Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 35 / 326  ·  10.7%
Phu Quân Của Ta Ngọt Ngào Nhất Thiên Hạ
Chương 35: Đến nhà xin lỗi
16/07/2026 11:59· 966 từ

Nhưng nàng nghĩ đến lời giá Tạ Hành lòng dạ hẹp lại cảm thấy hình như không phải là không khả năng.

"Nô tỳ đến giờ vẫn nghe nói ai đắc tội với tử mà còn có thể an vô sự, không hấn gì." Mộ Vũ bã thở dài một "Cô nương lần này đi, khó rồi."

Liễu Tương ủ rũ ngã

Nàng xong rồi, nàng thật xong rồi!

"Phụ thân còn nói không?"

Mộ Vũ lắc đầu: "Đại quân còn nói, cô nương khi giải quyết xong chuyện với tử thì hãy về."

Liễu Tương bĩu môi.

Xem ra phụ thân nàng sự tức giận rồi.

"Kiều gia có nhắn

Nàng nhớ Kiều Hựu Niên nói, nếu Tạ Hành bắt nạt hắn sẽ làm chỗ dựa nàng.

Mộ Vũ lấy từ trong ra một bức thư, chu đáo ra cho Liễu Tương xem: là Kiều nhị công đưa đến sáng nay."

Liễu Tương ngẩng đầu nhìn.

'Vi huynh có lỗi với tự cầu nhiều phúc đi'

Khóe miệng Liễu Tương giật

Thực ra cũng không tính có lỗi, Kiều Hựu Niên nói nếu Tạ Hành trêu chọc nhưng bây giờ là trêu chọc Tạ Hành.

'Hắn không chiếm lý còn thể phát điên, nếu như hắn lý nửa phần lý, trời phải sụp'

Trong tuyệt vọng, Liễu Tương xuôi nghĩ, nàng muốn xem hắn này làm sao cho trời

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-quan-cua-ta-ngot-ngao-nhat-thien-ha&chuong=35]

Chuẩn bị tâm lý xong, Tương bật dậy như cá chép mình, nhắm mắt lại như sĩ chặt tay, nói: dù sao cũng là Huy tướng quân do thượng đích thân phong, ta cũng đến mức bị chém mà!"

"Mộ Vũ, lấy một bộ phục đẹp đến, bản tướng quân tạ tội!"

Mộ Vũ im lặng đi tủ quần áo chọn một chiếc dài màu cam.

Qua mấy ngày nay, nàng đã hiểu rõ cái đẹp trong cô nương chính là càng sỡ càng tốt.

Liễu Tương mặc quần áo tất gọn gàng dứt khoát, còn Mộ Vũ búi cho nàng tóc thịnh hành ở Kinh, dù là đi tội, cũng không thể mất mặt mũi Tướng quân phủ

Tư thế dứt khoát không sợ hãi của Liễu Tương khiến Vũ rất khâm phục, nhưng đưa người đến cửa, thấy Liễu Tương dừng rụt vai, nói với ta: "Nếu hắn thật sự muốn ta thì làm sao?"

Mộ Vũ: "..."

Nàng ta còn tưởng thật sự không sợ.

"Thế tử không biết đánh không lại cô nương, nếu tình hình không ổn thì nương cứ chạy về." Vũ nghiêm túc nói.

Liễu Tương gật đầu tán "Có lý."

Nói xong, nàng không quay lại bước ra khỏi cửa, đi phía Minh vương phủ.

Đồng thời ghi nhớ kỹ chữ "đánh không lại thì chạy" lòng.

Liễu Tương thấp thỏm đi trước cửa Minh vương phủ, hít hơi thật sâu rồi xưng Người gác cổng nhìn với vẻ mặt kỳ sau đó cung kính nàng vào trong.

Minh vương phủ xa hoa nga hơn Liễu Tương tưởng tượng vòng qua bức tường chạm tinh xảo, nhìn một dường như không thấy điểm cuối. Trừ hoàng thì đây là nơi lộng lẫy mà Liễu Tương từng thấy.

Chẳng trách có thể nuôi một thế tử cục vàng như

Đi qua mấy dãy hành và hai hoa viên, người gác cuối cùng dừng lại trước cổng vòm bằng đá, kính nói: "Mời Vân tướng quân đợi ở một lát."

Liễu Tương lúc này không thấy có gì khác thường, gật nói: "Được, làm phiền rồi."

Mãi đến nửa khắc sau, quanh vẫn im lặng, nàng mới hiểu ra điều gì đó.

Đây là đang ra oai đầu với nàng.

Nhưng nếu thủ đoạn của Hành chỉ như vậy, nàng cũng sợ.

Đừng nói đợi nửa khắc, cần có thể làm hắn nguôi bằng lòng bỏ qua chuyện để nàng đợi cả cũng được.

Nhưng nàng không ngờ lời lại ứng nghiệm, nàng thật sự đợi cả một ngày!

Hoàng hôn nhuộm đỏ chân bụng cũng đói meo kêu ùng mà vẫn không thấy bóng ai xuất hiện.

Liễu Tương lúc này cũng hôm nay nàng chắc chắn không được Tạ Hành, liền dứt dẹp đường hồi phủ.

Hôm nay không gặp được có sao, ngày mai nàng lại

Mà trong viện, Tạ Hành dùng bữa tối.

Nghe người dưới bẩm báo Tương đã đi rồi, hắn chỉ lạnh một tiếng.

Hắn đến giờ vẫn không đêm qua đang xem náo nhiệt vẻ, sao lại đột nhiên đến trên người hắn, hắn trở thành trò lớn nhất đêm qua.

Nghĩ tới nghĩ lui, cuối chỉ có thể quy hết tất cho nữ nhân điên kia, đầu không biết chứa kỳ quái gì.

Hắn lớn đến từng này nhưng chưa bao giờ mất mặt vậy, chuyện này tuyệt đối không dễ dàng bỏ

"Thế tử, nếu ngày mai Huy tướng quân không đến thì Trọng Vân nhìn ra ngoài,

Tạ Hành cười lạnh: "Nàng

Trọng Vân cúi đầu không nữa.

Với lá gan của Vân tướng quân đêm qua, dám hay dám thật sự khó nói.

Sáng sớm hôm sau

Tạ Hành vừa mới thức thay quần áo, người dưới đã báo Liễu Tương đến rồi.

Hắn ừ một tiếng rồi để ý nữa.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận