Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 3 / 326  ·  0.9%
Phu Quân Của Ta Ngọt Ngào Nhất Thiên Hạ
Chương 3: Thế tử
16/07/2026 11:59· 998 từ

Trong lòng hắn ta chợt toát, thầm nghĩ lần này đúng gặp phải cao thủ rồi.

Thiếu niên nhìn thấu sự loạn trong mắt hắn ta, đưa nhấc ấm trà trên bàn dốc thẳng vào miệng hắn "Cái miệng thúi như vậy, từ trong nhà xí chui ra Ông nội đây giúp súc miệng cho sạch."

Trà không nóng, nhưng bị nhục như vậy trước mặt bàn thiên hạ, thật sự không nào chịu đựng nổi, nhưng tay của thiếu niên như bằng sắt, cho dù hắn ta vùng vẫy, đẩy thế cũng vô dụng.

Mãi cho đến khi cả trà hết sạch, hắn ta mới thở dốc.

Nếm trải mùi đau khổ, ta không dám lỗ mồm thêm sợ hãi rụt cổ lại.

Thiếu niên đặt mạnh ấm lên bàn, ngẩng đầu chậm rãi mắt nhìn mọi người: "Nếu để ta nghe thấy ai nói năng hỗn xược với Huy tướng quân, đừng trách ta người đó đến nhà uống trà."

Những kẻ vừa rồi buông khiếm nhã, lúc này không ai nhìn thẳng vào mắt hắn, xấu hổ cúi gằm mặt

Thiếu niên khinh thường hừ một tiếng, ung dung quay trở chỗ ngồi.

Ánh mắt thư sinh áo nhìn hắn ta bỗng sáng rực: hiệp võ công cao cường."

"Không đáng gì." Thái độ thiếu niên đối với y đã nhã hơn nhiều, rượu ăn được dọn lên, hắn đưa tay mời: "Công tử bữa cùng chúng ta đi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-quan-cua-ta-ngot-ngao-nhat-thien-ha&chuong=3]

Thư sinh áo xanh vội xua tay, nhưng chưa kịp từ đã nghe cô nương lên "Thư sinh đừng khách sáo, nhau chính là duyên phận."

Thư sinh áo xanh ngẩn rồi mỉm cười nói: "Vậy tại xin phép mạn phép."

Ba người cùng nhau dùng xong, nghỉ ngơi một lát, thư bèn đứng dậy cáo từ.

"Giờ cũng không còn sớm tại hạ phải lên đường thôi, tạ hai vị đã tiếp xin phép cáo từ, hẹn lại."

Cô nương và thiếu niên đứng dậy, chắp tay tiễn biệt.

Cô nương nhìn quanh một thấy y thế mà lại đi bèn lên tiếng mời: "Có đi nhờ xe không?"

Thư sinh nhìn con chiến cao lớn mà tiểu nhị dắt khẽ mím môi: "Đa tạ nương, không cần đâu."

Chiến mã cao lớn hơn bình thường rất nhiều, y leo còn khó, thà rằng đi chứ không muốn mất mặt.

"Vậy cũng được."

Cô nương nhận lấy dây nhanh nhẹn xoay người lên ngựa, khi giơ roi nàng tháo đồng bài bên hông, ném thư sinh, nói: "Ta Tương, sau này nếu gặp khó gì cứ đến Phiêu tướng quân phủ tìm ta."

Thư sinh vội vàng đưa ra đỡ lấy miếng đồng bài, chưa kịp nói lời cảm thì con ngựa đã phi đi mất.

Y cúi đầu nhìn chữ được khắc trên miếng đồng bài, mày dần nhíu lại.

Phiêu Kỵ tướng quân phủ? Tương?

Rất nhanh, thư sinh kinh ngẩng đầu nhìn về hướng tiếng ngựa đã khuất xa.

Nàng là Liễu Tương!

Lúc này, những người khác phản ứng lại, ai nấy đều ngạc, sửng sốt, một lúc sau mới có người dè lên tiếng: "Kinh thành Phiêu Kỵ đại tướng quân thứ sao?"

"Cho dù có Phiêu Kỵ tướng quân thứ hai, cũng không nào cô nương trong phủ tên là Liễu Tương được." người lẩm bẩm.

"Hình như đó là chiến

Cuối cùng cũng có người chạp nhận ra điều gì đó.

Liễu đại tướng quân hồi chiến mã, Phiêu Kỵ đại tướng mấy điểm này kết nối với nhau, mọi người dù muốn tin cũng phải thừa vị cô nương vừa rồi chính Liễu cô nương hung ngang ngược trong lời đồn của họ.

Trong nháy mắt, cả quán im lặng như tờ, sau đó người đều như có như nhìn về phía kẻ bị uống trà, lúc này sắc hắn ta đã đỏ bừng, hoảng tột độ.

Hắn ta thật không ngờ, vì một phút lỡ lời mà chuốc họa vào thân!

Mà cách đó không xa, biết từ lúc nào đã dừng một chiếc xe ngựa.

Trong xe ngựa sang trọng một vị công tử dung mạo chúng, có thể xưng thành tuyệt sắc, y mặc bào rộng thùng thình màu mái tóc được búi gọn bằng ngọc, làn da hơi trắng bệch, môi cũng nhợt thoạt nhìn có vẻ ốm yếu.

Y như vừa tỉnh giấc, mày phủi phủi tay áo: "Sao dừng lại?"

Thị vệ giải thích: "Thế tỉnh rồi, vừa rồi phía trước chút ồn ào, thuộc hạ làm ồn đến thế tử không dám đi qua, sau thấy thế tử ngủ say, sợ hành đột ngột sẽ kinh động đến thế tử, nên lại ở đây chờ một lát."

Hắn ta dừng một chút, nói tiếp: "Thuộc hạ hình như nghe thấy tên của Vân tướng quân."

Người được gọi là thế khẽ nhíu mày, trong mắt mang vẻ kiêu ngạo và lười "Liễu Tương?"

"Vâng."

Thị vệ đáp: "Nàng ta xưng là Vân Huy tướng quân, như là xảy ra tranh với người khác, thuộc hạ từ xa nhìn thấy thiếu đi cùng Vân Huy tướng quân ép người ta uống

"Thô lỗ."

Vị thế tử uể oải một cái: "Vừa hay, có trò để xem rồi, mấy màn đấu trong hậu cung nhàm muốn chết, chắc lần này có chút mới lạ."

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận