Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Cánh Rừng Cấm

Khởi đầu

Ngày cập nhật : 2026-06-03 21:47:30

Vào những năm đầu thập niên 2000, nằm sâu giữa đại ngàn Tây Bắc hùng vĩ, có một dải rừng nguyên sinh tự bao đời vẫn vẹn nguyên nét hoang sơ, chưa hề chịu sự tác động nào của con người. Cánh rừng đó có tên là Khởi Nguyên, thuộc về địa phận làng Khởi từ ngàn xưa.

Cái tên Khởi Nguyên này vốn được những bậc tiền nhân làng Khởi đặt cho, bằng cách ghép tên làng là "Khởi", cộng với chữ "Nguyên" trong nghĩa "nguyên sinh, nguyên thủy" - ghép lại là thành Khởi Nguyên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/canh-rung-cam&chuong=1]

Đó không chỉ là một cái tên, mà còn là sự nhắc nhở hậu thế luôn biết bảo vệ và giữ lấy nét đẹp hoang sơ của rừng này.

Ai nấy đều thấm nhuần với với điều đó, cánh rừng này dần trở thành một biểu tượng tinh thần của người dân làng Khởi.

Tại đây, có những quy ước bất di bất dịch, như luật bất thành văn đã thấm sâu vào máu thịt của mỗi người: tuyệt đối không khai thác, không chặt phá, và càng không được có hành vi phỉ báng thần rừng.

Chính vì những luật lệ nghiêm khắc ấy, dân trong vùng và các làng lân cận vẫn thường kính cẩn gọi nơi đây bằng cái tên đầy vẻ thâm nghiêm: Cánh Rừng Cấm.

Làng Khởi luôn có truyền thống là mỗi ngày phải cử một nông dân hoặc thanh niên tới trực rừng. Làng này vì nằm khá tách biệt với đồng bằng nên họ tự tạo luật lệ rất chặt chẽ, có trường học riêng, có trạm xá y tế riêng. Xung quanh giáp ranh làng có thêm vài ngôi làng nữa như là làng Thượng, làng Hạ, làng Nhân và làng Đào. Mặc dù giáp ranh nhau nhưng chỉ giáp qua những cánh rừng, còn thực tế xa nhau rất nhiều, trải dài vài cây số lận. 

Trực rừng là điều bắt buộc của lệ làng, nó như đã thấm nhuần vào hệ tư tưởng của gần hơn nghìn người dân ở nơi đây. Nông dân và thanh niên trai tráng cũng cỡ 200 người, nên cứ khoảng nửa năm mới đến phiên trực. Bất kể là ai, làm việc gì, đều phải xoay tua theo lịch trực rừng được treo ở đình làng.

Mỗi người tới phiên thì sẽ trực từ sáng sớm cho tới khi mặt trời lặn thì thôi. Do ban đêm có nhiều thứ rất là nguy hiểm, thú dữ, sương mù dày đặc và cả những chuyện không hay, người làng cho rằng đêm là giờ của rừng nên con người không được bước vào, nên không cần trực.

Làng cũng tin rằng, cho dù lâm tặc lộng hành cỡ nào, bọn chúng cũng sẽ hiểu "luật ngầm" đó. Với lại, có một cái nữa là ban đêm rất là tĩnh mịch, tiếng cưa máy sẽ vang khắp cả vùng trời, nên bọn chúng cũng càng không dám hó hé mà vác máy cưa tới phá rừng.

Bình Luận

0 Thảo luận