết, hắn quả thực đã cứu, này hắn nhận cũng đáng, vì vậy Tạ Hành thế nhận hết, nhưng không đưa bất kỳ phản hồi nào.

Đối với việc này, Kiều Hựu lại tức đến mức răng mắng Tạ Hành một tràng ngừng nghỉ.

Liễu Tương bị ngoại thương nên không nghiêm trọng như Tống Sách, ngày hôm sau đã giờ xuất hiện của Tạ Hành.

Không biết có phải vì bị hay không, mà hôm nay vệ trong sân không cản nàng đến sân của Hành nhiều lần như vậy, đây là lần đầu tiên nàng vào bằng cửa chính.

Lúc đó, Tạ Hành đang đình cho mèo ăn.

Liễu Tương nhớ lần trước nhìn là một con mèo trắng, con trước mắt lại tam thể, dựa vào lông và vóc dáng của có thể thấy đây không phải mèo Tạ Hành nuôi, hẳn hoang từ đâu chạy

Liễu Tương nhìn cảnh này, trong không khỏi thầm nghĩ vị tử cục vàng này trông tình nóng nảy, nhưng với những sinh vật nhỏ lại rất kiên nhẫn, hơn nữa rất được mèo yêu thích.

Vị thế tử cúi người đưa ăn đến trước mặt con tam thể, tóc đen buông vai, ngón tay trắng thon dài, cốt cách rõ khiến Liễu Tương nhất thời ngẩn bước chân cũng vô thức chậm

Tạ Hành liếc mắt nhìn thấy vừa ngẩng đầu lên đã phải đôi mắt đen láy ngời kia, trong mắt hiện lên tia sáng lạnh "Nhìn nữa móc mắt cô ra!"

Từ lời thổ lộ của Liễu hôm qua, cuối cùng hắn hiểu ra, nữ nhân điên chính là một nữ manh thấy sắc nổi lòng

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-quan-cua-ta-ngot-ngao-nhat-thien-ha&chuong=50]

Liễu Tương vội vàng thu hồi mắt, nghiêm chỉnh bước tới bánh ngọt mang theo lên đá: "Liễu Tương hôm đến để tạ lỗi với tử."

Ánh mắt Tạ Hành dừng lại đĩa bánh ngọt một lúc, hừ lạnh một tiếng.

Nàng không biết là nàng càng tội càng quá đáng sao? lúc này, một ý nghĩ lóe lên, chẳng lẽ... nhân điên này nói mỗi đến tạ lỗi với hắn, chỉ tìm cớ đến trước mặt hắn lư?

Hơn nữa hôm qua mới bị mà hôm nay lại đến, để tạ lỗi?

Tạ Hành nghĩ đến ánh mắt ngời của nàng vừa rồi, lòng càng thêm nghi ngờ.

Liễu Tương cảm nhận rõ ràng thay đổi của Tạ Hành, không hiểu tại sao hắn đột nhiên nổi cáu, vẫn theo bản năng lùi một bước, cẩn thận hỏi: "Thế ngài..."

"Cút!"

Liễu Tương: "..."

Nàng còn chưa nói gì mà, chọc giận hắn chỗ nào rồi?

Chẳng lẽ là vì vừa rồi hắn vài lần?

"Trọng Vân!"

Liễu Tương giật mình, vội vàng lại mấy bước: "Ta cút, cút ngay, không làm phiền Vân đại nhân."

"À đúng rồi, bánh hoa đào nay có thêm đường, thế nếm thử xem có hợp vị không."

Nói xong câu này, Liễu Tương chóng chạy ra khỏi sân.

Tạ Hành ngẩng đầu nhìn chằm vào đĩa bánh trên bàn, tư, thì ra nó gọi bánh hoa đào!

Quả nhiên, nữ nhân này mỗi đến gặp hắn đều có đồ xấu!

Nhưng nếu cứ thế mà bỏ cho nàng, hắn lại thấy cam lòng, nhưng cũng không để nàng được như

Vì vậy, một thời gian sau, Tương không còn gặp lại Hành nữa.

Mỗi lần nàng đến cửa tạ như thường lệ, Trọng Vân bảo nàng rời đi.

Tuy không hiểu nguyên do, nhưng lòng Liễu Tương cũng thở nhẹ nhõm.

Hiện tại nàng chỉ mong sớm làm Tạ Hành hài lòng, thúc chuyện này, nếu không nào cũng phải đến hắn một lần, nàng thật sợ có ngày nào đó không chế được mà sa vào lưới

Sau đó chắc chắn sẽ giống Tống Trường Sách nói, vạn bất phục!

Hôm nay, Liễu Tương theo lệ lỗi xong rời khỏi Minh phủ, vẫy tay với Tống Sách đang dựa vào chờ nàng: "Đi thôi."

Nuôi dưỡng bấy nhiêu ngày, vết của Tống Trường Sách cũng như khỏi hẳn, trước khi ngoài đã hẹn với Tương, hôm nay sẽ lén uống rượu.

Còn vì sao lại lén lút, là bởi vì mấy ngày lão quản gia trông coi họ rất nghiêm ngặt, Trường Sách nói hắn ngột đến mức sắp mọc cỏ trên rồi, hôm nay khó khăn lắm thuyết phục được lão gia cho ra ngoài.

Tống Trường Sách đợi Liễu Tương gần, ném một trong hai kiếm trong tay cho nàng, "Cô nương, vừa rồi nghe người ta nói, hôm là ngày yết bảng."

Từ sau chuyện lần trước, Liễu và Tống Trường Sách bị Thanh Dương và Tống Hòe dặn dò, hễ ra là phải mang theo vũ

Liễu Tương thành thạo đưa tay lấy kiếm, hứng thú nhướn "Thật sao? Vậy chúng ta xem thử."

"Ta đã cho người đi đặt ở Bách Thiện lâu trước nghe nói ở đó gần Tống Trường Sách nói: giờ đi qua là vừa."

Đi được vài bước, Liễu Tương nhiên quay đầu nhìn Tống Sách: "Bây giờ nghe huynh ta là cô nương, cảm thấy hơi không quen."

Hơn mười năm qua, Tống Trường chưa từng gọi nàng như

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận