Sáng / Tối
Sáng ra, Bình đi làm thì thấy xe máy của lão nằm ở gần ngay đầu làng. Bèn nhấc máy gọi cho lão hỏi rõ rồi dắt tạm vào một quán cháo gần đó gửi nhờ, tí nữa lão tự đến mà lấy về. Bình cũng sẵn vào ngồi ăn sáng luôn để kịp giờ đi làm. Bình kêu ra một tô cháo lòng thơm nức mũi, đang ngồi ăn thì bất chợt anh thấy Lực phó làng cùng một nhóm người lạ đang đi đâu đó trông rất là vội vàng. Thoạt nghĩ, anh đoán chắc là lão đang nhờ người đi điều tra vụ rừng bị chặt. Nhưng nhìn thấy những tên này có cầm những dụng cụ để cưa cây, Bình nhớ đến những gốc cây trong rừng Khởi Nguyên bị cưa, nên Bình đã xoay chuyển suy nghĩ.
Vì làng, vì cánh rừng thiêng, Bình đã xin nghỉ ngày hôm đó để theo dõi, bởi vì anh cũng đang khá mất niềm tin về lão Lực, khi nhiều ngày chẳng có chút manh nha nào, mà vẫn bình chân như vại vậy.
Lão Lực và nhóm người kia ghé vào một tiệm phở, Bình dõi theo, đứng từ xa, nép ngoài bờ tường rào của quán lén nhìn. Ngồi trong bàn là lão Lực cùng năm người đàn ông mặc đồ như làm nghề cưa gỗ. Đứng phía sau lưng Lực là hai tên thục hạ cũng là người trong làng. Anh nghe được lão Lực mở lời:
- Nay các anh cứ ăn thoả thích đi, quán này ngon nhất cái huyện này đấy.
Nghe vậy, một tên trong nhóm lên tiếng kêu lớn:
- Chủ quán, cho một nồi lẩu bò đặc biệt lớn, nhiều trứng trần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/canh-rung-cam&chuong=7]
À, đừng quên lấy thêm chai rượu gạo ngon nhé.
Bình đừng ngoài suy nghĩ: "Chẳng hiểu phó làng mời mấy người lạ hoắc này để có ý đồ gì đây, tên nào tên nấy như đang muốn cưa muốn chặt phá cái gì đây?". Phía trong, lão Lực lại lên tiếng:
- Bây giờ tạm thời các chú cứ qua các rừng khác mà săn, rừng làng Khởi giờ bị phát giác rồi.
Tên trưởng nhóm vừa lôi ra một cọc tiền vừa nói:
- Số gỗ hôm bữa cũng được kha khá, đây là phần của ông, 30%.
Nói rồi hắn dúi vào tay của lão Lực một số tiền khá lớn.
Một tên trong nhóm tò mò hỏi:
- Bữa nọ lão kiểm lâm bị bỏ thuốc mê mà, lúc mình cưa cây thì cách âm đàng hoàng, làm gì có ai biết ta?
Lực nói:
- Đêm đó, mưa lớn, làm trồi mấy gốc cây lên. Thằng thanh niên tên là Bình, hôm sau nó trực nó thấy, nó báo lại với tôi đấy. May mà nó báo cho tôi, chứ báo với trưởng làng là lại lớn chuyện.
Bình khi nghe được thì chẳng tin nổi chính là lão Lực đã tiếp tay cho kẻ xấu vào chặt phá rừng làng. Đang mải bực tức, chợt anh dẫm phải một vỏ lon. Vì Lực đã bao nguyên quán, chỉ có mỗi bàn của hắn nên tiếng động của Bình đã khiến Lực chú ý. Lực liếc mắt một cái là hai tên thục hạ chạy ra xem liền. Bình biết bị phát hiện thì quay người bỏ chạy, nhưng hai tên kia cũng không đơn giản, bọn chúng rất nhanh, chỉ một lúc là đã tóm được Bình.
Sau khi bị bắt, Bình bị hai tên lâm tặc đánh cho ngất xỉu rồi bắt nhốt vào một nhà kho.
Lực và những tên còn lại vẫn dửng dưng ngồi đánh chén chút nữa rồi mới tới nhà kho đó. Nhà kho này là kho chứa gỗ quý của mấy tên lâm tặc xây dựng nên. Bên trong chưa vô số gỗ mà bọn chúng đã đi cướp ở khắp mọi khu rừng.
Khi vừa bước vào, lão Lực từ từ tiến tới chỗ của Bình, kêu hai thục hạ dội nước vào mặt Bình. Một vài giây sau thì Bình tỉnh lại, nhìn thấy lão Lực thì anh nhìn lão với một ánh mắt đầy căm phẫn. Giọng cố gắng gằn nhưng do bị đánh khá đau nên nghe khá thều thào:
- Thì ra là mày, thằng chó đẻ. Mày đã phản bội làng, phản bội lời thề với rừng. Mày dám dẫn lũ chó đẻ kia vào cướp gỗ của rừng, dắt sói vào nhà. Tao thề sẽ cho cả làng biết bộ mặt thật của mày. Mày sẽ phải nhận quả báo.
Lão Lực nghe xong thì nhếch mép, nở một nụ cười đầy quỷ quyệt. Hắn nhổ nước bọt vào mặt Bình, rồi nói với giọng đầy mỉa mai:
- Đồ ngu, đồ ăn hại. Đi làm gốm thì cứ việc đi làm gốm đi. Bày đặt tỏ ra trịch thượng, việc rừng việc làng đến phiên mày lo à? Ngu thế không biết!
Tên trưởng nhóm lâm tặc nói hùa theo:
- Đã thế theo dõi tụi tao mà cũng cũng không xong nữa. (Cười lớn)
Một tên khác hùa theo như đú trend:
- Chắc nó định làm Hero của cái làng Khởi chứ gì.
Nói xong thì cả nhóm cười đầy sự khoái chí. Còn lão Lực thì liếc sang tên lâm tặc vừa nói, hỏi:
- Hero là gì?
- À! Là anh hùng.
Trả lời phó làng xong thì tên đó nhìn sang đồng bọn mà cười tủm tỉm, như đang ý bảo là làm phó làng mà cũng không biết từ 'hero' là gì.
Sau đó, bọn chúng đóng cửa kho rồi ra về. Lão Lực vẫn dặn thục hạ mỗi ngày mang thức ăn đến cho Bình để anh ta không bị chết đói.
Đến tối khuya, gia đình của Bình vẫn chưa thấy anh về, có gọi điện nhưng chẳng thể liên lạc được. Họ bèn chạy tới chỗ Lực phó làng nhờ giúp đỡ, huy động thanh niên trong làng cùng nhau đi tìm Bình. Tìm suốt cả một đêm trời nhưng chẳng thu được kết quả.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận