Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 2 / 326  ·  0.6%
Phu Quân Của Ta Ngọt Ngào Nhất Thiên Hạ
Chương 2: Vân Huy tướng quân
16/07/2026 11:59· 982 từ

Hắn nhận ra con chiến kia.

Cô nương ồ lên một "Vậy huynh cũng đến kinh thành

Thư sinh áo xanh gật "Phải, bảng vàng sắp công bố, hạ vào kinh để chuẩn bị kỳ thi điện."

Thiếu niên nghe vậy không được lên tiếng: "Bảng vàng còn công bố, sao huynh biết được sẽ đỗ?"

Thư sinh áo xanh chỉ không nói, nhưng trong mắt thoáng lên vẻ tự tin.

Cô nương lại thành thật ngợi: "Huynh thật lợi hại."

Thư sinh áo xanh nghe có chút bất ngờ nhìn nàng.

Người ngoài nghe thấy đều rằng y tự cao tự đại, là người đầu tiên khen ngợi thẳng thắn như vậy.

"Này, các ngươi nghe nói chưa, Liễu đại tướng quân sắp kinh rồi."

Lúc này, tiếng bàn tán bàn bên cạnh truyền đến, mọi rất ăn ý im lặng lắng

"Ngươi nói là Liễu đại quân mười tám năm trước tự đến trấn thủ biên quan sao?"

"Đúng vậy, nếu không thì ta còn vị tướng quân nào họ Liễu nữa."

"Liễu đại tướng quân quả đại anh hùng, những năm có ấy trấn giữ, biên cương vững bàn thạch, không biết vì sao đột nhiên hồi kinh nhỉ?"

Có người nghe thấy cuộc chuyện của họ, bèn lên tiếng gia: "Năm đó Liễu gia cũng danh gia vọng tộc, sau này phu nhân qua đời, Liễu đại quân đau buồn khôn bèn mang theo đứa con chưa đầy nửa tuổi biên quan."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-quan-cua-ta-ngot-ngao-nhat-thien-ha&chuong=2]

"Liễu đại tướng quân thật si tình, những năm qua chẳng không cưới thêm sao?"

"Ta chưa từng nghe nói, rể của bát thúc của ta người anh em họ phục vụ trướng Liễu đại tướng quân, nghe bên cạnh Liễu đại tướng quân luôn không có ai ngần ấy năm chỉ nuôi con gái của phu nhân, giờ Liễu tiểu chắc cũng mười tám rồi, lần này hồi kinh là để tuyển chồng."

"Thì ra là vậy, không vị Liễu tiểu thư này dung tính tình thế nào nhỉ?"

"Vị Liễu tiểu thư này đầy nửa tuổi đã đến biên biên quan nghèo nàn thô lậu, có được nuôi nấng cẩn thận không thể nào xinh đẹp tuyệt tính tình ôn nhu ta nghe nói vị Liễu thư này ở biên hô mưa gọi gió, lại biết chữ nghĩa, tính hung dữ, ngang ngược lắm."

"Hình như ta còn nghe nàng ta được phong làm tướng gì đó, có thể sánh ngang nam nhân lập chiến công, chắc là người cao lớn, khỏe mạnh, lưỡng vô song."

"Nếu vậy thì hôn sự e là khó nói, gia tộc giá nào lại muốn có một tông phụ như vậy chứ."

Cô nương chống cằm nghe sưa, bỗng thấy vị thư sinh bàn không biết từ lúc nào biến sắc, tức giận nói: "Mấy chẳng lẽ hơn gì mấy bà buôn chuyện, ở đây dệt lung tung, Liễu trong hai năm chinh đã lập nhiều công lao hách, được Thánh thượng thân phong làm Vân Huy quân, một nữ trung hào như vậy, các ngươi lại đây giễu cợt, thật là vô

Mọi người bị chỉ trích, phần đều im lặng, nhưng cũng kẻ phản bác: "Ta đâu nhận chiến công của Liễu

"Đúng vậy, hơn nữa hai nay thiên hạ thái bình, có có chiến sự gì chứ, chắc là chuyện nhỏ nhặt, ta chưa biết chừng cũng được phong tướng quân gì đó."

Thư sinh áo xanh tức đập bàn đứng dậy: "Các ngươi là ếch ngồi đáy giếng, nếu có các tướng sĩ biên cương mình chiến đấu, thì làm sao ngươi có được cuộc yên ổn như ngày hôm

"Ngươi kích động làm gì, ta nói đâu phải ngươi, chậc, lẽ ngươi muốn cưới Liễu sao, hừ, nhìn bộ dạng nghèo của ngươi kìa, cho dù nàng có to cao đen thế nào cũng chẳng thèm ý đến ngươi đâu." kia bị bẽ mặt trước đông, không còn mặt nên mới buông lời không nể như vậy.

Thư sinh áo xanh hít một hơi, đang định cãi lý trận thì bị một giọng nói trẻo cắt ngang: "Thư sinh đừng giận, uống ngụm trà đi."

Y quay đầu lại, liền cô nương đối diện không biết lúc nào đã rót cho y chén trà, đang nhìn y với cười rạng rỡ.

Y uống cạn chén trà, giận trong lòng phần nào dịu đang định lý luận với tên một phen, thì nghe một tiếng đau đớn vang lên, y lần tiếng kêu nhìn sang, thấy tên vừa buông lời xược đang ôm miệng la thảm thiết.

"Kẻ nào, kẻ nào dám ta, có giỏi thì đứng ra

Tên kia hơi tỉnh táo liền gầm lên giận dữ, nhưng miệng đau quá, nói năng ú ớ, trông khá là buồn

Lúc này, thiếu niên im nãy giờ bỗng đứng dậy, bước trước bàn hắn ta, nhấc chân lên ghế, cười nhạt nói: "Là nội mày đây đánh đấy, sao

Tên kia trừng mắt nhìn vừa định đứng dậy thì bị niên ấn vai xuống, hắn ta gắng vùng vẫy, nhưng nhận ra bàn tay của thiếu niên, hắn không thể phản kháng chút nào.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận