Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 13 / 326  ·  4%
Phu Quân Của Ta Ngọt Ngào Nhất Thiên Hạ
Chương 13: Hứa hôn
16/07/2026 11:59· 1,021 từ

Cuối cùng, Tống Trường Sách không gọi được nương của hắn

Không phải Tống phu nhân tâm, mà là bị Tống Hòe nhốt lại trong phòng rồi, phu nhân nghe tiếng con trai khóc thảm thiết, tức mắng chửi rồi đánh một trận.

Ở một bên khác, Liễu cũng đã đến từ đường.

Nàng nhìn thấy bóng lưng thẳng tắp trong từ đường, da liền tê dại.

Mặc dù từ lúc trốn nàng đã chuẩn bị tâm lý sàng, nhưng đến lúc này không khỏi sợ hãi.

Nhưng co đầu rút cổ chết, thà một lần đau.

Liễu Tương hít sâu một lấy hết can đảm bước vào đường, gọi: "Cha."

Liễu Thanh Dương chậm rãi người, vị Đại tướng quân vừa qua tuổi tứ tuần, thân cao lớn, uy nghiêm cường tráng, người toát ra sát lạnh lẽo của chiến chỉ cần đứng đó thôi khiến người ta không rét Liễu Tương phạm lỗi căn không dám nhìn thẳng vào ông.

Nàng cúi đầu, "bịch" một quỳ xuống: "Con gái sai rồi."

Liễu Thanh Dương khoanh tay "Đã đi bái tế mẫu thân con chưa?"

Liễu Tương biết ông đang đến phần mộ tổ tiên, đáp: gái đã đi rồi."

Liễu Thanh Dương ừ một

Một lúc lâu sau, ông bước chân: "Đi theo ta, đừng rầy sự thanh tịnh của thân con."

Lưng Liễu Tương lập tức xuống, nàng đáng thương chu môi Liễu Thanh Dương, cố gắng gợi chút tình cha con.

Nhưng cũng giống như Tống Trạch, không thành công.

Liễu Thanh Dương không thèm nhìn nàng, sải bước đi ra

Liễu Tương cam chịu đứng ngoan ngoãn đi theo.

Trong sân tập luyện, đã binh lính chờ sẵn.

Liễu Tương nhìn chiếc ghế quân côn trong tay binh cảm giác mông đã bắt đau rồi.

Liễu Thanh Dương dừng bước, người nhìn nàng, nói: "Là tướng tự ý rời đội thì bị xử lý như thế nào?"

Tuy sợ hãi, nhưng Liễu vẫn trả lời rõ ràng rành "Nặng thì cách chức, nhẹ đánh năm mươi quân côn."

Trong lòng nàng không ngừng trống.

Tuy rằng từ nhỏ đến nàng đã có nhiều lần tiếp thân mật với quân côn, năm mươi quân côn thì nàng từng bị đánh qua, là sẽ mất mạng

Không, không đến mức đó, nàng sẽ không lấy mạng nàng

"Đều nghe rõ rồi chứ?"

Liễu Thanh Dương nhìn về binh lính.

Binh lính miệng hô "Nghe giọng nói rất lớn, nhưng lại ai nhúc nhích.

Liễu Thanh Dương liếc mắt từng người một, binh lính không làm gì khác hơn là lên trước, khó khăn nói: "Cô

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-quan-cua-ta-ngot-ngao-nhat-thien-ha&chuong=13]

"Hiện tại người đứng trước các ngươi là Vân Huy tướng Liễu Thanh Dương lạnh lùng

Binh lính mím chặt môi, khăn nói: "Vân Huy tướng quân, người."

Liễu Tương biết không thể tránh được nữa, hít sâu một nhận lấy dải vải mà lính đưa tới cắn chặt trong sau đó như thể bị chết nằm úp trên ghế dài.

Nàng cá là cha nàng không đánh chết nàng đâu!

Mười quân côn đầu tiên qua, nàng đã đau đến mức hôi lạnh túa ra trên

Ngay khi nàng nghi ngờ nàng thật sự muốn ra tay thì Liễu Thanh Dương lại người rời đi: "Thiếu một quân nào, tất cả đều xử tội bao che."

Mắt binh lính sáng lên, giọng đáp: "Rõ!"

Những quân côn tiếp theo xuống nhẹ như gãi ngứa, Liễu biết ý phối hợp, kêu càng lúc càng thảm thiết.

Liễu Thanh Dương bước ra sân tập, quay đầu liếc nhìn, cười khẩy một tiếng.

Giả vờ!

Tuy chỉ bị đánh mười côn nhưng da thịt cũng đã thương, Liễu Tương ủ rũ úp sấp trên giường, trừng mắt Tống Trường Sách - nhất quyết muốn người khiêng đến đây.

"Ngươi nhất định phải đến ta làm gì?"

Tống Trường Sách: "Nương ta rách mặt cha ta rồi, tướng cũng đâu phải không biết, ta sợ vợ, không dám làm nương ta, chắc chắn trút giận lên người ta mà không chạy thì bị đánh một trận nữa."

Giọng nói của thiếu niên đầy khí thế, không giống người bị đánh ba mươi quân chút nào.

Rõ ràng là Liễu Tương nương tay, còn bên Tống Trường cũng không phải đánh thật.

"Ai bảo ngươi gào lên cha huynh muốn giết ngươi?" Liễu nói: "Tống thẩm nghe thấy lắng muốn chết nhưng lại không ngoài được, tức giận cha ngươi là đúng

"Ta vốn định gọi nương ai ngờ lão già nhà ta giở trò bỉ ổi, nhốt và nương trong phòng." Tống Trường buồn bực nói.

Liễu Tương: "Cha ta cũng đưa Liễu gia gia đi rồi."

Cả hai cùng thở dài.

Một lúc lâu sau, Liễu lẩm bẩm: "Nhưng mà cũng đáng."

Tống Trường Sách gật đầu ý: "Rất đáng!"

Hai người nhìn nhau, đồng bật cười.

Từ khi còn bé tí, người đã như hình với bóng, nhau gây chuyện, cùng nhau nhau, cũng cùng nhau chịu phạt.

Vì vậy, Liễu Thanh Dương từng muốn hứa hôn cho hai đêm trước ngày thành hôn, Tương và Tống Trường Sách cùng bỏ trốn, khiến Liễu Dương và Tống Hòe lật tung cả doanh trại, lắng đến mức sắp phát hỏa, quả là hai đứa nhỏ lại vác đao chặn đường một nhân giàu có, hét lớn đường này là do mở, cây cầu này là do xây", nếu không tìm thấy bọn sớm một chút, e rằng hai này đã trở thành đại đương trong ổ cướp rồi.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận