Sáng / Tối
Sau khi nhận được cuộc gọi cầu cứu từ lão Lực, bà My đã cùng những người dân trong làng chạy tới. Khi tới thì họ chứng kiến được điều kinh hoàng nhất từ trước đến nay chưa bao giờ họ nhìn thấy. Bà My hớt hãi, bàng hoàng, khẩn trương cùng mọi người cũng dìu lão Lực lên xe tới trạm xá làng. Mặc dù ghét cay ghét đắng tên lâm tặc tên Khôi đó, nhưng họ không thể thấy chết mà không cứu, cũng chở tới trạm xá điều trị vết thương.
Những cái xác kia thì dân làng bàn bạc cặn kẽ, sau khi thằng Khôi tỉnh dậy, họ hỏi thằng Khôi những cái xác kia là người ở đâu, rồi gọi người thân tới mang về lo hậu sự.
Không ai dám làm um sùm lên, vì ai cũng hiểu bọn chúng cũng đều là lâm tặc, tự hỗn chiến vì lòng tham, nợ rừng thì bị rừng trừng phạt nên chẳng còn gì để thanh minh.
Không một ai nghĩ tới chuyện báo công an, vì cũng sợ phó làng bị liên luỵ. Chuyện này cũng chỉ những người dân trong làng biết mà thôi. Họ chuẩn bị tâm lý sẵn sàng nếu công an có hỏi thì cứ bảo là do thú dữ tấn công mà thôi.
Sau khi đưa vào trạm y tế làng, cả hai được băng bó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/canh-rung-cam&chuong=14]
Lực thì chỉ bị thương nhẹ vì lão ranh ma, trốn nhiều hơn là đánh, còn Khôi thì nặng hơn, bị chém nhiều chỗ.
Lão Bảo và rất đông dân làng tới thăm, lão Lực cố tình làm ra vẻ mệt mỏi, bắt đầu giọng điệu gạt dân:
- Tôi không sao! Vì làng, vì rừng thì chừng này thì nhằm nhò gì đâu.
Lão Bảo hỏi:
- Rốt cuộc có chuyện gì vậy ông?
Lực đưa mắt nhìn quanh một lượt, thấy mọi người đều đang chăm chú, mới nói tiếp:
- Lúc sáng, cả bọn đang ngồi uống trà thì tôi có hỏi khi nào mới thả người làng mình về. Ai ngờ, chúng như muốn nuốt lời. Tôi cũng nhịn, chỉ bảo là muốn cưa thêm vài cây cũng được, miễn sao trả người cho làng tôi. Sau đó hình như bất đồng quan điểm hay sao mà bọn chúng lao vào đánh nhau loạn xạ. Thấy thế, tôi cũng bị vạ lây cuốn vào cuộc hỗn chiến. Cuối cùng thì chỉ có tôi và nó sống sót.
Lão Bảo nói:
- Ông làm vậy nguy hiểm quá ông ạ!
Lực như nhấn nhá thêm:
- Cho dù có nguy hiểm cỡ mấy thì cũng chẳng màng. Vì làng, vì dân là cốt lõi.
Điều này làm cho mọi người đang đứng chứng kiến đều rất cảm động.
Khôi lúc này nằm giường bên, hắn nghe xong thì biết sự thật đều đã bị chôn xuống, sau những lời nói giả tạo của lão Lực.
Lão Bảo nói rằng:
- Hiện tại chỉ có tên kia mới biết được tung tích của trưởng làng và thằng Bình thôi. Để tôi hỏi nó xem sao.
Khôi do cùng một duộc với lão Lực, nên hắn đã bịa chuyện, ấp úng:
- Thực ra... Kẻ đứng sau vụ này... là trưởng... trưởng làng các người, ông ta đã sai chúng tôi bắt cóc thanh niên tên là Bình. Rồi sau đó, giả vờ mang tiền tới chuộc nhưng thực tế ông ấy cuỗm luôn số tiền đó.
Lão Bảo thấy cấn cấn:
- Những gì ngươi nói là thật sao, ta không tin đâu. Chính anh Phùng là người bỏ ra hơn 100 triệu giúp nhà thằng Bình. Ông ấy đâu phải là người cần tiền gì đâu.
Khôi nói tiếp:
- Bởi vì thanh niên kia phát hiện ổng đang làm chuyện xấu. Nên ông ta đã sai người bắt nhốt Bình lại.
Cha của Bình lên tiếng:
- Chuyện xấu là chuyện gì. Mà phải bắt con của tao?
Khôi liếc nhìn sang cha của Bình, giọng ấp úng như không biết nói gì:
- Ông ta... thuê bọn tôi mua bán những cây thuốc quý trong sách đỏ. Hôm đó đang giao dịch ở quán thì thanh niên tên Bình phát hiện nên lão đã sai chúng tôi bắt nhốt lại. Kêu gọi về người nhà tống tiền. Sau đó ông ta giả vờ nghĩa hiệp cho mượn tiền, rồi mang tiền tới, nhưng thực chất là ổng đang trốn đâu đó rồi.
Lão Bảo nghe xong thì lặng người. Cha mẹ của Bình thì gào lên thét xuống. Lão Lực mới giả vờ giọng nhân đạo:
- Thế thành ra nhà thằng Bình không những chẳng cứu được con, mà còn mắc nợ lão hơn trăm triệu. Đúng là lòng lang dạ sói mà.
Tất cả dân làng có mặt ở đó đều nghe thấy xong thì hoang mang vô cùng. Tất cả đều muốn phế truất lão Phùng, đưa lão Lực lên nắm trưởng. Họ hô hào, biểu quyết đưa Lực lên làm trưởng làng. Đợi khi dưỡng thương xong sẽ làm lễ thượng chức.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận