Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 22 / 326  ·  6.7%
Phu Quân Của Ta Ngọt Ngào Nhất Thiên Hạ
Chương 22: Thư sinh tuấn tú
16/07/2026 11:59· 1,068 từ

Kiều đại gia quyết

Đồng tử Kiều Hựu kinh hãi, giọng nói rẩy và the thé: "Quyết định Cứ quyết định như vậy sao? được chứ, dù không tâm đến ý kiến con cũng phải hỏi kiến của Chiêu Chiêu biểu muội Lỡ như Chiêu Chiêu biểu không đồng ý chúng con cũng thể bỏ trốn, con cũng có giống như Tống... Tống đó mang Chiêu Chiêu trốn đến ổ của bọn cướp

Kiều đại gia lạnh nhìn hắn.

Nếu là ngày thường, Hựu Niên lúc này chắn đã nửa đường bỏ cuộc nhưng hôm nay, vì hạnh phúc đời của mình, hắn phải cứng rắn một nghẹn ngào nói: "Con có thể trốn đến ổ ăn dẫn Chiêu Chiêu biểu muội ăn xin."

Càng nói càng không thể thống gì.

Liễu Thanh Dương quay đi, giao con gái một người không đáng tin cậy vậy, ông thà đi tranh giành vị Hoàng hậu còn

Kiều đại gia tức quay đầu lại, gọi phúc đến nhỏ giọng dặn dò câu, tâm phúc nhìn Kiều Hựu Kiều Hựu Niên nhìn ta chằm chằm, trong mang theo sự cầu mà ông ta không hiểu, ông bèn gật đầu quay người đi.

Kiều đại gia nói Liễu Thanh Dương: "Vẫn dạy được."

Kiều nhị gia bổ thêm lời của ông "Đứa nhỏ này tâm địa tốt, vài trận là được."

Liễu Thanh Dương: "..."

Kiều Hựu Niên: "..."

Kiều Hựu Niên oán nhìn Kiều Tương Niên.

Biết thế lúc nãy nhất định phải ngậm miệng, kiên quyết không xem trò này.

Khóe miệng Kiều Tương hơi nhếch lên.

Kiều Hựu Niên lập nổi trận lôi đình: còn cười nhạo đệ!"

Mọi người nghe thấy nhìn về phía Kiều Niên, lại thấy Kiều Tương Niên nhiên ngẩng đầu lên, trong mắt theo chút khó hiểu vẻ lạnh lùng thường nào có chút nào như vừa cười.

Mọi người lại nhìn Hựu Niên với ánh phức tạp, sau đó quay đầu với vẻ mặt vừa ghét bỏ nuông chiều, mắt không tâm không phiền.

Như thể đang nói, cái nhà mình làm một chút, chẳng lẽ còn không nữa sao?

Kiều Hựu Niên: "..."

Hắn siết chặt nắm nghiến răng nghiến lợi, Tương, Niên!

Trên lầu các ở hoa viên, hai vị nhân đang cùng các cô nương trà ngắm hoa.

Ngồi bên lan can toàn cảnh sắc xuân vườn, hương trà thoang thoảng, thời dễ chịu, đối với Liễu Tương lên giữa sa mạc mông, thì đây quả cuộc sống thần tiên.

Nàng ngồi ngay ngắn ghế, tay cầm chén mắt sáng long lanh nhìn chằm những bông hoa trong vườn, nghĩ việc sau khi về sẽ mua một ít về trồng trong vườn, như có thể trồng được ở thành thì càng tốt.

Nàng nhìn đến mê Thôi thị và Tần lại rất đau lòng.

Năm Tần thị gả đây, Kiều Uyển Du giá.

Bà thật lòng yêu cô em chồng lương thuần khiết này, nhìn cô nương đuối kia bị bệnh tật dày bà đau lòng không đã âm thầm rơi nhiêu nước mắt.

Nếu cô em chồng còn sống, thì đứa này cũng không đến nỗi phải nơi khốn khổ đó, ngay cả cỏ bình thường cũng lạ lẫm.

Nhưng mà, đứa nhỏ có thể lớn lên bây giờ ở nơi đó, thì lao của Dương thị không thể kể đến, dù cách hay dung mạo, có thể thấy Dương đã bỏ ra rất nhiều công

"Ta nghe nói Tống nhân cũng đã trở

Thôi thị nghĩ đến dịu dàng nói.

Liễu Tương gật đầu: thẩm thẩm cũng đã về."

Thôi thị liền nói: nào rảnh rỗi, ta mời Tống phu nhân uống trà."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-quan-cua-ta-ngot-ngao-nhat-thien-ha&chuong=22]

"Được ạ, con về nói với thẩm thẩm." Tương nói.

Thôi thị nhìn hai đồng tiền trên má trong lòng càng thêm mềm mại, bà như nghĩ đến điều gì hỏi: "Ta nghe nói trai của Tống phó cùng lớn lên với Chiêu, tình cảm rất tốt?"

Liễu Tương không hề nhận: "Vâng ạ, hắn là Tống Trường Sách, chúng con nhỏ đã lớn lên cùng nhau, cảm như huynh muội thịt."

Hai chữ "huynh muội" ánh mắt Thôi thị lóe lên, bà nhìn Tần thị, đó Tần thị liền nhẹ giọng dò: "Chiêu Chiêu năm mười tám tuổi rồi, nghĩ đến chuyện hôn đại sự chưa?"

Kiều Nguyệt Hoa và Nguyệt Thù nghe vậy tò mò nhìn Liễu Tương.

Liễu Tương trước tiên đầu, sau đó lại đầu: "Con cũng đã từng nghĩ

Nhưng chưa gặp được ưng ý.

Tần thị hiểu ý nàng, che miệng cười trêu chọc: "Vậy Chiêu Chiêu thấy nhân ở Ngọc Kinh thế nào?"

Liễu Tương đầu tiên đến vị thư sinh ngoài quán trọ Đương Quy, thẳng thừa nhận: "Nhìn rất đẹp ạ."

Tần thị cảm nhận ý khác trong lời của nàng, bèn nhìn Thôi thị, hứng thú hỏi: "Chiêu Chiêu về Kinh đã mấy ngày đã quen biết công nhà nào chưa?"

Liễu Tương không chút dự nói: "Chưa ạ, là trước khi vào thành con gặp một vị thư sinh ở ngoài quán trọ Đương dung mạo rất tuấn nếu con muốn kết nhất định cũng phải chọn nam đẹp như vậy."

Mọi người dường như ngờ nàng lại thẳng như vậy, đều hơi sững sờ.

Nói đến chuyện hôn nữ nhi đều khó khỏi có chút ngại ngùng và mò, Kiều Nguyệt Thù hơi đỏ hỏi: "Chiêu Chiêu biểu có biết vị thư kia họ tên là quê quán ở đâu không?"

Liễu Tương lắc đầu: là gặp thoáng qua, không nói ta cũng không hỏi."

Thôi thị nghe vậy hiểu rõ trong lòng.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận