Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Cánh Rừng Cấm

Lực phó làng chuốc rượu say chốt trực

Ngày cập nhật : 2026-06-03 21:47:55

Hôm nay là ngày tới phiên trực của lão Bảo. Ông dậy từ sớm, được vợ chuẩn bị cho đồ ăn và thức uống, bỏ vào một cái giỏ xách. Cứ mỗi khi tới phiên trực là ông rất hào hứng, vì mỗi lần được giao nhiệm vụ trông coi cánh rừng thiêng này, lòng ông cảm thấy rất tự hào.

Đồng hồ điểm 7 giờ sáng, ông xách con Dream cũ của mình chạy tới chốt trực. Chốt này được dựng ở ngay cửa rừng. Vừa tới, ông dang tay ra hít thở một hơi thật sâu, tận hưởng chút không khí trong lành của sáng sớm. Đi rảo quanh rừng một vòng, không có dấu hiệu gì lạ, ông trở về chốt lấy đồ ăn sáng ra ăn, trên bàn là chiếc radio cũ đang phát bản tin thể thao hằng ngày: "Điểm tin bóng đá đêm qua: Tây ban Nha đã giành chức vô địch EURO 2008 sau khi vượt qua Đức trong trận chung kết".

Đang mải mê nghe, một tiếng gọi từ xa:

- Ông Bảo!

Ngó ra, Bảo mới nhận ra đó là ông Lực phó làng chứ ai, trên tay cầm một chai rượu kèm một hộp đồ ăn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/canh-rung-cam&chuong=2]

Mặc dù thi thoảng thì Bảo và ông phó làng cũng hay nhậu cùng nhau, nhưng lần này ông tỏ ra khá ngạc nhiên khi mới sáng sớm đã rủ nhậu, hơn nữa, hôm nay ông đang trực rừng cơ mà, làm sao mà dám nhậu.

Lúc mà Lực tới trước mặt, ngỏ ý rủ nhậu:

Bảo thắc mắc: 

- Lạ thế, sao nay nổi hứng nhậu sớm vậy sư huynh?

Lực cười nói: 

- Nay tôi hơi tâm trạng, có chút lòng hấp anh em mình lai rai tâm sự cho vui đi.

Bảo gãi đầu:

- Nhưng nay tôi trực rừng mà!

Lực giọng trấn an:

- Tôi cho phép mà! Ông quên chuyện trực rừng là do tôi quản hay sao? Trưởng làng cũng đi hái thuốc chưa về đâu, nên yên tâm. Với lại làm đôi ly lai rai thì đâu có nhằm.

Nói xong thì Lực đặt lên bàn một chai rượu toả ra mùi thơm của men nồng. Lão ta mở tiếp một hộp lòng non hấp hành kèm một tô cháo lòng nóng hổi thơm lừng. Điều này khiến cho Bảo thèm nuốt nước miếng ực ực. Không chần chừ, Bảo chẳng nói chẳng rằng, nắm vội lấy chai rượu rót ra hai ly. Lực như hiểu ý cũng ngồi xuống cạn ly.

- Ngon! Rượu ngon! - Bảo vừa uống xong thì khen lấy khen để.

Lực cười như tỏ ra đắc ý:

- Đúng vậy! Rượu ngon thì phải có bạn hiền mới phải đạo.

Bảo cầm lấy ly rượu lên rót tiếp, vừa rót vừa tò mò hỏi:

- Chẳng hay nay anh phó làng của ta có chuyện gì tâm trạng nhỉ?

Lực thở dài, ậm ừ một lúc rồi nói:

- Cãi nhau với bà xã tí đó mà.

Bảo nói:

- Ôi giời, tưởng gì chứ ông cãi nhau với vợ là dở rồi. Phải như tôi đây nè, chỉ để cho bả chửi chứ tôi chẳng bao giờ chửi lại.

Lực lắc đầu phì cười

- Ông thật là...

Lực là phó làng Khởi, ngoài trách nhiệm với làng, ông ta là một tay chuyên thu mua, đi săn những đồ cổ quý hiếm. Người trong làng thường gọi ông là Lực "Đồ cổ". Ông ta thường đi chu du đây đó rất nhiều, ắt để tìm những đồ cổ có giá trị. Còn về chức phó làng thì ông mới đảm nhiệm cách đây không lâu.

Xếp trên ông là trưởng làng tên Phùng, làm nghề thầy lang. Ông thường lên núi để hái thuốc nên cũng nhiều khi vắng làng. Khi không có mặt ở làng thì mọi chuyện trong làng đều do ông quản lý.

Uống được một lúc, Bảo thấy có vẻ như đã say:

- Nay hình như rượu nặng thì phải...

Chưa nói hết câu thì Bảo gục xuống bàn, Lực chợt nhếch mép cười nham hiểm. Hắn vẫy tay ra hiệu cho một nhóm người đang núp từ phía đằng xa tới. Đó là một nhóm người cưa cây, trên tay cầm những cái cưa khổ lớn. Chắc chắn Lực đang có ý đồ gì đó.

Thấy Bảo đã trúng thuốc mê ngủ mê man, bọn chúng bế Bảo lên chiếc võng nằm. Rồi bắt đầu tiến vào rừng. Vì bình thường rất ít người đi công việc mà đi ngang cánh rừng này. Với lại bọn chúng cũng khai thác ở khu vực giữa, nơi cây cối rất nhiều như tạo một hàng rào che chắn lại vậy.

Nhưng như thế thì vẫn quá mạo hiểm, Lực rất tinh quái đã dùng những miếng gỗ tiêu âm, bao quanh chỗ khai thác. Bên trong bọn chúng còn dán thêm nhiều lớp cao su non và lớp cách âm khác, để đảm bảo tiếng máy cưa không bị thoát ra khỏi cánh rừng.

Lực rất thận trọng, lấy chạy xe quanh tứ phía bìa rừng để kiểm tra cũng chẳng nghe thấy gì. Mà dẫu dân làng có nghe được tiếng cưa thì cũng chắc không nghĩ rằng phát ra từ rừng làng mình. Bởi vì trước giờ rừng làng là chốn bất khả xâm phạm, không chỉ làng Khởi mới biết mà những làng khác cũng biết rất rõ.

Bọn chúng khai thác cũng rất ranh ma, cưa sát gốc rồi dùng đất phủ lên, không để lại một chút dấu vết nào ngoài mùi gỗ tươi vừa mới cưa xong.

Lực có dặn rất kỹ là tránh mấy cây cổ thụ lớn ra, chỉ khai thác cây vừa và nhỏ. Thế nhưng trong lúc cưa thì hắn đã thấy một cây cổ thụ ngàn năm đẹp quá, quên bẵng lời dặn của Lực nên bèn đưa máy cưa vào cắt.

Nhưng điều hắn không ngờ tới là lúc vừa chạm nhẽ lưỡi cưa vào gốc thì máy đột nhiên ngừng hoạt động. Loay hoay sửa một lúc lâu, thì máy mới hoạt động trở lại. Hắn vẫn không từ bỏ ý định, tiếp tục thử thêm hai đến ba lần nữa vì nghĩ rằng chắc do gỗ cây già nên hơi khó cưa thôi. Một làn gió lạnh buốt vai hắn, khiến hắn thoáng giật mình ngước lên nhìn trời, nhìn xung quanh. Nhưng hắn chẳng mảy may, thử cưa thêm tới lần thứ năm mà vẫn chẳng thể nào cưa nổi. Lúc này, hắn bắt đầu nhớ lại lời của lão Lực là đừng cưa những cây cổ thụ lớn. Hắn nhìn lại thì đúng là cây cổ thụ thật, nên rùng mình, lấy tay vái vái rồi bỏ chạy sang cây khác


Bình Luận

0 Thảo luận