Sáng / Tối
Vài ngày sau, lão Lực và thằng Khôi cũng dần lành vết thương, được cho về nhà. Lão Lực nằm ở trạm xá tịnh dưỡng mấy ngày mà lòng nôn nao như lửa đốt. Tất nhiên lão lúc này chưa biết trưởng làng và Bình đã được giải cứu. Liền tới hội trường, lên loa thông báo họp khẩn vào lúc sáu giờ tối. Hội trường làng rất rộng, có thể chứa tất cả dân trong làng.
Tối đó, trong cuộc họp, sau khi nghe thông báo về việc giải cứu Bình và sai người truy nã lão Phùng , tất cả dân làng hưởng ứng nhiệt tình. Gia đình Bình và lão Bảo và các thanh niên vừa giải cứu hôm nọ cũng chỉ giả vờ hưởng ứng theo mà thôi.
Dưới ánh đèn vàng vọt của hội trường, lão Lực đứng trên bục cao, giọng sang sảng như thể mọi lẽ phải đều nằm trong tay mình. Lão nói rõ với toàn dân làng rằng, hiện giờ chỉ có mỗi Khôi là người nắm được tung tích nơi giam giữ Bình. Lời lão nói rành rọt, chắc nịch, khiến dân làng càng thêm tin tưởng.
Khôi bước lên một bước, cúi đầu tỏ vẻ áy náy:
- Tôi đây có lỗi với dân làng khi xâm nhập bất hợp pháp vào rừng Khởi Nguyên của làng mình. Giờ đây, tôi xin chuộc lỗi với bà con. Sáng sớm mai sẽ mang Bình trở lại cho người nhà và dân làng yên tâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/canh-rung-cam&chuong=17]
Riêng chuyện lão Phùng, tôi xin thêm hai ngày để lần ra tung tích và giải lão về cho dân làng xử tội.
Cha của Bình giả vờ lên tiếng:
- Sao tối nay không đi giải cứu con tôi luôn mà phải đợi tới sáng mai?
Khôi mở giọng như hiểu rõ tường tận:
- Nhà kho này ở khá xa, và đường đi hiểm trở. Thú dữ rất nhiều nên sáng sớm mai tôi sẽ mang Bình về cho ông bà.
Cả hội trường rì rầm, rồi nhanh chóng gật đầu đồng thuận. Ai nấy mang một vẻ tin tưởng lạ lùng, như thể chỉ cần chờ thêm một buổi sớm nữa là mọi chuyện sẽ sáng tỏ. Lão Lực bước xuống khỏi bục, miệng còn không quên dặn dò mấy người thân tín:
- Sáng mai nhớ đi theo Khôi, coi chừng đường rừng nguy hiểm.
Rồi quay sang Khôi, đặt tay lên vai của hắn mà nói:
- Trông cả vào cậu nhé.
Khôi cúi đầu, giọng chắc nịch:
- Vâng! Tôi lo được! Cảm ơn ông đã tin tưởng.
Đêm đó, khi bóng người cuối cùng khuất hẳn khỏi hội trường, dân làng đã chìm vào yên tĩnh, Khôi đã lặng lẽ đổi hướng. Hắn khoác thêm áo sẫm màu, men theo lối mòn quen thuộc dẫn tới nhà kho dưới lòng đất. Trong túi áo hắn là mấy lá bùa đã được gấp kỹ, mùi thảo dược hăng hắc phảng phất. Đó là thứ mà bọn chúng dùng để xóa đi ký ức của người bị giam giữ trong khoảng một tuần gần nhất. Chỉ cần cho Bình và lão Phùng uống thứ nước bùa ấy, mọi dấu vết sẽ bị xóa sạch, sự thật sẽ vĩnh viễn chìm xuống.
Khôi lẩm bẩm một mình:
- Uống cái này xong, quên sạch một tuần... sáng mai chỉ còn biết theo lời mình nói.
Nhưng Khôi không biết rằng, từ lúc nghe hắn xin hoãn việc giải cứu tới sáng hôm sau, lão Bảo đã sinh nghi mà suy nghĩ: "Nhà kho đó cũng chỉ cách vài cây số, chắc chắn nó có ý đồ gì vào tối nay".
Ngay lập tức, lão âm thầm bố trí mấy thanh niên thân tín phục sẵn ở ngôi chòi lá.
Hắn đang loay hoay để mở khoá thì bỗng khựng lại. Ánh đèn pin bật sáng cùng lúc từ bốn phía.
Giọng lão Bảo vang lên, trầm và lạnh:
- Khuya rồi, mày còn xuống đây làm gì hả Khôi?
Khôi giật mình, lùi lại một bước. Chưa kịp nói gì thì mấy thanh niên từ trong bóng tối lao ra, ghì chặt hai tay hắn. Lá bùa rơi xuống nền đất.
Khôi tái mặt:
- Lão Bảo... tôi... tôi chỉ...
- Chỉ cái gì? - Lão Bảo cắt ngang. Mày định xuống cho hai người kia uống bùa quên ký ức, để sáng mai cùng lão Lực tiếp tục đóng kịch cho dân làng coi, đúng không? Mày tin tao sẽ giết mày tại đây không?
Khôi cúi gằm mặt, mồ hôi túa ra. Im lặng một lúc lâu, hắn mới run giọng:
- Tôi... tôi làm theo lệnh. Nếu không làm, lão Lực không để yên cho tôi đâu.
Lão Bảo tiến lại gần, nhìn thẳng vào mắt Khôi:
- Giờ mày có hai đường. Một là tao sẽ biến mày thành mồi cho thú dữ. Hai là làm theo ý tao, tự cứu lấy mình.
Khôi nuốt khan:
- Ý... ý của ông là sao?
Bảo nói chậm rãi, giọng gằn:
- Vẫn diễn. Nhưng diễn cho đúng lúc, đúng chỗ. Ngày mai, mày cứ thông báo là đã trả Bình về với gia đình thành công. Rồi sáng ngày mốt, trước khi mặt trời mọc, Phùng trưởng làng sẽ giả vờ cho mày dẫn về hội trường. Sau đó, lúc tao ra hiệu, thì mày hãy phân trần thằng Lực cho tao.
Khôi ngẩng lên:
- Vâng, chỉ cần tha cho tôi, tôi sẽ làm theo ý ông.
Lão Bảo quay sang một thanh niên đang đứng phía sau lưng, lấy một viên thuốc, đưa cho Khôi uống:
- Mày uống cái này, đây là độc dược được ông Phùng bào chế. Sau ba ngày mà không có thuốc giải thì mày hiểu cái kết rồi đấy. Tao sai gì phải làm theo tao. Ngày mốt xong xuôi mọi việc thì tao sẽ đưa mày thuốc giải. Còn mày không uống thì tao giết mày ngay bây giờ.
Khôi run sợ nhưng vẫn phải uống, rồi làm theo ý của lão Bảo.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận