Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Cánh Rừng Cấm

Lực phó làng bị vạch trần

Ngày cập nhật : 2026-06-03 21:53:51

Lúc này, Bình bước lên. Anh không còn vẻ lờ mờ như người mất trí nhớ nữa. Bình nhìn thẳng vào Lực, rồi nhìn sang chỗ dân làng:

- Thưa bà con, cảm ơn bà con những ngày qua đã lo lắng cho tôi. Cháu xin xác nhận, những gì thằng Khôi này nói là sự thật.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/canh-rung-cam&chuong=19]

Người bắt nhốt tôi là lão Lực.

Hôm đó trưởng làng tới trao tiền để cứu tôi về thì bị bọn chúng dùng một tấm lưới lớn để bắt lại.

Bình rút trong túi ra chiếc ổ khoá cổ mà hôm nọ lấy từ tầng hầm kho gỗ kia:

- Lão Lực, lão có nhận ra ổ khóa này không?

Lão Lực nhìn thấy ổ khoá quý của mình thì run run, giọng lắp bắp:

- Mày... mày nói gì ta không hiểu.

Bình quay sang phía dân làng, giơ cao chiếc ổ khoá đó lên, tiếp tục phân minh:

- Hôm đó, tôi theo dõi ông ta và nhóm lâm tặc thì bị phát hiện, chúng nhốt tôi dưới một hầm ngầm sát bìa rừng làng Thượng. Tầng hầm đó chứa toàn gỗ quý. Hai ngày trước, nhờ lão Bảo và anh em ứng cứu kịp thời, chúng tôi mới thoát mạng, chứ không là chết đói trong đó rồi. Khi ra ngoài, Vinh thợ khóa đã cẩn thận tháo luôn cả ổ khóa này về. Vì anh ta biết, đây là loại khóa cổ thời nhà Minh, cực kỳ hiếm. Nó là bằng chứng để buộc tội lão Lực, nếu những lời nói của tôi bị lão Lực phản bác.

Lão Bảo chèn thêm:

- Loại khóa này phức tạp lắm, đến chuyên gia như Vinh thợ khoá làng mình cũng phải chào thua. Mà bà con biết không? Thằng Khôi đã khai, ổ khóa quý giá này chính là quà ra mắt mà lão Lực tặng cho tên trùm lâm tặc để khẳng định sự hợp tác lâu dài đó.

Vợ lão Lực là bà My nhảy chồm chồm, giọng chanh chua:

- Thế thì sao? Bằng chứng nào cho thấy chồng tôi tặng ổ khoá đó cho bọn lâm tặc? Lỡ chúng nó mua về thì sao?

Lão Bảo bước lên, cầm lấy ổ khoá từ tay Bình, chậm rãi đặt cái ổ khóa nặng trịch lên bàn, rồi nói:

- Bà My à, bà đừng có cố đấm ăn xôi. Cả cái vùng Tây Bắc này, ai chẳng biết chồng bà là người mê đồ cổ đến mức ám ảnh. Chính lão từng khoe với hội bô lão rằng mình có chiếc khóa nhà Minh bất khả xâm phạm cơ mà. Tôi và một số người từng hỏi mua với giá cao mà lão nhất định không bán cơ mà. Lão còn bảo ổ khoá đó chỉ có tặng cho những quý nhân nào có duyên, còn nhất định không bán.

Các bô lão của làng cũng nhìn nhau, mà gật đầu như đồng ý rằng chiếc ổ khoá đó lão Lực từng đem ra khoe trong một đợt tiệc làng.

Lúc này, lão Lực nhìn cái ổ khóa, môi lão run lẩy bẩy. Lão hiểu rằng, mọi lý lẽ bây giờ đều vô nghĩa khi món đồ mà lão từng khoe với làng, của mình lại nằm trong tay nhân chứng. Lão định lên tiếng, nhưng nhìn xuống phía dưới, hàng trăm ánh mắt của dân làng từng tin tưởng lão giờ chỉ còn sự khinh bỉ. Đến lúc này, lão Lực bắt đầu đổ mồ hôi hột. Tiếng xì xào của dân làng chuyển thành những tiếng quát tháo phẫn nộ. Nhưng kịch hay vẫn chưa hết.


Bình Luận

0 Thảo luận