Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 33 / 326  ·  10.1%
Phu Quân Của Ta Ngọt Ngào Nhất Thiên Hạ
Chương 33: Ban thưởng
16/07/2026 11:59· 1,001 từ

Tạ Thiệu và Tạ tiến lên, mỗi người một người ngồi xuống.

Hai vị thái y Hoàng thượng cho gọi từ trước đã chờ bên cạnh, ăn ý tiến lên bệnh cho hai người.

Liễu Thanh Dương nhìn chằm vị thái y chút quen mắt, nhíu nhìn rất lâu.

Thái y kiểm tra vết thương, ngẩng đầu vào ánh mắt của thản nhiên nói: "Liễu đại tướng vẫn còn nhớ ta."

Thái độ không kiêu không siểm nịnh, lập khiến Liễu Thanh Dương ra ông ta.

Thời niên thiếu, mỗi ông đánh nhau với vương xong, người đến bệnh cho ông đều là người mắt này.

Hình như nghĩ đến gì, Liễu Thanh Dương sang vị thái y khám bệnh cho Minh vương, quả cũng là một gương mặt quen

Liễu Thanh Dương thầm trong lòng, Hoàng thượng như trước nay, luôn gắng giữ công bằng tuyệt đối.

Tống Hòe Giang mang khóa trở về, nhìn Liễu Thanh Dương và vương đều bị thương, trên mặt hề có chút biến sắc nào, như tất cả đều trong dự liệu của ông

Kiều Tương Niên theo Kiều đại gia tiến nhận lấy chìa khóa, chiếc vòng bạc.

Theo vòng bạc được ra, màn náo nhiệt coi như tạm thời màn.

Tạ Hành nhìn chằm Kiều Tương Niên với mắt lạnh lẽo, dường không muốn nhẫn nhịn thêm một nào nữa.

Kiều Tương Niên do một chút, cúi người Liễu Tương từ trong hắn ra.

Tạ Thiệu và Tạ đồng thời nhìn về Kiều Tương Niên, Hoàng và Hoàng quý phi cũng vậy.

Lúc này, Thôi thị lên, bình tĩnh dặn "Tương Niên, đưa muội về trước đi."

Một câu "muội muội" như đã giải thích ràng.

Hoàng hậu liền dịu nói: "Ban đêm lạnh, thận đừng để nhiễm hàn. Thái tử, con đi lấy chiếc áo choàng cho Vân Huy quân, tiễn Kiều phu Kiều công tử."

Tạ Thiệu cung kính lời.

Hoàng quý phi lạnh liếc nhìn Tạ Đạm, Đạm làm như không đi về phía Tạ Hành: "A sao không? Ta đưa đệ

Tạ Hành không nhúc

Không phải hắn không động, mà là hắn muốn lập tức đứng rời khỏi nơi phiền phức này, chân hắn tê cứng đến mức thể cử động được.

Nhưng người rất sĩ như Tạ Hành lại thể nào nói ra này được.

Vì vậy, hắn hoạt cổ tay một chút, lùng nhìn Liễu Thanh "Liễu đại tướng quân, chuyện này xử lý thế nào?"

Liễu Thanh Dương đang thái y bôi thuốc, vậy trầm giọng nói: tử muốn xử lý thế nào?"

Thật ra Liễu Thanh đã suy nghĩ về đề này, nhưng nhất ông cũng chưa nghĩ ra cách quyết ổn thỏa.

Ông chưa từng giao với Tạ Hành, chỉ Kiều gia nói qua chút, nhưng điều này hoàn toàn đủ để ông hiểu rõ Tạ

Vì ông không nghĩ cách giải quyết, chi để Tạ Hành tự xuất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-quan-cua-ta-ngot-ngao-nhat-thien-ha&chuong=33]

Chuyện này là lỗi bọn họ, chỉ cần cầu của Tạ Hành quá đáng, ông đều đồng ý.

Tạ Hành từ chối thái y đến bôi cho mình, sau khi bớt tê, hắn nói: "Chuyện này Vân Huy tướng quân gây ra, hẳn nàng đã nghĩ hậu quả rồi."

"Trọng Vân, chúng ta phủ."

Liễu Thanh Dương nhíu

Ý này là muốn Chiêu tự mình đến tội với hắn?

Minh vương không nhìn Thanh Dương nữa, sau cáo lui với Hoàng liền cùng Tạ Hành quay đầu đi.

Đợi hai cha con vương đi xa, Hoàng mới an ủi: "Vũ à, trẫm cũng thấy chuyện này để bọn họ tự xử lý được. Thật ra chuyện cũng không phải chuyện gì tát, chẳng qua là một náo nhiệt sau khi bọn uống say, so với chúng hồi đó, thật sự không là gì."

Hoàng thượng nói xong nhìn về phía Kiều gia, nói: "Lan Chi, thấy đúng không?"

Kiều đại gia chắp nói: "Hoàng thượng nói

Liễu Thanh Dương liền dậy nói: "Thần tuân

"Ôi, đây đâu phải chỉ, chỉ là bàn với các ngươi thôi, bọn trẻ không giải quyết được, ta ra mặt cũng chưa muộn." thượng vỗ vai ông, "Thời gian cũng không còn nữa, mau về đi, về nghỉ ngơi cho tốt, hai nay đừng đánh nhau nữa."

Liễu Thanh Dương tự đáp ứng, cùng Kiều gia cáo lui.

Đợi hai người rời Hoàng thượng mới nói nội thị: "Sáng mai, người ban thưởng một ít thuốc thương, giống như trước đây, không thiên vị bên nào."

Nội thị gật đầu: nô tài hiểu."

Trò khôi hài trên yến dần bị màn che lấp, vạn vật vào giấc ngủ, rơi vào yên nhưng gió đêm nổi lên, dường lại có xu hướng gió sắp đến.

Liễu Tương tỉnh dậy, đau như búa bổ, mắt rửa mặt xong, một hơi hết cốc nước mật do nha hoàn bưng đến, hơi táo lại một chút, mới hỏi: "Giờ nào rồi?"

Nha hoàn Mộ Vũ "Vừa qua giờ Tỵ giờ sáng)."

Sau đó không nói nữa.

Liễu Tương nhìn Mộ với vẻ kỳ lạ, mới ở cùng với ta vài ngày, nhưng cũng biết đầu này tính tình lanh lợi, ngày tuy không nói lắm, nhưng tuyệt đối không mức im lặng như hôm

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận