Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 26 / 326  ·  8%
Phu Quân Của Ta Ngọt Ngào Nhất Thiên Hạ
Chương 26: Nhị hoàng tử tốn kém rồi
16/07/2026 11:59· 1,013 từ

Nội thị rất tinh ý một chiếc ghế, đặt ở vị dưới Hoàng thượng.

Liễu Thanh Dương tự nhiên không từ chối, cung kính bước lên thang, ngồi xuống bên Hoàng thượng.

Liễu Tương và những người khác trở về chỗ ngồi của mình.

Hoàng thượng có Liễu Thanh Dương bạn, các đại thần đều rất ý không lại gần phiền, vì vậy, người bị rượu trở thành Liễu Tống Hòe Giang và Trường Sách.

May mà tửu lượng của mấy đều không tệ, sau vài vòng tỉnh táo.

Người Kiều gia thấy vậy cũng yên tâm.

Chỗ ngồi của Kiều đại gia Kiều nhị gia gần với Minh hai người vừa xã vừa luôn chú ý đến tĩnh của Liễu Tương, phu nhân và nhị nhân cùng các huynh tỷ muội Kiều gia sau càng đặt phần tâm tư vào Liễu

Nhìn thấy Nhị hoàng tử đứng đi về phía Liễu Tương, tất mọi người đều hồi

Lúc đó, Tống Trường Sách đang Liễu Tương có muốn ra ngoài rượu không.

Liễu Tương vừa định đồng ý nghe thấy một giọng nói trầm vang lên: "Vân Huy quân."

Liễu Tương quay đầu lại thì thấy một khuôn mặt tuấn tú.

Người đến khí chất ngời ngời, thế oai hùng bừng bừng phấn nàng hơi sững sờ, vàng đứng dậy chắp tay lễ: "Nhị hoàng tử."

Dù người trước mắt có đẹp đến đâu nàng cũng không thể nhiều.

Nhị hoàng tử Tạ Đạm một cầm chén rượu, tay kia hơi lên: "Vân Huy tướng không cần đa lễ."

"Nghe danh Vân Huy tướng quân chiến trên sa trường đã lâu, nhiều chiến công, hôm được gặp, quả nhiên là gương cho chúng ta." Đạm nâng chén rượu nói: "Ta kính Vân tướng quân một chén."

Liễu Tương vội vàng cầm chén lên, nói: "Nhị hoàng tử quá Liễu Tương không dám

Sau khi hai người cùng uống chén, Tạ Đạm gọi cung nhân đầy rượu, nâng chén phía Tống Trường Sách đang giác nhìn mình: "Chúc trung lang tướng."

Tống Trường Sách vội vàng nâng "Đa tạ Nhị hoàng tử."

Sau một hồi khách sáo, Tạ không có ý định rời đi, Tương chỉ đành cung đứng đó.

Tạ Đạm cũng nhận ra sự cách và đề phòng của Liễu đối với mình, im một lúc rồi nói một khách sáo rồi xoay rời đi.

Liễu Tương nhìn theo bóng lưng đi xa, nhẹ nhàng thở phào nhõm.

"Vân Huy tướng quân."

Liễu Tương vừa quay đầu lại, thấy Thái tử bưng chén rượu tới.

Khóe miệng nàng giật giật, thở sớm quá rồi.

"Thần bái kiến Thái tử điện Liễu Tương chắp tay hành lễ.

Thái tử Tạ Thiệu mỉm cười hòa nói: "Hôm nay là tiệc công của tướng quân, quân không cần câu nệ vậy."

Tuấn tú như ngọc, phong độ ngời.

Đây là đánh giá trong lòng Tương về Tạ Thiệu.

Ở biên quan mười tám năm, chính là những ngày đến Ngọc này, nàng cũng chưa gặp người nào xuất chúng rỡ hơn người trước nhưng nàng vẫn không nhìn nhiều, chỉ đáp tiếng "Vâng".

Tạ Thiệu cúi đầu nhìn thức trước mặt nàng, nói: "Những món không hợp khẩu vị tướng quân sao?"

Liễu Tương cũng nhìn theo món vật lạ trước mặt mình, ngoại một đĩa điểm tâm, bản đều chưa động đến.

Nàng không khỏi nuốt nước miếng, phải không hợp khẩu vị, mà từ khi yến tiệc đầu, người trước bàn nàng từng ngớt, chỉ riêng đã uống no rồi.

Tạ Thiệu lập tức hiểu ra, cười ôn hòa nói: "Các đại rất ngưỡng mộ tướng không tránh khỏi nhiệt tình mức, hay là tướng ra ngoài giải rượu, nữa quay lại ta cho người dọn lại nóng cho tướng quân."

Ý là để Liễu Tương ra tránh rượu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-quan-cua-ta-ngot-ngao-nhat-thien-ha&chuong=26]

Liễu Tương cũng đang có ý nghe vậy mắt sáng lên.

Nhưng trong lòng nàng lại băn khoăn, nếu nàng đồng ý, tử muốn đi cùng nàng không tiện từ chối.

Tâm tư của cô nương gần đều viết hết lên mặt, Tạ ân cần nói: "Ta trung lang tướng cũng hơi rồi, không bằng mời lang tướng cùng tướng ra ngoài giải rượu, có lại đồ ăn ta sẽ cho người mời tướng quân và lang tướng."

Liễu Tương nghe vậy vội vàng tay nói: "Vậy thì đa tạ hạ."

Tạ Thiệu gật đầu khẽ cười, "Ra khỏi Lộ Hoa đài đi phía nam, có một sen, bây giờ đã nở ít hoa sen rồi, quân có thể đến

Liễu Tương tự nhiên đồng ý, lui rồi dẫn Tống Trường Sách khỏi bàn tiệc.

Tạ Đạm nhìn thấy hết cảnh khi Tạ Thiệu quay người lại, thu hồi ánh mắt nhìn chỗ trống bên cạnh, người thấp giọng hỏi Vương: "Hoàng thúc, sao Hành vẫn chưa đến?"

Minh Vương khẽ thở dài, nói: trước bị ám sát, dầm mưa chưa khỏi hẳn, đêm lại bị gió, sáng nay dậy người hơi khó chắc phải muộn một mới đến."

Tạ Đạm ừ một tiếng, lại "Hai ngày trước ta được một nhân sâm thượng hạng, mai sẽ gửi cho A

Minh Vương: "Nhị hoàng tử tốn rồi."

Tạ Đạm xua tay: "Ta Hành có cùng sở thích, thật mong hắn khỏe mạnh, là một củ nhân sâm, đáng là gì."

Minh Vương nghe vậy cũng không chối nữa, mỉm cười nói lời ơn.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận