Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 8 / 29  ·  27.6%
TRƯỜNG SINH BẤT TỬ: BẮT ĐẦU TỪ TRẢM YÊU TRỪ MA
Chương 7: Họa Vượn Sắp Đến
07/08/2026 10:00· 1,822 từ

"Lão tử... phải... giết...

Toàn thân Trần Tế cứng, phát ra tiếng gầm như dã thú.

Thẩm Nghi dứt khoát vỏ đao vỗ thẳng vào hắn ta, "chát" một tiếng giã, đánh cho đối ngớ người.

"Nhặt đao lên rồi cho vững, đánh thua mà lời độc địa thì có gì? Chẳng lẽ lại lão già khú đế nào ra chống lưng cho ngươi?”

Nhìn thanh bội đao đá tới trước mặt, Trần hoàn toàn chết lặng.

Thẩm Nghi đã thu vào vỏ, xoay người đi chỗ khác. Điều này đại cho việc trong mắt phương, hắn ta chẳng có đe dọa nào.

Trong cả cái nha này, Trần Tế luôn cảm mình mới là người ẩn sâu nhất. Sau khi qua cuộc trò chuyện bí với hiệu úy Trấn Ma Ti, kể là tầm nhìn thực lực, bản thân đã sớm xa những đồng liêu khác vô lần.

Lý do vẫn phải nhục dưới trướng Thẩm Nghi, qua là vì thời gian trưởng thành còn quá mà thôi.

Nhưng chỉ cần cho ta thời gian...

Vậy mà hiện thực giáng cho Trần Tế một đả kích nặng nề.

Nếu vừa rồi hắn không nhìn lầm thì trong động tác tưởng như tùy của Thẩm Nghi, rõ là ẩn chứa phong thái Phục Yêu đao pháp, thậm chí mang theo cảm giác mãn, độ thuần thục như đã nhuần vào bản năng.

Thẩm Nghi xuất đao hơn mình, lực đạo mạnh mình, lại càng am hiểu võ học này hơn Chính vì vậy mà đối mới có thể phá giải thế của mình một cách dàng đến thế.

"Nhưng mà... từ lúc úy Trấn Ma Ti truyền võ học đến nay mới đầy 3 năm, làm ngài có thể tu luyện mức viên mãn được chứ?”

Trần Tế nhặt bội lên, lẩm bẩm tự hỏi.

Thẩm Nghi bước tới mặt đám sai dịch đang như con chi chi trên đất, hỏi: "Người đâu?”

Trương Đại Hổ há mồm, nửa ngày trời không nổi một câu hoàn chỉnh: người... người..."

Lão đại nhà mình nhất là uống rượu, oẳn tì và ngủ với nữ Từ khi nào mà biết dùng đao rồi?

Thẩm Nghi thở dài, thêm một cước, đá gã xa nửa trượng: "Ta hỏi người đang ở đâu?”

Đống rắc rối mà thân để lại cho hắn là không hề ít.

Có thể hiểu như này: Thẩm Nghi giống như tên ma cô dắt mối, ăn bổng lộc nha vừa toàn tâm toàn ý quyết nhu cầu cho các nhóm ma.

Khác với đám cẩu dưới trướng Hoàng Bì Tử, óc đơn giản đến mức ăn thịt người ra không còn mong cầu gì

Ở phía bên kia có một lũ vượn yêu. thèm khát mỹ sắc, thích là những thiếu nữ nảy nở hết. Có điều tính của đám này vô cùng ngược, những nữ tử tiền thân đưa tới đó, chưa mấy tháng là đã bị hành đến chết.

Cũng vì thế mà cầu bổ xung rất lớn.

Mọi chuyện lần này là do nhu cầu của bên yêu ta xảy ra đột mà ra.

Tiền thân vốn đã bị cho lũ vượn yêu nữ tử, đều là chưa tuổi cập kê. Một số đó chính là tiểu đầu nhà họ Lưu.

Kết quả, người nhà Lưu lại bị cẩu yêu trúng.

Trong tình thế bất dĩ, tiền thân đành phải mắt sang em gái của Tế. Tuy tuổi tác hơi lớn hơn nhưng so đám nha đầu gầy gò suy dưỡng kia, tiểu cô này không biết là đẹp hơn nhiêu lần.

"Đúng là một lũ sinh." Thẩm Nghi lắc đầu, mắt lại thêm vài phần bén.

Thẩm Nghi vốn tưởng kiếp trước mình đã nếm đủ loại đắng cay, nhìn mọi ấm lạnh của gian. Cho đến khi đứng loạn thế này, hắn mới phát ra: nỗi khổ cũng phân chia nông sâu.

Trương Đại Hổ nhận lần này lão đại thật nổi giận chứ không phải diễn kịch cho tiểu họ Trần kia xem.

Gã ôm bụng bò cồm dưới đất dậy, nhanh dẫn đường cho mọi người.

Trần Tế thấy vậy nóng ruột, vội vàng đi

Ra khỏi nha môn, chưa đầy hai con phố, Đại Hổ rẽ vào một trà nơi góc đường. sau phía sau nhà xí, mảnh vườn rau có mấy thiếu bị trói chặt như bánh tét, cả người lấm lem đất, hơi thở thoi thóp. Rõ là đã bị bỏ khá lâu rồi.

"Mấy mụ tú bà kỹ viện còn chưa kịp đến trang điểm cho bọn nên trông có hơi xí. Thật ra chỉ cần thêm ít phấn son là nhìn ngay."

Có tên sai dịch lên giải thích vài câu, lão đại chê trách bọn làm việc lười biếng.

Lời nói mới được nửa đã bị Trương Đại gạt đi: "Lão đại, văn bán thân có điểm của cha nương bọn họ đây cả rồi. Đều là cha nương dưỡng, chúng ta xót lắm nhưng thật sự là cách..."

Thẩm Nghi nhận lấy giấy tờ, im lặng một rồi nói: "Đi mua ít mì, muối hạt về thêm cả thịt lợn nữa. nhiều vào, nhanh lên."

"Tuân lệnh!"

Trương Đại Hổ quay đi ngay. Gã đi theo Nghi nhiều năm, thừa biết đoạn của đối phương độc thế nào. Những huynh năm xưa chỉ cần hơi có nghi ngờ, cuối cùng chui tọt vào bụng yêu ma rồi.

Chuyện không nên hỏi một câu cũng đừng hỏi.

"Ta bảo là... mua." sau lại truyền đến một nhắc nhở lạnh lùng.

Trương Đại Hổ cứng cả người, quay đầu lại bắt gặp đôi mắt trong của Thẩm Nghi. Đôi ấy không còn sự tàn như trước, cũng chẳng mang theo vị đe dọa nào.

Thế nhưng chẳng hiểu Trương Đại Hổ bỗng cảm buồn tiểu, hai chân không chủ được mà khép lại: "Ti chức đã rõ. bạc để mua, ngài cứ yên

Thẩm Nghi quay đầu về phía trước.

Trần Tế mặt mày trầm, im lặng đưa tay dây thừng trên người một nữ.

Tục ngữ có câu, hay không cứ nhìn vào đối lập là rõ.

Giữa đám nha đầu nhẻm gầy gò kia, thân mảnh mai của Trần Cẩn tuy yếu ớt nhưng có vẻ suy dinh dưỡng. trên người dính đầy bùn đất không che giấu được da trắng trẻo mịn màng.

Lại vì mới bị tới nên sắc mặt cô xanh xao như những người Ngũ quan tinh tế theo vài phần khí chất hương, ẩn hiện nét đẹp động người.

Nhan sắc thế này, sao lại bị tiền thân mắt tới.

Có một người ca làm sai dịch chăm sóc, sao thì cuộc sống vẫn dàng hơn những nữ khác.

Trần Tế nghiến chặt đỡ em gái ngồi lên phiến đá xanh khá bằng Nếu là bình thường, nào dám đụng đến cô, ta nhất định sẽ nổi máu mà rút đao chém

Nhưng lúc này, Trần chỉ có thể âm thầm cơn giận vào lòng bàn

"..."

Thẩm Nghi thu hồi mắt, ngồi xổm xuống cởi cho những thiếu nữ còn Trong ánh mắt tràn kinh hoàng của họ, hắn mu bàn tay chạm nhẹ lên từng người.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tr-ng-sinh-b-t-t-b-t-u-t-tr-m-y-u-tr-ma&chuong=8]

Tiết trời dạo này lạnh, nếu để nhiễm phong thì sẽ rất phiền phức.

Cũng may mà vận tốt, mấy người này chỉ đói khát quá độ, ngoài thì không có gì ngại.

"Thẩm gia..." tiểu nha nhỏ tuổi nhất trông chỉ 12 hoặc 13 tuổi, cất run rẩy hỏi.

Thẩm Nghi cười khổ. danh ác ôn của tiền đến một đứa trẻ nhỏ thế này cũng biết luôn.

Hắn dùng ngón tay lau sạch vết bùn trên cô nhóc, nhẹ nhàng xoa cái đầu nhỏ: "Nghỉ một lát đi, ta đưa ngươi về nhà."

Chẳng mấy chốc, đám dịch đã xách theo túi túi nhỏ quay lại.

Thẩm Nghi đứng dậy, nhìn Trần Tế đang ngồi một bên, thấy đôi bàn đối phương nắm chặt mức phần móng đâm cả da thịt.

Hắn thở dài thườn nói: "Được rồi đấy, vẫn hết giờ làm của nha đâu."

Nói xong, Thẩm Nghi mấy thiếu nữ đi ra quán trà.

"Đám còn lại cút về ban phòng cho ta. đồ xuống, để hắn ta

Trần Tế nghe vậy suýt nữa tức đến bật Đối xử với em gái tử như thế mà dám bảo lão tử làm li cho ngươi hả?

Trần Cẩn Du hốt cắn nhẹ môi dưới. Có vì tuổi tác lớn hơn chút nên so với tiểu nha đầu đang hoảng kia, cô trông có vẻ bình hơn đôi chút: "Đại muội không sao đâu. Huynh cứ việc của mình đi."

Trần Cẩn Du là hiểu rõ tính tình đại nhà mình nhất. Trong tình này, ngay cả cô khó lòng khuyên can được phương.

Thế nên Trần Cẩn càng không thể lộ ra hoảng hốt, làm vậy chẳng không giải quyết được đề mà còn rước về rất nhiều rắc rối.

"Nhanh lên, còn lề là trời tối luôn rồi Bên ngoài lại truyền đến nói của Thẩm Nghi.

Lời nói không chút khí khiến tim Trần Cẩn thắt lại, ánh mắt nhìn phía Trần Tế có vài phần lo lắng.

Điều khiến cô không tới chính là đại ca mình chỉ im lặng đứng vậy mà lại thật đưa tay nhấc bao gạo, lên lưng: "Đi theo ta. Chờ giờ làm việc, đại sẽ đưa muội về nhà."

Thấy cảnh này, Trần Du hơi sững sờ, sau không tự chủ được mà mắt nhìn ra bên

Trong ánh mắt hiện chút tò mò.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận