Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Cánh Rừng Cấm

Đàn em của lão Lực gặp chuyện kì lạ

Ngày cập nhật : 2026-06-03 21:50:44

Sáng hôm sau, Lực gợi ý bọn lâm tặc gọi điện về người nhà của Bình, để yêu cầu mang tiền đến chuộc. Lão có nói rằng, chờ lúc người nhà nó tới kho thì thủ tiêu mang sang Lào làm culi luôn để tránh hậu họa.

Lúc nhận được cuộc gọi yêu cầu mang 200 triệu tới, gia đình Bình như gục ngã, nhưng trong lúc hoảng loạn, họ đành đồng ý vội và hứa mang tiền đến sau hai ngày. Người nhà của Bình quyết định bán hết trâu bò để lấy tiền chuộc.

Lúc này, lão Lực thì đang ngồi uống trà trước hiên, thì một tên người làm ở tiệm đồ cổ của lão, chạy vào bẩm báo có người muốn gặp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/canh-rung-cam&chuong=8]

Đó là tên trong nhóm lâm tặc, hắn vừa gặp lão thì đã vội kể với giọng hổn hển:

- Ông Trường... và thằng Khôi... đang điều trị ở bệnh viện.

Lão Lực hoang mang không biết gì, bèn hỏi:

- Bị cái gì? Uống miếng nước rồi kể đầu đuôi tao nghe.

Tên kia sau một hồi bình tâm, thì mới kể:

- Sáng nay, thằng Khôi nó kể là lúc nó đang đánh răng thì chẳng hiểu sao nước lại biến thành màu đỏ như máu. Nó hốt hoảng, giật bắn người mà hét toáng lên. Lúc nó ngước lên trần nhà thì một cái bóng đen xì đang cúi xuống từ từ sát mặt nó. Hắn sợ quá, đứng nép vào góc cửa nhà vệ sinh. Xong hắn sợ quá mà la hét ầm ĩ, rồi cái bóng đen nó chồm tới, cào lấy cào để vào mặt làm nó ngất xỉu đi. May mà lúc đó bọn tôi nghe tiếng nó hét nên mới chạy vào. Lúc tôi chạy vào đỡ nó thì nghe cảm giác như có ai đang chạm vào người mình, một cảm giác lạnh hết cả sống lưng.

Lão Lực nghe xong thì cũng hoảng hốt. Trong tâm lão bắt đầu có một chút suy nghĩ gì đó hơi sợ sệt. Tên kia nói tiếp:

- Chưa hết, tối hôm qua tôi sang nhà ông Trường nhậu. Ổng mang ít đậu hũ đi chiên, lúc cả chảo dầu đang sôi sùng sục, chẳng hiểu sao tự dưng ổng nhúng nguyên bàn tay vào chảo. Lạ ở chỗ là ổng như không hề cảm giác bị bỏng hay gì cả. Tôi thấy liền hốt hoảng chạy tới kéo ổng ra mà ổng đẩy tôi ra. Ổng còn nhếch mép cười khẩy nữa chứ. Tôi nghĩ ông ta chắc bị ma nhập rồi, nên liền chạy ra hô hoán mọi người vào, khi quay lại thì thấy ổng đã ôm tay đau đớn rồi. Bọn tôi liền chở ổng tới bệnh viện liền luôn.

Lão Lực nghe xong thì cố tỏ ra trấn tĩnh, nhưng trong lòng thì tràn đầy lo lắng. Lão xâu chuỗi lại những vụ việc xảy ra gần đây thật kỳ lạ. Có lẽ lão đã mường tượng được sự trách móc từ các thần linh trong rừng. Tâm trí lão như chia thành hai phe, một bên thì nói nên dừng lại trước khi quá muộn, bên còn lại thì xúi giục rằng lỡ đâm lao rồi phải theo lao thôi chứ sao.

Bình Luận

0 Thảo luận