Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 15 / 326  ·  4.6%
Phu Quân Của Ta Ngọt Ngào Nhất Thiên Hạ
Chương 15: Kiều gia
16/07/2026 11:59· 1,123 từ

Vết bỏng trên tay bị xối vào đau nhói, đầu óc ngày càng choáng váng, hắn này mới nhận ra lẽ mình đã bị sốt, loạng choạng bước về trước, xuyên qua màn tầm tã nhìn thấy ngôi chùa hoang, nhưng thức cũng theo đó mà hồ.

Trước khi ngã xuống, hắn như nhìn thấy có một người đó, sau khi ngã xuống người nọ dường như về phía hắn.

Hắn không nhìn rõ mặt nọ, thậm chí là nam hay cũng không phân biệt được.

Chiếc chuông bạc này là Trọng Vân tìm thấy bên cạnh trâm gãy của hắn, đây một chiếc chuông bạc kiểu dáng rất đặc biệt, Vân nói có thể do người cứu hắn rơi.

Chỉ nhìn vào chiếc chuông cũng không thể nào biết được nhân của nó là nam nữ, nhưng hắn nghĩ, thể đưa hắn - người bất tỉnh - đến Hoàng miếu mà không hấn gì, còn hong quần áo cho hắn, chí cả áo trong cũng ráo, thì chắc chắn phải là nữ tử.

Còn về chiếc chuông bạc Trọng Vân đã điều tra mấy nhưng vẫn không thu hoạch gì.

Trọng Vân nói mặt nạ hắn chưa từng bị tháo ra, đó cũng có nghĩa là cứu hắn không nhìn mặt hắn, cũng không phải thân phận của hắn cứu hắn.

Có lẽ cũng không liên đến âm mưu nào cả, hắn may mắn gặp được tốt bụng mà thôi.

Tạ Hành dời mắt, tự nhếch mép, cũng có thể nếu nọ biết hắn là ai, không chừng sẽ không hắn.

Ngày hôm sau, cả Liễu và Tống Trường Sách đều không ra khỏi phủ, lão quản ngày nào cũng canh ba lần, giám sát bọn rất kỹ, sợ bọn lén lút ra khỏi đến ngày thứ ba Tương thật sự nằm yên nổi nữa, nàng mới Tống Trường Sách phối diễn trò năn nỉ ôi cuối cùng cũng làm lão quản gia gật cho bọn họ ra

Nhưng hai người còn chưa thư giãn gân cốt, Liễu Thanh đã phái người đến báo, canh giờ sau đi phủ.

"Kiều phủ?"

Tống Trường Sách trầm ngâm: quen quen."

Vừa dứt lời, tai đã véo mạnh, Tống Trường Sách kêu thảm thiết: "Á á đau đau đau đau!"

"Những gì ta nói với trước khi về kinh con đều hết rồi phải không?" Chẳng Tống phu nhân xuất từ lúc nào, một tay nạnh, một tay véo Tống Trường Sách, giọng trong trẻo mang theo phần đanh đá: "Còn quen, ta hỏi con Kiều là nơi nào?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-quan-cua-ta-ngot-ngao-nhat-thien-ha&chuong=15]

Liễu Tương mím môi lặng lùi về sau một bước.

Nàng đồng cảm với Tống Sách về mặt tinh thần, nhưng đối không hành động.

Tống Trường Sách đau đến răng trợn mắt, bị ép phải người nghiêng đầu hét lên: lỗ tai con sắp rồi nè, con nhớ ra nhớ ra rồi, Kiều là mẫu tộc của quân."

Tống phu nhân Dương thị nhân sĩ đất Thục, những năm khi Tống Hòe Giang đi vụ, đã gặp Dương ở một thị trấn, Dương vừa nhìn đã chấm trai tuấn tú trên ngựa, Tống Hòe Giang bị cô nương lớn đanh đá nhưng thận trọng đẹp này thu hút, khi công tác xong, Hòe Giang trịnh trọng đến cầu hôn, Dương thị không làm kiêu, lập gật đầu đồng ý.

Trước sau chưa đầy nửa hôn sự đã thành.

Dương thị buông tay ra mắt nhìn Tống Trường Sách: "Lại ta nghe thấy những lời đâu vào đâu này xem ta xử lý con nào!"

Tống Trường Sách ôm tai Dương thị đầy oán trách: "Con rồi nương."

Dương thị hừ một tiếng, quay đầu nhìn Liễu Tương, trên đã nở nụ cười tươi "Vết thương của cô đã đỡ hơn chưa, còn không?"

Tốc độ biến sắc mặt là tuyệt vời.

Liễu Tương lúc này mới lên ôm lấy cánh tay bà, mật nói: "Không đau nữa thẩm thẩm."

Liễu Tương là do Dương nuôi lớn.

Kiều thị bệnh nặng không cho con bú, đúng lúc đó Trường Sách vừa tròn sáu tuổi, nên không tìm vú nữa, Liễu Tương vừa ra đã bú sữa Dương thị, sau đó thị qua đời, Liễu Dương đau buồn không ý đến Liễu Tương, Dương liền ôm Liễu Tương nhà mình nuôi, theo nói là nuôi một cũng nuôi, nuôi hai cũng nuôi, hai huynh cũng có bạn.

Nhưng Dương thị từng nói nhỏ hai đứa trẻ vì tranh tranh mẹ, nhìn nhau chán đấm đá nhau, đã ra không ít chuyện cười.

Về sau, Liễu Thanh Dương được trấn giữ biên quan, Tống Giang từ chối sắc phong triều đình, nhất quyết tục làm phó tướng của Dương thị không một oán trách, thu dọn của hai đứa rồi cùng đi đến quan, một đi là mười năm.

Mười tám năm đó, Dương coi Liễu Tương như con mình, nấng còn tỉ mỉ hơn con trai ruột.

Dương thị vừa nhắc đến quân côn là nổi giận: "Tống Giang cái tên chết tiệt hôm ấy lại dám ta trong phòng, nếu không sao để cô nương đánh chứ."

Tống Trường Sách lập tức tròn mắt: "Nương ơi! Vậy là ngài không bị nhốt phòng thì cũng sẽ đến cứu con phải không?"

Dương thị bực bội nói: trai bị đánh vài gậy thì sao, bây giờ chẳng phải sống vui vẻ đó

Tống Trường Sách: "..."

Hèn chi hôm đó hắn la trong vô vọng, cổ họng kêu đến khàn cả giọng rồi đây này!

"Được rồi, nói chuyện chính, ngắt lời." Dương thị mặc kệ tố cáo của Tống Trường quay sang nhìn Liễu giọng nói dịu dàng: "Cô đây là lần đầu về Kiều gia, phải bị cho tốt, ta nói một chút về gia với cô nương."

Liễu Tương gật đầu: "Vâng."

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận