Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 42 / 326  ·  12.9%
Phu Quân Của Ta Ngọt Ngào Nhất Thiên Hạ
Chương 42: Dỗ thế tử
16/07/2026 11:59· 994 từ

Đợi tiếng lão quản và Tống Trường Sách dần đại phu cũng chắp tay lui.

Trong sảnh rất nhanh còn lại hai cha con, Thanh Dương nhìn miếng vải trên cổ nàng, nhíu mày nói: Hành làm con bị thương?"

Liễu Tương biết không nào lừa được Liễu Thanh bèn gật đầu: "Vâng, hôm con vô ý lại chọc giận

"Nhưng mà chuyện này cùng cũng có chuyển biến hắn cho phép con từ mai trở đi mỗi ngày đến lỗi với hắn một lần, cho khi hắn hết giận thôi."

Tuy nghe có vẻ không phải chuyện dễ dàng nhưng dù sao cũng coi hướng đi, vẫn hơn là lòng không có chút manh mối

Liễu Thanh Dương cũng với bản lĩnh của Tạ thì tuyệt đối không thể Liễu Tương bị thương nặng được, cũng không quá lo lắng, chỉ "Lần sau nếu hắn ra tay, con cứ xa hắn ra, nếu hắn quá thì quay về, ta tự có giải quyết chuyện này."

Liễu Tương nhớ tới của Mộ Vũ, không nhịn trêu chọc cha mình: "Cha giải quyết thế nào, lại đánh với Minh Vương một trận nữa

Sắc mặt Liễu Thanh cứng đờ, sau đó ngồi giả vờ trừng mắt nhìn Tương: "Không biết lớn nhỏ."

Liễu Tương quen đùa với Liễu Thanh Dương, biết sẽ không tức giận, tiếp nói: "Cha đánh nhau với Minh thì chịu thiệt nhiều, chi bằng con đi đánh với Hành, dù sao hắn không đánh lại con."

Trong lòng Liễu Thanh lập tức gióng lên hồi cảnh báo, nói: "Con tuyệt không được động vào cục vàng Làm hắn bị thương thì tướng phủ không đền nổi

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-quan-cua-ta-ngot-ngao-nhat-thien-ha&chuong=42]

Liễu Tương vừa rồi nói đùa, nàng tự nhiên không thật sự đi đánh với Tạ Hành, cười nói: "Yên đi cha, con tuyệt đối sẽ động vào một đầu tay của hắn, nếu muốn đánh con, con sẽ tránh."

Với cái thân thể giá đó, nàng sợ chỉ chọc mạnh một cái là cũng hỏng mất.

Liễu Thanh Dương thấy nói vậy mới hơi yên nhưng vẫn nghiêm mặt nói: cũng đừng ngốc nghếch để mặc bắt nạt, cục vàng tuy không được, nhưng cha hắn đòn được, nếu con ủy khuất thì nói với ta, sẽ đi tìm Minh Vương giúp xả giận. Lần tiệc trong cung ta đã nhường Vương, nếu thật sự đánh nhau Minh Vương không phải là đối của cha con đâu."

Khóe miệng Liễu Tương giật: "Con biết rồi cha."

Bọn họ về Ngọc để thăm người thân và cáo công việc, chứ không quay về để đánh nhau.

"Đúng rồi cha, bệnh của Liễu gia gia rốt thế nào rồi?"

Liễu Thanh Dương khẽ dài, nói: "Không chữa được, có thể bồi bổ, nhiều một năm, ít thì ba tháng."

Tuy trong lòng Liễu đã có chuẩn bị, nhưng được xác nhận nàng vẫn thấy vô cùng đau buồn.

Nàng chưa từng gặp phụ, khi còn nhỏ thấy đứa trẻ khác đều được phụ yêu thương chiều chuộng, nàng ghen tị. Trở về Ngọc Kinh được Liễu gia gia, mới cảm nhận được yêu thương như vậy. Những ngày Liễu gia gia dường như đã đắp hết những tiếc thời thơ ấu của nàng, nhưng không ngờ hạnh phúc này lại ngủi như vậy.

Và lúc này, Liễu cũng không ngờ rằng, đời vô thường, đôi khi chỉ lần quay đầu đã thành vĩnh

Ngày hôm sau, Liễu dùng xong bữa sáng liền đến Minh vương phủ, nàng đã là đi tạ lỗi thì thể đi tay không được, bèn theo bánh đào hoa ra lò của nhà hôm nay.

Bánh đào hoa hôm mềm thơm mà không quá nàng rất thích.

Đến Minh vương phủ, lẽ vì Tạ Hành đã dò, lần này người gác không dẫn đường cho Liễu Tương nàng quen cửa quen nẻo đến của Tạ Hành, nhưng vệ bên trong cổng vẫn chặn nàng lại không cho nàng chỉ nghĩ là Tạ Hành ý làm khó nàng, xoay người quen thuộc leo lên nhà.

Nhưng chân vừa đặt mái ngói nàng đã lập rụt lại, nhưng đã không kịp nữa rồi.

Chuông đồng dưới chân nhiên vang lên, chói tai dữ dội.

Liễu Tương nhanh chóng lướt qua, lại thấy có sợi dây mảnh nối với mái nhà của dãy nhà này, sợi dây mảnh ấy được treo chuông đồng.

Nàng còn chưa kịp hồn, đã có mười mấy vệ xông ra, rút kiếm về phía nàng, như người mù lên có thích khách bảo vệ tử.

Liễu Tương: "..."

Nàng đã đợi ở cổng vòm hai ngày, những vệ này đã nhìn nàng ngày, nàng đều nhớ rõ từng một, bọn họ sao có thể nhận ra nàng, lại hợp với mấy chục chuông đồng được thêm vào trên nhà, Liễu Tương sao có thể hiểu đây là do Hành sắp đặt.

Hôm nay nàng đến lỗi nên không có khả xoay người bỏ đi, suy một chút, Liễu Tương bay xuống, mới đứng vững, kiếm của thị đã đâm tới, nàng vàng nghiêng người còn không quên bảo vệ hộp trong tay.

Cũng vào lúc này, nhìn thấy Tạ Hành.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận