Ánh Nguyệt dẫn con bé đi một vòng trong nhà, chỉ hết các phòng cho nó. Đâu là bếp, đâu là phòng ngủ của cô và Hải, phòng của Bảo và của em gái, Ánh Sao sẽ ở chung phòng với em trong thời gian tới. Con bé mau chóng mang đồ của mình vào phòng. Nó không khỏi ngỡ ngàng khi thấy căn phòng của Ánh Dương. Căn phòng tràn ngập đồ chơi, gấu bông và búp bê. Trên tường là những hình dán xinh xắn màu hồng tụi con gái rất thích. Cái giường với tấm nệm dày và chiếc chăn bông in những hình thú dễ thương. Và cả những món đồ vật trang trí lung linh đặt trên bàn. Một căn phòng như vậy, Ánh Sao có mơ cũng chưa từng dám mơ tới.
Ánh Dương chạy vào, thấy cái người mới tới này ở trong phòng mình con bé hỏi:
- Mẹ ơi, đây là ai?
- Là chị gái Ánh Sao của con. Từ nay, chị ở chung phòng này với con, tối sẽ ngủ cùng con để con bớt sợ nhé.
Nghe mẹ nói cái người này sắp ở chung với nó. Con bé không chịu, nó giãy lên khóc nhè:
- Không! Con không thích! Chị này không được ở chung với con.
- Dương không nghe lời mẹ nữa à? Đây là chị của con, con phải cho chị ở chung chứ.
Ánh Dương nhảy lên giường, vừa lăn lộn, vừa khóc la, nói:
- Không được!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nh-ng-nh-sao-l-p-l-nh&chuong=12]
Con không biết chị này là ai! Con không chịu, không cho chị này ngủ chung đâu.
Ánh Dương một mực không chịu cho chị ở chung. Thái độ Nguyệt vô cùng khó xử. Sao chắc mẹ sẽ không vì nó mà la hay đánh em hoặc tìm cách ép buộc em phải chấp nhận. Thế nên con bé đề nghị sẽ ngủ dưới đất, em gái vẫn ngủ trên giường một mình. Nguyệt cũng đồng ý, năn nỉ rồi khuyên bảo mãi thì Dương mới chịu nghe. Con bé luôn nhìn chị mình với ánh mắt căm ghét, bực bội. Nó không hiểu tự nhiên ở đâu có thêm một người chị cùng gọi mẹ nó là mẹ, rồi cùng tranh giành phòng này với nó. Nói chung, con bé không thích người chị tên Ánh Sao này chút nào.
Tối hôm ấy, Hải đi làm về đã thấy Ánh Sao ở nhà. Con bé chào hỏi dượng hết sức lễ phép. Dù cố gắng thế nào, con bé cũng thấy khó mở miệng gọi Hải là cha như lúc nhỏ từng nghĩ. Hải cũng chẳng muốn quan tâm nó. Chẳng quan tâm ở đây có nghĩa là không ưa gì, không muốn nhìn tới. Anh ta lạnh lùng, không nói với con bé một lời nào. Ánh mắt ghét bỏ như vậy, con bé đã quá quen nên chẳng còn thấy gợn sóng trong lòng nữa. Nó chấp nhận việc bị người ta ghét không chút phản kháng, tự nhiên giống như một người bị liệt đôi tay, có nhúng đôi tay đó vào nước đá hay nước sôi cũng chẳng có cảm giác gì, nhưng thật ra nó vẫn đang bị bỏng, bị tổn thương từng tế bào một chỉ là không cảm nhận được thôi.
Mặt khác, Ánh Sao cũng đủ lớn để hiểu vị trí của mình trong cái nhà này là ở đâu. Nó chỉ là một đứa ở nhờ, chẳng khác gì lúc trước sống ở nhà cậu mợ Hai. Nó còn là một đứa con riêng, con riêng nếu bị ghẻ lạnh cũng là chuyện thường. Mà hơn nữa, đứa con riêng này còn không được “mẹ riêng” của nó thương yêu thì nói chi đến người khác. Ánh Sao chỉ hi vọng có thể an phận, âm thầm sống trong cái nhà này cho đến khi con bé có thể tự ra ngoài đi làm, không dính líu gì đến họ nữa.
Mấy hôm sau vẫn không thấy Bảo về. Ánh Sao thấy mẹ lo lắng hỏi dượng Hải, ông chỉ trả lời:
- Kệ mẹ nó đi, muốn làm gì thì làm, hết tiền nó tự quay về thôi. Thằng con bất hiếu!
Đúng như lời Hải nói, Bảo tụ tập ăn chơi với đám bạn, đến khi trong người không còn một đồng thì mới quay về. Sao ở trong phòng đã nghe tiếng cãi nhau của gia đình họ.
- Mày đi đâu mấy ngày nay?
- Tôi đi đâu kệ tôi, ông quan tâm làm gì.
- Mày ăn nói với cha mày vậy hả, thằng chó?
- Aizzz, mới về đã bị kiếm chuyện, biết vậy tôi đi luôn cho khuất mắt ông.
- Sao tao lại sinh ra cái thằng hư đốn như mày vậy chứ.
- Bởi vì ông cũng hư đốn giống vậy đó.
- Thằng mất dạy!
Hải gồng tay lên, định đấm cho thằng Bảo một phát thì Ánh Nguyệt đã chạy đến ôm cánh tay Hải lại, ngăn cản.
- Thôi mà anh. Để con nó tắm rửa ăn cơm xong có gì nói sau.
Thấy Ánh Nguyệt, thằng Bảo càng tức giận hơn, nói:
- Bà khỏi giả vờ hiền từ đi, bà không phải mẹ tôi, tôi không cần bà lo.
Nguyệt cố gắng kềm lại sự căm ghét trong lòng đối với Bảo, nói:
- Mẹ đâu có giả vờ, nhưng mà con vào phòng trước đi không thấy cha con đang nóng à?
Bảo hừ một tiếng rồi quay ngoắt bỏ đi, phía sau là người cha đang thở hồng hộc vì tức và người mẹ kế mà nó ghét nhất trên đời.
Trong bữa cơm, Bảo lần đầu tiên nhìn thấy Ánh Sao và được biết đấy là cô em gái, con riêng của người mẹ kế kia. Nó không khỏi ngây ngất vì vẻ đẹp của con bé 14 tuổi trước mặt. Bảo trong trường vừa là dân đàn anh đàn chị, vừa là bad boy đẹp trai nhất nhì, muốn quen nhỏ nào cứ theo đuổi là dính. Những đứa con gái nó quen đủ mọi thể loại nhưng chưa có đứa nào đẹp như con bé này. Con bé trước mắt có một sức hút gì đó rất kỳ lạ, vẻ ngoài của nó dịu dàng yếu đuối với đôi mắt buồn long lanh, trông rất cần người khác bảo vệ, nhưng bên trong lại tỏa ra sự cứng cỏi bất cần và lạnh lùng, chẳng để ai vào mắt rất đặc biệt, không thể diễn tả bằng lời.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận