Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

NHỮNG ÁNH SAO LẤP LÁNH

Chương 5: Im lặng là cách tốt nhất

Ngày cập nhật : 2026-01-17 23:03:34
Đã nhiều ngày đêm, Ánh Sao tự hỏi: “Tại sao mẹ lại lấy chồng? Tại sao mẹ bỏ đi? Sao không mang mình theo?” Con bé không hiểu tại sao mẹ lại không thương nó. “Chắc là do mình chưa đủ ngoan, không làm được gì giúp mẹ nhiều”. Càng nghĩ nó càng khóc nhiều hơn.
Lâu ngày con bé sinh ra u uất, tính nó trầm hẳn đi, hay suy nghĩ thẫn thờ. Có việc gì cũng không nói ra. Hoàn toàn không giống như một đứa nhỏ chỉ mới bảy, tám tuổi.
- Mặt mũi suốt ngày u ám như kia, bởi cái nhà này đâu khá lên nổi.
Trên mâm cơm, mợ Hai Thanh cầm cái bát, gấp đồ ăn, nói lẩm bẩm vào không khí, nhưng cả nhà đều biết mợ đang nói đến ai.
Ánh Sao vẫn lặng lẽ gấp từng miếng cơm cho vào miệng, thái độ bình thản như không nghe thấy gì. Việc bị mợ Hai nói này nói kia, mấy năm qua nó đã quá quen. Lúc đầu còn thấy rất ấm ức, có khi khóc nước mắt chảy ròng ròng, làm cho bà ngoại lo lắng, rồi cãi nhau với mợ Hai. Nhưng về sau, nó đã hiểu dù có khóc cũng chẳng giúp ích được gì. Mợ Hai ghét nó thì vẫn cứ ghét, không thể thay đổi. Cho nên, im lặng là cách tốt nhất để có thể đối mặt với chuyện này mà không làm cả nhà ầm ĩ lên.
Thấy nó vờ giả điếc, mợ Hai tiếp tục bực bội:
- Nói như vậy mà mặt vẫn trơ trơ. Đúng là không biết xấu hổ giống y như mẹ mình.
Ánh Sao buông cái bát, nó định lên tiếng nhưng bà ngoại đã nhanh hơn:
- Nhà toàn mấy đứa nhỏ. Bây nói chuyện phải đàng hoàng chút chứ.
- Con nói đúng mà má. Mẹ nó đi lấy chồng sao không dẫn nó theo? Ở cái nhà này ăn cơm con nấu, mà còn thái độ như vậy cho ai xem.
- Con nhỏ thái độ sao bây nói tao nghe? Tính nó trầm trầm vậy chứ nó đã làm gì? Đừng tưởng tao không biết bây sai nó làm đủ việc. Dù tính nó không như vậy, bây cũng ghét. Bây ghét tao với mẹ nó rồi ghét lây luôn nó chứ gì.
- Sao má hay vu oan cho con quá à.
“Thôi đi!” Thanh đang định tiếp tục cãi nhau với mẹ chồng thì Hai Cường đã lớn tiếng quát.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nh-ng-nh-sao-l-p-l-nh&chuong=5]


Hai Cường được một cái là rất có uy trong nhà. Vì nhà này chỉ có mỗi Cường là đàn ông trụ cột. Tính ra anh cũng không phải làm gì kiếm được nhiều tiền lắm, nhưng cái danh làm trong ủy ban, nghe đâu còn sắp thăng chức cũng đủ khiến người ta nể trọng. Tài sản thì có một miếng đất với căn nhà và dãy phòng trọ do cha mẹ làm lụng cực khổ để lại. Bởi vì anh không phải người biết tính toán kinh doanh nên mấy năm nay, dãy phòng trọ đó luôn giao cho vợ quản lý.
Thanh nghe chồng quát mới sợ mà im. Bà Năm cũng nể con trai nên không nói thêm nữa. Quan hệ mẹ chồng nàng dâu giữa hai người đó giờ đều không được tốt. Lúc trước, bà Năm đã không có cảm tình tốt đối với Thanh nên không ưng cưới về làm dâu, nhưng con bà cứ một mực không nghe, quyết phải cưới cho bằng được Thanh mới chịu. Bà Năm cũng không phải người mẹ khắc nghiệt chỉ biết ngăn cấm con cái nên đồng ý luôn.
Về nhà ở chung mới rõ, Thanh tính tình khó chiều khó bảo, hay nói móc mỉa, lại ích kỷ, chỉ nghĩ đến bản thân mình và con trai. Hơn nữa, khi thấy mẹ chồng quan tâm và chăm sóc cho cháu gái nhiều hơn, Thanh lại càng không chịu được mà hay kiếm chuyện làm cho nhà cửa không thể yên.
Không hòa thuận là như vậy, nhưng bà Năm luôn dặn Ánh Sao phải ngoan ngoãn, nghe lời và tôn trọng cậu mợ hai, cố gắng đừng làm gì để họ phật ý. Bởi vì bà biết, thời gian của bà có hạn. Không thể mãi mãi ở cạnh che chở cho con bé được.
Ánh Sao trước giờ rất vâng lời bà ngoại, nó ngoan ngoãn làm theo mọi mong muốn của cậu mợ Hai. Cũng bởi vậy mà nó biết làm nhiều việc hơn tất cả bạn bè cùng trang lứa. Từ quét nhà, lau nhà, rửa bát, giặt giũ, nấu cơm cho đến đi chợ mua rau, trèo cây hái quả nó cũng đều làm được.
Ngạc nhiên hơn, dù có phải làm nhiều việc nhà như vậy, Ánh Sao vẫn luôn học giỏi nhất nhì lớp. Con bé sáng dạ, hiểu bài nhanh, cũng rất chăm chỉ học hành, thường được thầy cô trong trường hết lời khen ngợi khiến cho bà Năm rất tự hào. Không như thằng Thịnh, là cháu đích tôn trong nhà mà học hành chẳng ra làm sao, hay cùng lũ bạn thân trốn học, đi phá làng phá xóm.
Năm nay Ánh Sao 9 tuổi, còn nhỏ như thế nhưng gần như việc gì nó cũng làm tốt. Duy chỉ có mỗi một việc, nó thấy mình không sao làm tốt được. Đó là có thể giữ bình tĩnh khi nghe người khác nhắc đến mẹ mình bằng những lời tiêu cực. Bình thường lầm lì ít nói, gọi dạ bảo vâng là thế nhưng mỗi khi ai đó đem mẹ nó ra để bêu rếu, nói xấu là con bé ngay lập tức phát điên như một quả bom bị kích nổ. Dù có là thằng Thịnh hay mợ hai Thanh, hay bất kỳ ai khác nữa, nó cũng chiến tới cùng.
Hôm ấy là thứ bảy, bà Năm có việc sang nhà người quen, mợ hai Thanh thì đi chợ. Ánh Sao được bảo ở nhà kèm toán cho thằng Thịnh. Lạ đời thay, một đứa nhỏ chín tuổi lại phải đi kèm bài vở lớp bốn cho đứa mười một tuổi. Con bé thừa biết, thằng Thịnh lên lớp bằng cách nào.

Bình Luận

0 Thảo luận