Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 11 / 326  ·  3.4%
Phu Quân Của Ta Ngọt Ngào Nhất Thiên Hạ
Chương 11: Cứu người
16/07/2026 11:59· 1,022 từ

Vừa vào đến miếu Hoàng thì trời đã mưa như trút nước, Xuân Vọng nói: "Mùa này vậy, mưa đến rất nhanh, ở đây đợi một tiểu nhân đi xem củi khô nào không."

Tống Trường Sách nhìn tóc và giày ủng ướt của Liễu Tương, "Ta đi cùng cô."

Hai người rời đi, Tương đứng ở cửa cơn mưa lớn bên ngẩn người.

Đây là cơn mưa tiên nàng nhìn thấy Thượng Kinh, biên quan ít khi mưa, đây hẳn cơn mưa xuân trong thoại bản, lại không phải mưa mù mịt, đẹp tranh vẽ như trong tả.

Mưa lớn như đổ thậm chí còn không rõ con đường phía đến nỗi khi nhìn thấy người loạng choạng kia, Liễu Tương người một lúc mới ứng kịp.

Nhìn thấy bóng người ngã xuống, nàng không do dự xông vào mưa.

Người ngã xuống mưa mặt nạ, mặc một đồ trắng, trâm ngọc đầu bị rơi xuống khi ta loạng choạng, mái tóc đen tung ra, dính đầy mưa và bùn đất, cùng thảm hại.

Liễu Tương nhanh chóng người đó dậy, ôm hông rồi chạy về miếu.

Giây phút ôm người lên, nàng vô cùng ngạc, không ngờ nam này lại nhẹ như vậy.

Liễu Tương cẩn thận hắn ta dựa vào thờ bỏ hoang, sau liền nhìn thấy vết bỏng tươi trên mu bàn tay trái hắn ta.

Sắc mặt nàng trong mắt trở nên phức khó tả.

Hôm qua nàng vừa nhìn thấy vết bỏng

Nhưng vị thế tử ớt kia sao lại hiện ở đây, hơn còn thảm hại như vậy?

Mặc dù Liễu Tương quyết định phải tránh Tạ Hành, nhưng nhìn hắn rơi vào tình cảnh nàng cũng không thể không quan

Vừa lúc Liễu Xuân và Tống Trường Sách về, nhìn thấy thêm người, cả hai đều giật

Tống Trường Sách vội đặt củi khô xuống, thoáng qua quần áo sũng của Liễu Tương, nhíu nói: "Cô nương nhặt được người ở đâu vậy?"

Liễu Tương đưa tay "Bên kia."

Lúc này, Tống Trường cũng liếc thấy vết trên mu bàn tay, mặt giống hệt như Liễu lúc nãy.

Sao lại là hắn

"Ta thấy hắn loạng ngất xỉu trong mưa, biết có bị thương đâu không, ngươi xem giúp ta một chút." Liễu Tương nói.

Nam nữ thụ thụ thân, nàng không tiện quần áo của người

Liễu Xuân Vọng thấy áo của Liễu Tương ướt, vội vàng nhóm nói: "Cô nương mau lại hong khô quần áo đi, trời dễ bị cảm lạnh

Liễu Tương cũng muốn nghi ngờ, bèn đứng đi về phía đống

Không lâu sau, liền thấy Tống Trường Sách "Trên người không thương nào khác."

Liễu Tương không quay lại, hỏi: "Vậy tại hắn lại ngất xỉu?"

"Có chút sốt."

Tống Trường Sách suy "Có thể có liên đến vết bỏng trên tay."

Dù sao hắn cũng phải là đại phu thống, chỉ là quân đánh giặc nên biết chút y thuật đơn giản.

"Nếu vậy, cũng không cho uống thuốc bừa Liễu Tương nhíu mày "Ngươi hong khô người cho trước đi, chắc sẽ nhanh chóng người tìm đến thôi."

Tống Trường Sách đáp Liễu Tương bèn đứng đi vào trong: "Ta trong kia."

Liễu Xuân Vọng vội ôm một đống củi theo.

May mà không phải đông, quần áo không lắm, chỉ chừng hai sau đã gần khô.

Liễu Tương mặc xong áo đi ra, Tống Sách vừa lúc đang đai lưng cho Tạ Hành.

Ánh mắt Liễu Tương qua eo hắn.

Eo người này thật gọn, chân thật dài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-quan-cua-ta-ngot-ngao-nhat-thien-ha&chuong=11]

Tống Trường Sách mặc ngoài cho Tạ Hành cuối cùng cũng nhịn được đưa tay muốn tháo nạ của hắn xuống.

"Chờ một chút."

Liễu Tương nhìn thấy, tiếng ngăn cản.

Tống Trường Sách: "Cô không muốn nhìn xem trông như thế nào

Liễu Tương đương nhiên muốn, nàng rất muốn xem người được ca tuyệt sắc giai nhân Ngọc Kinh rốt cuộc trông như nào, nhưng mà...

"Hắn đã đeo mặt thì chứng tỏ muốn người khác nhìn mặt, ta cảm thấy người là một phiền phức lớn, tốt là không nên dây nhiều."

Mà mấy ngày sau, Tương mỗi lần nhớ lúc này đều hối không thôi, giá như lúc nàng vén mặt nạ lên nhìn cái thì có phải hơn không?

Tống Trường Sách nghe ý ngoài lời của Tương: "Cô nương cho hắn gặp nguy hiểm mới đây sao?"

"Bên cạnh hắn luôn thị vệ đi theo, lại một người đội đến đây, rất là thị vệ của hắn đã giữ chân, thị vệ võ công không yếu, đến bây giờ vẫn tìm đến, chứng tỏ là phải phiền phức không

Liễu Tương có ý chỉ nói: "Cha đã sau khi tấu trình thì rời khỏi kinh thành, đối không được gây chuyện, cứ hắn ở lại đây

Người dám ra tay Tạ Hành, hơn nữa có thể ép hắn mức này, không cần động nhiều nàng cũng có thể đoán đại khái là ai.

Tống Trường Sách cũng đến điều này, dứt thu tay lại: "Được."

Đúng lúc này, bên có tiếng động, Liễu tập trung lắng nghe lúc rồi nói: "Còn đường khác không?"

Liễu Xuân Vọng chỉ phía sau: "Đi xuống bên kia cũng đến chân núi."

"Đi thôi."

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận