Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 47 / 326  ·  14.4%
Phu Quân Của Ta Ngọt Ngào Nhất Thiên Hạ
Chương 47: Tham ăn
16/07/2026 11:59· 998 từ

Tống Trường Sách cũng nhận tin tức, lập tức cưỡi ngựa chóng đi cứu người, dọc hỏi thăm, đến bên sông hộ thành thì thấy Kiều Hựu Niên cũng tới đây, hai người gặp nhau đó nhìn thấy Tạ Đạm, Đạm tốt bụng chỉ đường cho "Đuổi theo hướng đó rồi."

Kiều Hựu Niên nhìn Nhị tử với ánh mắt phức tạp, cuối cùng cũng không nói sau khi cảm ơn vội vàng đuổi theo.

Nhị hoàng tử ở đây, cũng không biết ngăn cản một

Tống Trường Sách nói: "Nhị tử và Tạ Hành không phải cùng một phe sao, hắn nhiên sẽ không ngăn

Kiều Hựu Niên lúc này nhận ra mình đã lẩm bẩm phàn nàn trong lòng ra.

Hắn sờ sờ mũi, áy quay đầu nhìn về phía Tạ hắn ta hẳn là không thấy đâu nhỉ.

Tống Trường Sách nhìn ra của hắn, nói: "Kiều nhị ca tâm, vừa rồi huynh nói nhỏ, Nhị hoàng tử nghe thấy đâu."

Kiều Hựu Niên lúc này yên tâm.

Hai người thúc ngựa đuổi vừa vặn thấy Liễu Tương bị vào một con hẻm cụt.

Kiều Hựu Niên vội vàng lớn: "Dừng tay!"

Mấy ám vệ quay đầu thấy là Kiều Hựu Niên, đều bước.

Kiều Hựu Niên và Tống Sách thừa cơ chạy đến trước Liễu Tương, che chắn nàng phía sau.

"Kiều nhị công tử, xin làm khó chúng tôi." Ám vệ tay nói một cách khách

Kiều Hựu Niên nói lý "Rốt cuộc là ai làm khó đây là biểu cô nương Kiều gia ta, là muội ruột của ta, lẽ ta phải đứng nhìn ngươi bắt nạt nàng sao?"

Ám vệ nhìn nhau, trong có chút do dự.

"Hay là, nể mặt ta, nay cứ bỏ qua chuyện này

Kiều Hựu Niên tiếp tục

"Kiều nhị công tử, chuyện

"Mặt mũi của ta không vậy còn cha và thúc phụ thì sao?" Kiều Hựu Niên cằm nói: "Thế tử các ngươi từng học nhà ta, cha và thúc ta là lão sư của hắn, dù sao cũng không thể lời lão sư được, nếu vẫn được, vậy thì nể mặt ông ta?"

Ông nội của Kiều Hựu chính là đế sư, ám vệ vàng chắp tay nói: "Không kinh động Kiều lão sinh."

"Nếu đã vậy, chúng tôi phép quay về phục mệnh."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-quan-cua-ta-ngot-ngao-nhat-thien-ha&chuong=47]

Kiều Hựu Niên thấy vậy cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, còn sợ ám vệ của Hành là những kẻ đầu không nói lý may mà bọn họ không dây dưa như chủ tử của

Còn Tạ Hành sau khi Liễu Tương cầu cứu Nhị hoàng cơn giận vốn sắp tiêu lại bùng lên.

"Tốt, tốt lắm, vừa đùa ta, vừa lại gần Tạ Đạm, là ta đã xem thường rồi, đổi người đuổi Bắt nàng về cho

"Kiều Hựu Niên nếu còn trở thì cũng bắt hắn về trừ khi lão sư đích ngăn cản, hôm nay cũng đừng hòng cứu nhân đó!"

Vì vậy, một nhóm ám mới nhanh chóng lao về phía Tương.

Còn bên này, Liễu Tương gần như kiệt sức ngồi phịch bậc đá, nói năng lộn "Các người, đến muộn chút nữa, ta, ta mệt chết rồi."

Kiều Hựu Niên và Tống Sách nhìn nàng với vẻ mặt tạp một lúc, sau đó Trường Sách nói: "Cô lại chọc giận hắn nào nữa rồi?"

Liễu Tương thở hổn hển, thời không trả lời được, Tống Sách lại nói: "Thiếp thân vệ của hắn vừa đến tướng quân phủ, hiểu sao lại đưa một bạc, còn muốn mua hết bánh trong phủ, lại còn hỏi ta mua ở đâu, có bán hắn là có ý gì, chẳng muốn bỏ đói chúng ta?"

Kiều Hựu Niên nhìn Tống Sách với vẻ mặt khó tả.

Tống Trường Sách cũng biết nghĩ của mình ngớ ngẩn đến nào, biện bạch: "Không phải không nghĩ ra lý nào khác sao?"

Ai lại rảnh hơi chạy phủ người ta mua đầu bếp

Liễu Tương lại như có suy nghĩ nhìn về phía Tống Sách, sau khi thở đều mới nói: "Trọng Vân, nói gì nữa không?"

Tống Trường Sách nghĩ một cau mày nói: "Còn nói bánh của chúng ta không đủ cũng lạ, hắn làm biết bánh ngọt của ta ngọt hay không ngọt, bên chê bai một bên chạy mua là đạo lý gì, thế tử này hành sự thật không có quy tắc nào

Liễu Tương: "Hôm nay ta mang cho hắn bánh Đào Hoa làm của phủ."

Nàng vốn tưởng hắn sẽ ăn, không ngờ không chỉ ăn còn sai Trọng Vân đi xem ra là hợp vị của hắn.

Khóe miệng Tống Trường Sách giật: "...Không ngờ hắn còn khá ăn."

Hắn cuối cùng cũng hiểu nguồn gốc của thỏi bạc kia, ra là trong lòng đang giận không muốn ăn của tướng quân, nhưng thích bánh Đào Hoa, cho mới chọn dùng bạc mua.

Liễu Tương đang định mở sắc mặt đột nhiên trở nên nghị.

Nàng nhanh chóng liếc nhìn quanh, sau đó kéo Kiều Hựu ra sau lưng.

Kiều Hựu Niên chưa kịp thì xung quanh trong nháy mắt hiện mười mấy người bịt Kiều Hựu Niên tức trợn to mắt: "Không chứ? Lại đến nữa? Tên nhân này quá đáng..."

"Không phải người của Minh phủ."

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận