Sáng hôm sau, Cường vẫn không trở về nhà. Cho đến khi cả nhà nhận được tin, Cường đã gây ra tai nạn trên đường do chạy quá tốc độ. Anh đã mất trên đường được đưa đến bệnh viện.
Chẳng ai biết được, Hai Cường đã mang tâm trạng đau khổ thế nào trước khi chết. Ba anh mất sớm, một mình mẹ lầm lũi hy sinh nuôi dưỡng hai đứa con. Anh là con trai duy nhất trong nhà, được mẹ hết mực kỳ vọng. Vừa trưởng thành đã phải gánh trách nhiệm trụ cột gia đình, còn phải chịu áp lực cho danh dự của cha, mẹ và cả người em gái bị xã hội nói là không ra gì đó.
Những năm tuổi trẻ, anh thật sự yêu Thanh rất nhiều nên mới muốn cưới cô làm vợ. Nhưng anh bất lực, không thể mang đến hạnh phúc vợ chồng cho cô. Bản thân Cường cũng vô cùng dằn vặt. Anh không còn cách nào ngoài việc để cho vợ tự tung tự tác trong nhà. Những lầm lỗi sai trái của cô, cách đối xử của cô với mẹ, em gái và cháu anh tệ hại như thế nào chẳng lẽ anh không biết. Còn cả cái lần, cô cãi nhau với mẹ anh làm bà bị lên máu rồi đột quỵ ngay lúc đó, anh đều rõ. Nhưng giống như cái khả năng sinh lý của mình, tư tưởng Cường bị bóp nghẹn và nhấn chìm trong cái hố của sự bất lực. Anh không biết phải làm như nào mới tốt, đành để mọi chuyện muốn ra sao thì ra.
Gia đình bà Năm hai năm liên tiếp có tới hai cái đám tang. Một là của bà, cái kia là của con trai bà. Những chuyện trong gia đình họ luôn là đề tài bàn tán sôi nổi của những đám tụm năm tụm bảy trong xóm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nh-ng-nh-sao-l-p-l-nh&chuong=10]
Ai cũng bảo gia đình tôi này chắc lúc trước từng gây ra nghiệp gì lớn lắm nên bây giờ mới phải gánh chịu nhiều quả báo như vậy.
Hai Cường ra đi, không chỉ để lại nỗi đau cho người thân, mà còn gây ra cho họ một khoản nợ từ tiền bồi thường cho những nạn nhân xấu số. Thanh quyết định mang hết giấy tờ đất gia đình đang ở cùng với miếng đất nền của dãy trò đi cầm, trong đó có cả phần tài sản ngoại để lại cho Ánh Sao chưa làm xong thủ tục chuyển nhượng.
Một thời gian sau, Thanh không thể chịu nổi việc cứ nhìn thấy con Ánh Sao trong nhà. Cô kiếm chuyện làm ầm lên nói học phí của con bé càng ngày càng nhiều mà tiền mẹ nó gửi về ngày một ít, cô lo không nổi nữa. Chuyện một đứa nhỏ về sống với mẹ thay vì với mợ chẳng có gì bất hợp lý. Thế nhưng Thanh bắt con nhỏ thôi học ngay, chuẩn bị hết đồ đạc, nếu mẹ nó không qua đón thì phải tự bắt xe tới nhà mẹ, cô sẽ không lo cho một đồng nào.
Rốt cuộc, ngày con bé rời khỏi căn nhà đó cũng đến. Căn nhà với biết bao kỷ niệm, nơi có những ký ức về người ngoại dấu yêu, luôn chở che bảo vệ cho nó suốt những năm tháng ấu thơ, nơi có những hình ảnh hiếm hoi của tình mẫu tử giữa con bé và mẹ mà nó luôn âm thầm ôm ấp từng đêm. Cũng chính căn nhà này là nơi chứng kiến hết thảy sự ấm ức tủi hờn của một đứa trẻ không có cha sinh, cũng chẳng có mẹ dưỡng. Ngày nó đi, vỏn vẹn chỉ có mỗi một cái giỏ đồ và ít tiền để dành khi ngoại còn sống từng cho. Không có ai ra tiễn, cũng chẳng một ai đến đón. Ánh Sao chỉ thấy từ phía xa, bên ô cửa sổ phòng Thịnh, đứa anh họ luôn không ưa gì nó lặng lẽ đứng nhìn. Trong một chút thoáng qua, nó cảm thấy cái nhìn kia không phải là sự đắc ý vì nó bị đuổi khỏi nhà mà là một sự tiếc nuối gì đó phải chăng là tình cảm anh em họ hàng đã gần gũi bao nhiêu năm.
Một đứa con gái mới 14,15 tuổi, lần đầu rời nhà đã phải tự bắt xe đi từ tỉnh này sang tỉnh khác. Nói con nhỏ không sợ thì thật vô lý. Ánh Sao bên ngoài bình tĩnh, nhưng bên trong tim đập thình thịch. Mẹ nó cho mỗi cái địa chỉ nhà, rồi chỉ sơ sài cho nó đi đến đâu, bắt những xe nào, còn lại nó phải tự mình tìm cách. Con bé tự an ủi bản thân rằng chỉ cần qua nốt khó khăn lần này thôi là nó sẽ được ở gần mẹ, tất cả bóng tối của ngày xưa đều sắp qua. Chờ đợi nó, chắc chắn là một tương lai tốt đẹp tràn ngập ánh sáng.
Lặn lội cả một ngày, cuối cùng Ánh Sao cũng đứng trước cổng căn nhà ghi địa chỉ giống với tờ giấy nó cầm trên tay. Con bé đến gần bấm chuông nhưng mãi cũng không có ai ra mở cửa. Hình như trong nhà không có người.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận