Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 31 / 326  ·  9.5%
Phu Quân Của Ta Ngọt Ngào Nhất Thiên Hạ
Chương 31: Rùa rụt đầu
16/07/2026 11:59· 1,070 từ

Lúc đó hắn đi không thấy Tướng quân mang vòng khóa tình, càng biết Tướng quân có mang chìa khóa hay không.

Hoàng hậu nghe vậy gọi cung nữ thiếp thân phân phó: "Đi tìm

Cung nữ thiếp thân mày tái mét đi đến mặt Tạ Hành, nhưng do dự không dám động.

Liễu Tương gần như sát vào Tạ Hành, nếu ta đưa tay ra, chắn sẽ chạm vào hắn.

Cho nàng ta thêm trăm lá gan, nàng ta không dám chạm vào Hành đâu!

Tình hình nhất thời vào bế tắc.

Cuối cùng, Hoàng thượng gọi nội thị thiếp thân "Ngươi đi."

Nội thị đi đến mặt Tạ Hành, nói một đắc tội, dùng mu tay cách lớp áo nhẹ chạm vào eo Liễu Tương.

Nếu có chìa khóa, chắn sẽ thấy cộm tay.

Rất nhanh, nội thị tay lại, bẩm báo: "Bẩm hạ, trên người Tướng không có chìa khóa."

Sát khí trong mắt Hành càng đậm hơn.

Hoàng thượng đau đầu day trán, đây là chuyện thế này!

"Nếu trên người Tướng không có, có lẽ, ở phủ."

Tống Trường Sách cắn nói.

Liễu Thanh Dương nhìn phía Tống Hòe Giang, Tống Giang gật đầu rồi chóng rời đi, thuận tay cả Tống Trường Sách theo.

Tống Trường Sách tự mình gây họa, không dám kháng nửa lời, ngoan để Tống Hòe Giang túm khỏi cung.

Từ trong nội cung phủ Phiêu Kỵ tướng quân có cưỡi ngựa nhanh cũng phải mất gần nửa giờ, điều đó có nghĩa trong khoảng thời gian Tạ Hành và Liễu Tương phải trì tư thế này.

Liễu Tương thì dựa lòng người ta ngủ ngon Tạ Hành thì không thoải mái như vậy.

Hương thơm xa lạ mẽ xâm chiếm chóp mũi trên cổ truyền đến giác ngứa ngáy đều đặn hơi thở của nàng, sự tại của nàng quá liệt, dù hắn muốn tự thuyết bản thân phớt lờ cũng không làm được.

Để không quá khó hắn bắt đầu nghĩ cách Liễu Tương trong lòng.

Cung yến vốn đã kết thúc, thánh thượng nhân hội này hạ lệnh yến, quần thần tuy đều xem náo nhiệt, nhưng không dám trái ý Hoàng từng người một cứ ba bước ngoái đầu lại nhìn rời khỏi Hoa đài.

Mấy người Kiều gia lúc này vẫn chưa hoàn

Chuyện này nên giải như thế nào, trong lòng cũng không có đáp

Kiều đại nhân sợ Thanh Dương một mình không phó được, liền cùng thị và huynh đệ Kiều ở lại, với tư cách người nhà bên ngoại Liễu Tương, bọn họ ở lại cũng không ai nói được gì.

Sau khi quần thần ra, Lộ Hoa đài lập trở nên trống trải rất nhiều, để giữ cân Hoàng thượng phân phó Thái Nhị hoàng tử rời Liễu Thanh Dương và Minh nửa bước, sợ rằng chỉ cần là một chút, hai người này đánh nhau.

Sắc mặt Hoàng hậu Hoàng quý phi cũng không tốt lắm.

Ban đầu bọn họ vào Liễu Tương, nhưng sau náo loạn này, kế xin thánh chỉ ban hôn nay cũng bị gác lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-quan-cua-ta-ngot-ngao-nhat-thien-ha&chuong=31]

Liễu Thanh Dương đứng xấu hổ và áy náy, mắt thấy vẻ mặt Hoàng hậu và Hoàng quý lại nghĩ trong cái rủi cái may, chuyện này như cũng không hoàn toàn là xấu.

Nhưng... Tạ Hành.

Liễu Thanh Dương im thở dài.

Nếu đổi lại khác, ông cũng không cần phiền não như vậy, lắm thì xin một đạo chỉ ban hôn, nhưng con Tạ Hành này... ông sự không dám nhận.

Minh vương vẫn luôn chằm chằm Liễu Thanh Dương, hết mọi biểu cảm ông vào mắt, thấy ông nhiên thở dài, lửa giận lòng bùng lên, đẩy Đạm ra, tức giận nói: "Ông dài cái gì? Ông còn mặt mà thở dài sao?"

Minh vương khi còn cũng từng ra trận, những nay vẫn luôn luyện võ nghệ, nếu không phải Đạm cũng có công phu người, thì bị ông đẩy một cái này chắc chắn ngã sấp mặt.

Tạ Đạm biết Minh đang tức giận, cũng không tâm, sau khi đứng liền vội vàng đuổi theo, Minh vương lại: "Hoàng thúc, bình tĩnh lại."

Ở phía bên kia, tử cũng vội vàng chắn mặt Liễu Thanh Dương.

"Liễu Thanh Dương ông ra đây cho ta, làm rụt đầu cái gì!"

Minh vương dù giận đến đâu cũng không thật sự làm Tạ bị thương và ra tay Thái tử, chỉ có thể Tạ Thiệu và Tạ mắng Liễu Thanh Dương: "Năm đó bất chấp tất cả, nhất quyết theo đứa con gái còn ẵm rời khỏi kinh thành đi trấn biên cương, bao nhiêu khuyên can cũng không được, bây ông tự mình xem đi, gái bị ông dạy dỗ thành dạng gì, ông với Kiều gia nương tử hả?"

Nhắc đến Kiều Uyển sắc mặt Liễu Thanh Dương tức thay đổi.

"Ông nhất quyết rời nơi đau lòng này, tự rời đi là được hà tất phải mang theo con đi chịu khổ!" Minh tiếp tục mắng: "Kiều là dòng dõi thư hương, chẳng lại không dạy dỗ được một nương tốt hay sao? Liễu Thanh ông chính là ích kỷ! Giả thâm tình! Ta khinh!"

Hoàng thượng cau mày, "Cửu đệ!"

Hoàng hậu cũng nhíu nói: "Cửu đệ chẳng lẽ say rượu rồi!"

Liễu Thanh Dương nắm tay, vòng qua Thái tử ra, Thái tử vội ngăn ông lại: "Đại tướng bớt giận, Hoàng thúc uống say lại đang tức Đại tướng quân đừng để trong

Liễu Thanh Dương nhẫn cơn tức, trầm giọng nói: hạ, không sao."

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận