Bản thân Tư Xuân cũng không thể hiểu, sao lại có người mẹ thờ ơ với con mình như vậy. Những thiện cảm ban đầu dành cho Nguyệt ngày một với dần. Thay vào đó, Tư Xuân rất thích con bé Sao. “Nếu như mình có thể sinh con, cũng mong muốn có một đứa giống như con Sao vậy.” Tư Xuân nghĩ thầm. “Con Nguyệt nó có phước mà không biết phước, haizz, thật không hiểu mà”.
Trong những năm ngắn ngủi ở với mẹ và cha dượng, may mắn là Ánh Sao gặp được Tư Xuân. Người dì hàng xóm có thể để nó chia sẻ hết những gì nó không thể nói với ai khác, kể cả mẹ. Trước giờ, ngoài bà ngoại, có lẽ dì Tư là người đối xử tốt với nó nhất. Ánh Sao vẫn luôn âm thầm biết ơn trong lòng.
17 tuổi, Ánh Sao giờ đây không còn là một đứa trẻ nữa mà là một thiếu nữ xinh đẹp tuyệt vời. Giống như tên mình, vẻ đẹp của cô lấp lánh như những ánh sao. Tuy ánh sáng thật nhỏ nhoi yếu ớt, nhưng luôn mang lại cho người khác cảm giác bị thu hút bởi sự huyền bí và xa vời khó tả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nh-ng-nh-sao-l-p-l-nh&chuong=14]
Ánh Sao cứ luôn lạnh lùng và ít nói, trầm mặc và thờ ơ, chẳng có mấy người bạn bè. Suốt ngày, nếu không tập trung vào việc học hoặc đọc sách thì cũng chỉ biết làm việc nhà, chẳng bao giờ lười biếng hay biết tận hưởng một thú vui nào khác. Cô như vậy, lại càng có sức hút hơn đối với các bạn nam trong trường và thanh niên trong xóm. Ai ai cũng muốn được đôi mắt buồn kia nhìn đến một lần nhưng không có cơ hội. Trái tim cô giống như mặt hồ băng lạnh lẽo, không một chút gợn sóng, chạm vào chỉ khiến ngón tay tê tái.
Đối với Ánh Sao, những chàng trai xung quanh quá đỗi bình thường, chẳng ai đủ sâu sắc để biết hết con người cô, hiểu hết tất cả những gì cô đã trải qua. Mặt khác, cô cũng sợ hãi cái gọi là tình yêu giữa nam và nữ. Cái thứ có thể chôn vùi người ta trong sự bất hạnh tuyệt đối, nhưng lại khá vô nghĩa khi mang so sánh với tiền bạc và địa vị. Cho đến khi Ánh Sao gặp Hải Đăng.
Hải Đăng sống trong gia đình có điều kiện, học lực nhất nhì trường nhưng lại rất hiền, gần như không hiểu những thú vui của bọn con trai cùng lớp. Thông thường, Đăng rất tự tin khi giải bài tập hay phải lên nói trước lớp. Duy chỉ có mỗi lần trước mặt Ánh Sao, Đăng như một đứa trẻ rụt rè, hành động gì cũng rất vụng về.
Một lần, trong giờ ra chơi ở thư viện. Ánh Sao và Hải Đăng vô tình mặt đối mặt qua một ô kệ trống. Sao chẳng hề gì, cô nhìn Đăng không một chút biểu cảm. Trong khi đó, Hải Đăng lại giật bắn người, anh té ngửa ra sau, làm ngả đổ hết một kệ sách làm náo loạn cả thư viện. Bên ngoài chẳng để tâm, nhưng trong lòng Ánh Sao cảm thấy người này rất hài hước. “Sao có thể vụng về đến như vậy?”
Quan hệ giữa Ánh Sao và Hải Đăng ngày một xích gần hơn vì hai đứa cùng được chọn tham gia đội tuyển học sinh giỏi của trường. Ngày ngày bên nhau cô mới biết, anh bạn Hải Đăng này thật sự rất thông minh. Công sức cô chăm chỉ nghiên cứu cả tuần cũng không bằng một phút suy nghĩ của người đó. Ban đầu Ánh Sao thấy không cam tâm thua Hải Đăng. Bởi vì trước giờ, cô cho rằng mình đã rất thông minh rồi, làm gì cũng giỏi hơn người khác. Nhưng dần theo thời gian, cô lại thấy cảm phục và ngưỡng mộ người bạn này.
Hải Đăng tuy là con nhà giàu, nhưng chưa bao giờ lên mặt với ai, lúc nào cũng khiêm tốn và lễ độ với thầy cô bạn bè. Đăng có tiền sẽ không bao giờ hoang phí vào những chuyện ăn chơi giống như Bảo mà để lại mua sách, hoặc đầu tư vào những việc cần thiết. Hơn hết, Hải Đăng là người con trai gần như duy nhất đối xử cực kỳ tôn trọng với cô.
Ánh Sao nhanh chóng đắm chìm vào tình yêu đầu đời với Hải Đăng. Có thể nói, những năm tháng thanh xuân đó là khoảng thời gian hạnh phúc và đẹp đẽ nhất từ trước đến giờ của cô. Chỉ là, những thứ đẹp đẽ thường không giữ được lâu. Năm 18 tuổi, gia đình Ánh Sao lại trải qua biến cố.
Bảo 20 tuổi, cái tuổi lẻ ra đã có thể đi làm kiếm tiền phụ giúp gia đình, vậy mà lại dính vào con đường nghiện ngập. Một lần, lên cơn say thuốc Báo làm mấy người bị thương, gia đình phải xoay sở kiếm tiền bồi thường. Sau đó, Bảo bị đưa luôn vào trại cai nghiện.
Quan trọng hơn là chuyện của Hải. Ông ta có máu đỏ đen trong người từ lâu. Trước kia còn chơi nhỏ. Dần dần không kiềm chế được bản thân, Hải trở thành con nghiện cờ bạc, đốt tiền vào các sòng bạc lớn nhỏ mỗi ngày.
Gần đây, công việc thầu xây dựng của Hải chẳng được mấy mối. Ông ta càng chán nản, lao đầu vào đánh bạc nhiều hơn. Dĩ nhiên là chỉ càng thua nhiều hơn, khiến cho cuộc sống gia đình ngày một túng quẫn. Có tháng, thu nhập gia đình hoàn toàn dựa vào công việc may vá của Nguyệt. Nguyệt đầu bù tóc rối làm quần quật cả ngày cũng không đủ chi tiêu. May mà có Ánh Sao phụ giúp hết các công việc nhà.
Gợi ý pass chương sau: Tên mẹ nhân vật chính, viết liền không dấu, không cách.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận