Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Cánh Rừng Cấm

Vợ lão Lực bị ma giấu

Ngày cập nhật : 2026-06-03 21:48:42

Vài ngày sau, vợ của A Lực là My, đi công việc ở làng Thượng. Làng này nằm ở phía sau bìa rừng của làng Khởi. Sau một ngày loay hoay với công việc, chập tối tờ mờ hoàng hôn, lúc chuẩn bị trở về nhà, bà có hẹn với bà Tám rằng sáng sớm mai sẽ đi chợ Phiên sớm để lựa những đồ tươi nhất. Họ hẹn rằng năm giờ sáng sẽ xuất phát.

Tờ mờ sáng, đang ngủ ngon thì bà My nghe tiếng kêu vọng ở ngoài sân vào:

- My ơi... Đi chợ...

Tiếng kêu vang vọng vài lần làm bà My sực tỉnh giấc nhớ lại lời hẹn đi chợ. Lọ mọ ngồi dậy, nhìn sang chiếc đồng hồ để ở đầu giường thì thấy chỉ mới bốn giờ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/canh-rung-cam&chuong=4]

Bà vừa lụi dụi mắt vừa tự lẩm bẩm: - Mới bốn giờ chứ mấy, bà này nay trở chứng sao đi sớm thế không biết, mọi lúc toàn trễ hẹn không mà.

Bà ra mở cửa, vừa ngáp uể oải vừa nói: - Đợi tôi chút.

Bà Tám đang đứng giữa sân nhìn thẳng vào nhà, chỉ gật đầu mà không nói gì.

Lúc bà My chuẩn bị xong hết rồi, chạy ra khép cửa rồi cả hai lúi húi lên đường.

Vì mỗi lần đi chợ phiên mua khá nhiều thứ, nên họ đi bộ để đeo gánh hai thúng mua cho được nhiều đồ. Lúc đi thì bà Tám luôn đi trước, mà đi rất nhanh. Bà My bắt đầu cảm thấy quái lạ, nãy giờ chưa hề thấy bà ta quay người lại nhìn bà dù chỉ một cái. Phong thái, dáng đi, giọng nói là của bà Tám đấy, nhưng có một chút kỳ lạ là hôm nay bà ta đi hơi nhanh, nhanh hơn thường lệ. Đang mãi suy nghĩ thì bà Tám giục:

- Đi nhanh lên, trễ đồ ngon bây giờ.

Bà ta nói xong thì tiếp tục đi rất nhanh, nhanh như bay vậy. My như quên đi mọi suy nghĩ nghi hoặc lúc nãy, vừa gánh thúng vừa hớt hãi đi theo mà không thể nào kịp nổi

- Chờ tôi với... Làm gì đi nhanh thế.

My mặc dù đã cố gắng đi nhanh hơn rất nhiều nhưng vẫn chẳng thể nào đuổi kịp được bà ta. Khoảng cách cứ như đã gần lắm rồi nhưng mà không thể nào bám sát được. My chưa bao giờ đi nhanh như vậy, cảm giác như đang chạy trốn thú dữ thì đúng hơn là đi chợ.

Đi một hồi, cả hai đi ngang một lùm cây dứa dại rậm rạp. Chợt bà Tám khẽ dừng lại, quay nghiêng ra phía bà My, nhưng không quay hẳn, chỉ khẽ liếc nghiêng mà hỏi:

- Mệt chưa?

Bà My vừa đứng thở hổn hển vừa nói gấp gáp:

- Mệt quá... Đi... từ từ thôi!

Lúc này thì bà Tám mới quay hẳn ra phía My, thều thào rồi cười với giọng đặc khàn:

- Mệt rồi hả?

My đang đứng chống hai tay vào đầu gối thở dốc, nghe giọng lạ lạ, bà ngước nhìn lên thì chợt bà trợn trừng mắt, cái gánh thúng rớt xuống đất. Bà như bị cấm khẩu khi trước mắt bà là một gã phụ nữ mặt mũi lòe loẹt, hàm răng nhọn hoắt, ánh mắt đỏ choét như sói lửa trong màn trời tối mịch. Hình ảnh bà Tám hiền lành ngày nào giờ như bị vỡ vụn trong tiềm thức của My, vì trước mắt My giờ là một con ma hóa quỷ dữ. Con ma liền tiến tới, dí sát mặt của nó vào mặt của My, tiếp tục là giọng điệu thều thào kèm thêm chút nhãi nhớt chảy ra từ miệng:

- Mày biết tội của mày chưa?

Bà My mặt tái mét, hốt hoảng, như bị cấm khẩu nãy giờ nên chẳng nói gì, chỉ biết kêu la hét trong vô vọng. Con ma liền cuỗm lấy bà nhét vào bụi dứa dại. Bà My mặc dù đang nằm giữa những bụi dứa đầy gai, nhưng bà vẫn không hề cảm thấy đau, có lẽ sự hoảng sợ tột cùng đã lấn át đi những vết thương mà gai dứa gây ra.

Đến khoảng năm giờ thì bà Tám thực sự lúc này mới chạy sang kêu bà My đi chợ. Lão Lực lúc này đang còn ngủ, nghe tiếng kêu thì mở cửa, nói rằng vợ lão đã đi chợ từ lúc sớm. Bà Tám giọng trách móc, cho rằng bà My đã thất hẹn. Rồi bà ta cũng lụi hụi chạy ra chợ một mình. 


Bình Luận

0 Thảo luận