Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 41 / 326  ·  12.6%
Phu Quân Của Ta Ngọt Ngào Nhất Thiên Hạ
Chương 41: Liễu gia gia, con đưa ngài trở về
16/07/2026 11:59· 1,092 từ

Liễu Tương trở về bởi vì vết thương trên nàng mà gây ra trận náo động không ngay cả Liễu Thanh cũng từ luyện võ trường vội chạy đến.

Trong sảnh, đại phu bôi thuốc cho Liễu Tương, quản gia ở bên lo lắng đi tới lui: "Lúc đi còn lắm mà, sao về lại bị thế này, cô nương thật đi, rốt cuộc đã xảy chuyện gì?"

Cả tướng quân phủ biết lão quản gia mắc không chịu được kích nên chuyện ở yến trong cung đều giấu ấy, Liễu Tương vốn định hôm về sớm để tránh lão quản gia, nhưng không ngờ quản gia nhớ nhầm giờ, lẩm bẩm ra cổng đón bọn vừa đúng lúc gặp

Lão quản gia vừa thấy vết thương trên cổ Tương liền kinh hãi sắc, mặc dù Liễu liên tục giải thích bôi thuốc rồi không sao cả, quản gia vẫn vội mời đại phu đến.

"Liễu gia gia, ngài lo lắng, ngồi xuống để từ từ kể cho nghe." Tống Trường Sách lão quản gia ngồi mặt không đỏ tim không đập "Hôm nay con cùng nương đi dạo ở chợ phía trên đường về gặp một mèo, Liễu gia gia biết đấy, nương thích nhất mấy nhỏ nhỏ như thế này, con kia lại trông rất yêu, cô nương không nhịn được sờ nó một cái, ai con mèo kia tính hung dữ, không cho người ta vào, móng vuốt cào một ầy, thế là cô bị thương."

Mí mắt đại phu giật, liếc nhìn Tống Trường

Rõ ràng là một thương do kiếm làm, vậy qua lời hắn nói, cả ông ta cũng tin là bị mèo

Lão quản gia nhìn Tương, vẻ mặt nửa tin ngờ: "Thật sự là vậy sao?"

Liễu Tương nhìn Tống Sách với vẻ đầy ẩn "Đúng là như vậy Liễu gia gia."

Phải nói, lời nói của Tống Trường Sách bịa cũng có vài phần Tạ Hành ở trong nàng chẳng phải giống một con mèo kiêu ngạo hung sao.

Liễu Tương nghiêng người, nháy mắt với đại phu, phu đã từng xem cho lão quản gia, tình trạng của ông nên cũng hiểu được dụng ý Liễu Tương và Tống Sách, tự nhiên không thể vạch bọn họ, bèn quay đầu với lão quản gia: "Liễu lão gia cứ yên tâm, thương này rất nông, qua hai là khỏi."

Lão quản gia thấy phu cũng nói vậy, cuối cũng yên lòng, rồi nói: "Nếu cô nương mèo, ta sẽ bảo Vọng đi tìm một con đẹp nuôi, đừng có sờ mấy con mèo hoang ở ngoài bây giờ đúng là mùa động dục, tính tình chúng đều dữ lắm."

Khóe miệng Liễu Tương giật, cố gắng xua đuổi mặt của Tạ Hành khỏi đầu: "Liễu gia yên tâm, con sẽ sờ mèo hoang nữa đâu."

Trong lòng lão quản Liễu Tương là một cô rất ngoan ngoãn hiểu thấy nàng đồng ý, tự nhiên yên tâm, đó ông lại quay sang quan Tống Trường Sách: "Tống công tử, chân của con bị sao, ta thấy con đi có vẻ hơi khó khăn."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-quan-cua-ta-ngot-ngao-nhat-thien-ha&chuong=41]

Ánh mắt Tống Trường hơi tối lại.

Câu hỏi này, lão gia đã hỏi hắn khi ra khỏi cửa sáng

"Con không sao, chỉ luyện tập hơi quá sức, ngơi một chút là

Lão quản gia lập cau mày: "Chẳng lẽ cha quá nghiêm khắc với Con vẫn chỉ là đứa trẻ, cần vội vàng như vậy? Mười mấy đang là lúc phát cơ thể, thật sự bị thương đâu thì làm sao được, ta nói với ông ấy."

Tống Trường Sách hơi sờ, theo bản năng nhìn Tương, cả hai đều được sự lo lắng mắt đối phương.

Tống Trường Sách im một lát, rồi nhẹ giọng "Liễu gia gia, năm con bao nhiêu tuổi nhỉ?"

Lão quản gia trừng nhìn hắn, bất mãn nói: nhỏ này, sao đến của mình mà cũng

"Năm nay con mười cha con mới viết thư nói con vừa qua nhật mười lăm tuổi, không đúng, lúc này không phải nên ở biên quan

Trong sảnh lập tức lặng.

Nhưng rất nhanh, Tống Sách liền nở một nụ nói: "Liễu gia gia nhầm rồi, con và nương đều đã về

Đại phu lúc này băng bó xong cho Liễu bắt gặp ánh mắt hỏi không lời của ông ta khẽ lắc

Lão quản gia tuổi cao, chỉ có thể phó cho số phận thôi.

Liễu Tương ngước mắt lão quản gia đang thảo với Tống Trường Sách việc họ trở về nào, lòng nặng trĩu.

Lúc này, Liễu Thanh bước vào sảnh.

Lão quản gia lập ngừng nói chuyện với Tống Sách, chắp tay hành "Tướng quân."

Liễu Thanh Dương vội bước tới đỡ ông, ôn nói: "Ta đã nói Liễu thúc không cần hành lễ với ta."

Lão quản gia Liễu đầu nói: "Lễ không thể

"Tướng quân đến thăm nương sao? Hôm nay cô ra ngoài bị mèo cào một cái, bị ở cổ, đại phu xem qua rồi, không có gì ngại, tướng quân không lo lắng."

Liễu Thanh Dương gật nói: "Ừm, ta biết rồi."

Nói xong, ông nhìn phía Tống Trường Sách, nói: nói chuyện với A một lát, con đưa thúc về phòng đi."

Tống Trường Sách vội tiến lên đỡ lão quản nói: "Liễu gia gia, đưa ngài trở về."

Lão quản gia lại khẩy nói: "Chân con bất còn muốn đỡ ta? ta đỡ con, đi

Tống Trường Sách đương không thể để ông ấy mình, liền khoác tay quản gia dỗ dành: rồi được rồi, Liễu gia đỡ con."

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận