Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Cánh Rừng Cấm

Hồi kết

Ngày cập nhật : 2026-06-03 21:55:32

Nhiều năm về sau, người ta vẫn kể cho nhau nghe về vụ “đảo chính” bất thành ở làng Khởi. Những người từng chứng kiến biến cố năm ấy đều không khỏi rùng mình. Nhưng theo thời gian, nỗi sợ hãi dần lắng xuống, chỉ còn lại một bài học: lòng tham và sự mê muội có thể đẩy con người đến chỗ đánh mất chính mình, nhưng sự thức tỉnh vẫn có thể mở ra một con đường khác.

Lão Lực, sau quãng thời gian dài sống trong day dứt và sám hối, đã hoàn toàn thay đổi. Lão không còn nóng nảy, toan tính và luôn muốn giành phần hơn. Rồi những năm sau đó, lão trở nên hiền lành, ít nói, ngày ngày cùng lão Phùng vào rừng tìm cây thuốc, hái lá, đào rễ rồi mang về phơi khô, bốc thuốc chữa bệnh cho người nghèo. Lão chỉ lặng lẽ bắt mạch, kê đơn, không lấy tiền công. Dường như mỗi thang thuốc cứu được một người là một lần lão tự chuộc lại lỗi lầm trong quá khứ.

Tiệm đồ cổ được lão giao cho thằng Thịnh quản lý.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/canh-rung-cam&chuong=24]

Thịnh tuy còn trẻ nhưng làm ăn cẩn trọng, không mua bán những món đồ có nguồn gốc mờ ám, càng không đụng đến những vật thuộc về rừng Khởi Nguyên. Nó giữ tiệm không chỉ như kế sinh nhai, mà còn như cách gìn giữ chứng tích của làng Khởi, để người đời sau hiểu rằng có những thứ cổ xưa không nên đem đổi chác bằng tiền bạc.

Bà My sau lần ấy cũng trở nên thành tâm hơn. Cứ đến ngày rằm, bất kể nắng hay mưa, bà lại tự tay nấu xôi, luộc gà, chuẩn bị nhang đèn rồi mang ra khu rừng tạ lễ. Bà không cầu giàu sang, cũng chẳng xin phúc lộc, chỉ khấn mong dân làng được yên ổn, người đi rừng biết kính sợ tự nhiên và không ai còn lặp lại sai lầm năm xưa.

Riêng cánh rừng Khởi Nguyên, sau biến cố ấy, cây cối dường như càng xanh tốt lạ thường. Những thân cây cổ thụ vươn cao, tán lá đan kín thành mái vòm xanh thẳm. Suối trong hơn, chim chóc trở về nhiều hơn, tiếng gió lùa qua rừng cũng không còn khiến người ta khiếp đảm.

Về sau, dân làng Khởi và các làng xung quanh mỗi lần đi ngang con đường ven rừng đều không còn cúi đầu hay nín thở vì sợ hãi. Họ thường dừng lại, mỉm cười đầy phấn khởi khi nhìn dòng chữ khắc trên phiến đá cổ ngay cửa rừng:

“Khởi Nguyên – Sự nguyên sinh của rừng là tinh thần khởi sắc của chúng ta.”

Dòng chữ ấy không chỉ là tên của một khu rừng, mà còn là lời nhắc về sự hồi sinh, lòng biết ơn và niềm tin rằng sau mọi biến cố, con người vẫn luôn có thể bắt đầu lại. Và từ đó, cánh rừng trở thành biểu tượng bình yên, nhắc mọi thế hệ biết trân trọng những điều đã được gìn giữ.

Bình Luận

0 Thảo luận