Chợt bên nhà hàng xóm có tiếng một người phụ nữ vọng qua:
- Con tìm ai?
Ánh Sao lễ phép đáp:
- Dạ con tìm mẹ Nguyệt.
- Mẹ Nguyệt?
Đó là một người phụ nữ độ tuổi còn lớn hơn cậu mợ Hai nhưng trông tính tình rất dễ chịu. Người đó hết sức ngạc nhiên khi nghe con bé nói muốn tìm “mẹ Nguyệt”.
- Con là gì của mẹ Nguyệt?
- Là con gái ạ. Ánh Sao đáp.
- Con gái ruột luôn à?
- Dạ!
Tư Xuân âm thầm nghĩ: “Hả? Nó có con gái lớn như vầy rồi sao?”. Tư Xuân là hàng xóm bên cạnh nhà Hải từ rất lâu trước khi anh ta kết hôn với Nguyệt. Chị quý Ánh Nguyệt bởi vì tính tình cô hiền lành dễ dãi, chưa bao giờ có tranh chấp với mọi người xung quanh. Người ta nói gì cũng vâng dạ, đặc biệt là rất nghe lời chồng. Nhưng cái gì quá cũng không tốt. Đôi lúc, Tư Xuân cảm thấy một người phụ nữ tính tình chiều chồng giống như Nguyệt, quá phụ thuộc vào chồng, sau này nếu Hải gây ra chuyện lớn, phải chăng Ánh Nguyệt cũng bỏ qua. Như vậy, làm sao bảo vệ được bản thân mình và con cái.
Có cho vàng Tư Xuân cũng không thể nào tưởng tượng ra chuyện Ánh Nguyệt đã có con mà đứa con đó không phải là của Hải. Nhưng trông con bé này rất giống mẹ, xinh đẹp dịu dàng. Tư Xuân chẳng cần xác minh cũng biết con nhỏ không nói dối.
Thấy con bé lầm lũi đứng ngoài nắng, vai đeo một túi đồ, có vẻ hết sức mệt mỏi vì đường xa, Tư Xuân thấy tội quá, bèn kêu nó sang nhà mình ngồi.
- Mẹ con đưa em đi bệnh viện khám từ sớm rồi, không biết khi nào về, con qua nhà dì ngồi chút đi.
"Dạ”. Ánh sao lễ phép đáp, con bé thật sự đứng không nổi nữa, nó rất cần một nơi để ngồi.
- Con tên gì?
- Con tên Ánh Sao ạ.
Tư Xuân thầm cảm thán cái tên rất đặc biệt, cũng rất hợp với tên mẹ nó, Ánh Nguyệt và Ánh Sao, đặt rất hay. Trong thời gian chờ Nguyệt về, hai dì cháu cũng trao đổi được kha khá chuyện. Tư Xuân biết được, con bé này không có cha. Nó vẫn luôn ở nhà với ngoại và cậu. Giờ ngoại và cậu đều mất, mợ nó mới kêu đến tìm mẹ. Cũng đúng, hiếm có mợ nào chịu nuôi con giúp em chồng. Bảo nó đi tìm mẹ dù sao vẫn tốt hơn để nó ở chung rồi ngày ngày hành hạ và đối xử tàn tệ.
Tư Xuân chợt cảm thấy có một chút hụt hẫng nhẹ trong lòng vì chuyện mình mới phát hiện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nh-ng-nh-sao-l-p-l-nh&chuong=11]
Hóa ra, Ánh Nguyệt hiền lành dễ chịu đó giờ lại luôn muốn che dấu một sự thật rằng mình đã có con. Tư Xuân thầm nghĩ: “Chẳng lẽ vì việc đó mà nó nghe lời chồng, e ngại chồng đến vậy? Nó thấy bản thân có lỗi, có một vết nhơ trong đời? Nhưng… chẳng phải thằng Hải cũng đã có con riêng à? Trong chuyện này, sao có thể nói ai đúng ai sai chứ?”
Tư Xuân cảm thấy nên kể cho con Sao một vài chuyện trong nhà nó. Nhờ vậy, con bé cũng biết được kha khá chuyện. Cha dượng Hải của nó có một đứa con riêng đang ở chung nhà tên Bảo, năm nay 15 tuổi, lớn hơn nó một tuổi. Đứa này từ nhỏ tính tình đã không đâu vào đâu, lại thích bày trò tiêu tốn tiền bạc của cha mẹ. Chừng ấy tuổi Bảo chưa từng lo học hành mà mang trong người hai ba thứ nghiện, nghiện game, thuốc lá điện tử và cả nghiện cặp bồ cặp bịch. Trông có vẻ, tư Xuân không có mấy phần thiện cảm đối với Bảo.
Nói một hồi, cuối cùng Ánh Sao cũng biết thông tin về cô em gái cùng mẹ khác cha của mình, tên Ánh Dương. Con bé 5 tuổi, rất lanh lợi hoạt bát. Nghe dì Tư kể, Ánh Sao biết được, mẹ mình rất thương em gái. Con bé từ lúc sinh ra đã nhiều bệnh, mẹ Nguyệt lúc nào cũng kè kè bên cạnh chăm sóc, đến tuổi đi mẫu giáo cũng không nỡ cho đi, vẫn luôn ở nhà để mẹ lo.
Ánh Sao có chút chạnh lòng, những điều nó vừa nghe thật sự rất xa lạ. Bởi nó chưa bao giờ được mẹ đối xử như vậy. Những ngày tháng ấu thơ mà con bé trải qua đa phần đều là những hình ảnh nó lặng lẽ nhìn từ xa, thấy mẹ âm thầm buồn bã. Nhiều lúc muốn đến ôm mẹ một chút, cũng sợ mẹ thấy phiền. Và cả những hình ảnh nhiều đêm, nó ngây ngô kể cho mẹ nghe những chuyện ban ngày nó gặp, nhưng mẹ chỉ ừ vài tiếng, rồi vờ nhắm mắt ngủ chẳng muốn nghe thêm.
Nhiều lúc Ánh Sao nghĩ chắc mẹ là người như vậy, không thích bị trẻ con làm phiền. Ai ngờ, mẹ chỉ như vậy với nó, nếu là con khác mẹ sẽ đối xử khác. Con bé tự cười bản thân mình một cái. Bên ngoài vẫn tỏ ra rất chăm chú lắng nghe Tư Xuân nói.
Hai dì cháu nói chuyện một hồi, thì mẹ nó cũng chở em về. Thấy mẹ, con bé chạy ra đón ngay. Ngược lại, Ánh Nguyệt có vẻ không vui khi nhìn thấy nó. Cô còn niềm nở nói chuyện với Tư Xuân hơn cả con mình.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận