Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

NHỮNG ÁNH SAO LẤP LÁNH

Chương 9: Mợ Hai Thanh

Ngày cập nhật : 2026-01-17 23:26:33
Đêm nọ, Ánh Sao không ngủ được, con bé lặng lẽ ra ngoài ngắm bầu trời, nơi mà nó gửi gắm biết bao mơ ước mãi chưa thực hiện và những tâm sự không biết nói cùng ai. Đêm nay trăng tròn vàng vọt trên cao, có một chút làm lu mờ ánh sáng của những vì sao ngày thường vẫn rất lấp lánh. Con bé lặng lẽ đếm từng ngôi một, tự hỏi: “không biết ngoại đang là ngôi sao nào?”.
Màn đêm tịch mịch cô đơn khôn xiết, một âm thanh dù nhỏ cũng đủ phá vỡ sự tĩnh lặng đó, làm cho lòng người rối rắm cả lên, huống chi là một tiếng quát. Ánh Sao bị tiếng Hai Cường làm giật mình hết hồn. Nó vốn chẳng muốn chuốc thêm phiền phức, nhưng tiếng cãi nhau của Cường và Thanh quá lớn, đứng trước phòng nó mà vẫn nghe được.
Cường hét lên:
- Cô muốn gì?
- Tôi muốn gì à? Những gì tôi muốn anh có cho được không?
- Chứ cô muốn tôi phải làm sao?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nh-ng-nh-sao-l-p-l-nh&chuong=9]

Tôi nhân nhượng cô đủ thứ như thế cô còn chưa hài lòng à?
Thanh khóc thét, uất nghẹn nói:
- Trời ơi là trời, sao con khổ vậy nè trời?
Sau câu nói của mợ Hai nó, Ánh Sao nghe liên hồi những âm thanh đồ đạc rơi vỡ trên sàn. Hình như những cái gì đó trong phòng họ vừa bị quơ đổ xuống đất hết. Ánh Sao định vào phòng đóng cửa cho an tâm. Nhưng nó chợt dừng lại vì lỡ nghe được những bí mật chưa bao giờ tiết lộ:
- Anh thái độ như thế với tôi à, đồ yếu sinh lý!
- Khốn kiếp, cô im ngay cho tôi. Con chó…
- Đấy, anh bộc lộ rồi đấy. Tưởng anh tri thức lắm, còn ăn cơm nhà nước nữa cơ, mà ăn nói như vậy. Cả nhà anh đều kinh tởm!
- Được lắm, có mỗi cô và thằng con cô là không kinh tởm, mai hai người dọn đồ ra khỏi nhà tôi ngay!
- Anh dám đuổi tôi đi à!
- Sao không? Cái đồ đàn bà hư thân mất nết như cô, chỉ có tôi mới chấp nhận được suốt bao nhiêu năm qua.
- Anh còn nói tôi hư thân mất nết, anh nhìn lại mình đi, với cái súng không lên đạn nổi đó, con đàn bà nào chịu lấy anh ngoài tôi.
Hai Cường tức điên, giơ tay tát cho Thanh một cái ngã từ trên giường xuống đất.
- Má nó, con khốn. Mày nín ngay cho tao. Năm xưa mày gian gian díu díu với thằng đó rồi có bầu. Chính mày đã quỳ xuống cầu xin tao tha lỗi như thế nào mày không nhớ à?
- Thằng chó, mày không nghĩ tao đi đến bước đường đó là do ai hả? Mày bị yếu sinh lý thì cua tao làm gì, một mực cưới tao làm gì? A tao biết rồi, mày nghĩ tao nghèo khó, tính bắt tao về chịu đựng mày với cái nhà này không một lời oán than chứ gì? Còn nữa, mày chịu chấp nhận con tao cũng là vì muốn có thứ để che đậy cho cái khuyết thiếu của mày, để không ai biết nhà này không thể nào có cháu đích tôn được nữa. Thằng khốn, mày hại cả đời tao, cả cái nhà mày đều muốn hại tao.
Hai Cường máu sôi hết người, anh ta ngồi xuống nấm chặt lấy vai Thanh, tát cho cô thêm một cái nữa đến nỗi miệng rướm máu. Thanh nằm bất động trên sàn, cô không đứng dậy nổi, chỉ có thể nằm lăn ra đó khóc lóc suốt.
Thanh nhớ lại những năm tháng tuổi thơ vất vả cơ cực, gia đình nghèo khó không có đến một nơi để ở. 10 tuổi đã lăn lộn ngoài chợ bán rau với má. 12 tuổi thì ba má đều qua đời vì tai nạn, cô một mình ở đậu nhà dì - một người đàn bà goá chồng vô cùng chua ngoa ác độc. Bị đối xử tàn tệ, bị người ta ghẻ lạnh, ngày nào cô cũng bị đánh mắng thậm chí còn bị bỏ đói, không một ai xót thương cũng chẳng ai giúp đỡ. Cho đến khi Cường xuất hiện, anh như ánh sáng chiếu soi vào cuộc đời tăm tối của cô. Chính Cường đã cho cô một giấc mơ rất đẹp! Trong giấc mơ ấy, cô cuối cùng cũng có người thương yêu, cũng nhận được sự che chở. Cuối cùng, cũng có ai đó vì cô mà chống lại cả thế giới. Thuở ban đầu xa xôi ấy, Thanh đã từng yêu Cường, yêu hết lòng.
Mãi cho đến khi cô biết được sự thật Cường chỉ lấy mình để che lấp cho phần năng lực đàn ông bị khuyết thiếu, để không ai biết anh ta không thể sinh được con, để giữ cho anh ta cái thể diện gì đó với gia đình. Và trong mắt người ngoài, anh ta vẫn luôn hoàn hảo như thế, là người đàn ông trụ cột có tiếng nói, là người quyết định hết thảy chuyện trong nhà. Thanh lúc đó mới hiểu, tất cả đều là sự giả dối. Cuộc đời này chính là như vậy, chẳng ai tốt với ai, chẳng có giấc mơ nào đẹp, chỉ là những cơn ác mộng kéo dài triền miên.
Hai Cường không thể ở trong căn phòng đó thêm một phút nào, anh xô cửa, đùng đùng ra ngoài lấy chiếc xe máy hàng ngày vẫn chạy đi làm, lên ga, tăng tốc, lao ra đường ngay giữa đêm.

Bình Luận

0 Thảo luận