Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 22 / 29  ·  75.9%
TRƯỜNG SINH BẤT TỬ: BẮT ĐẦU TỪ TRẢM YÊU TRỪ MA
Chương 21: Trảm yêu trở về thành
29/08/2026 18:00· 1,965 từ

Theo phán đoán của Nghi, bộ Phong Lôi Phục Chân Giải mà hắn đang tu được chia làm bốn giai

Nó hoàn toàn tương với các cấp bậc của vi Sơ Cảnh.

Thông ba khiếu là môn, tức là Sơ Cảnh kỳ; còn hiện tại hắn đã năm khiếu, nghĩa là đã tới tu vi Sơ Cảnh kỳ, gần như gấp so với Hoàng Bì Tử.

Lấy thế mạnh áp thế yếu mà vẫn đánh vất vả thế này.

Nguyên nhân cốt lõi là do hắn không pháp như đối phương, khi đối với lớp phòng ngự cường của nó, trong nhất thời có chút lúng túng, thể dựa vào man và tu vi để nghiền nát thủ.

Thẩm Nghi thở dài, vi tất nhiên là quan nhưng tốt nhất vẫn nên có vài chiêu thức áp đáy

Ba thức võ học Trấn Ma Ti truyền xuống, đối đầu với đại yêu thực đã bắt đầu lộ đuối sức.

Hắn quay người lại, làng đã chuẩn bị xong chiếc xe kéo. Số lượng xác quá nhiều và quá nặng bọn họ dứt khoát chỉ thủ cấp, thế nhưng vậy chúng vẫn chất cao núi nhỏ.

“Thế này là muốn gì vậy?” Trần Tế thoáng ngơ.

“Trở về thành.” Thẩm tiến về phía con lừa đang thong dong chạy tới ở đường, quay người nhảy lên nó.

Trải qua chuyện này, đã hoàn toàn tỉnh ngộ.

Muốn đạt được danh tốt để gia nhập Trấn Ti vốn không hề đơn giản hắn tưởng.

Nha môn tuyệt đối thể trố mắt đứng nhìn phá hỏng kế hoạch của bọn

Nếu đã vậy, hắn phải vạch rõ ranh giới bọn họ.

...

Huyện Bách Vân, bóng tà bao trùm.

Nhóm tiểu thương bên đang bận rộn thu dọn đạc, một toán quân lính ngáp ngáp dài canh giữ cổng

Đúng lúc đó, một hôi thối nồng nặc xộc

Mấy tên lính vội bịt mũi miệng, người bán rong thì đứng thẳng dậy, tò nhìn về phía cổng thành. khắc sau, một đống đầu dữ tợn đập vào cái nào cái nấy mặt hung ác, sống động như thật, mồm đỏ lòm há dường như giữa đôi còn vương lại vẻ kinh tột độ.

“Yêu quái... Yêu quái thành rồi!”

Chiếc muôi trong tay thương rơi loảng xoảng, loạn lùi lại vài bước, ngã vó ra đất.

Đám quân lính cũng tức căng thẳng, vội vàng chặt trường thương.

Hai dân làng kéo vốn đang khom lưng, trên mang theo vẻ tò mò và mịch của người lâu ngày vào thành, giờ thấy bộ thảm hại của đám này, họ liền không tự mà ưỡn thẳng lưng lên.

“Cái ngữ mắt mũi thế hả? Lúc bọn ta yêu quái tuy sợ đến mức bước nổi chân nhưng cũng tới độ phải sợ một xác chết thế này, chúng ăn vào còn thơm phức ấy chứ.”

Trần Tế chậm rãi vào thành, thần sắc phức

Phía sau hắn ta một con lừa già thong nhai cỏ khô. Thanh niên tuấn cưỡi trên lưng lừa, ánh bình thản nhưng mùi tanh tỏa ra từ người khiến tất cả mọi người phải rùng mình.

“Thẩm... là Thẩm Nghi?”

Đám quân lính lăm trường thương, không tin nổi mắt mình mà chớp mắt liên

Bọn họ vốn chẳng lẫm gì gương mặt của phương, nhưng giờ đây ngoại trừ quan không đổi thì cả thái lẫn khí chất đều một trời một vực với tên du thủ du trước kia.

“Cái đồ gieo họa bằm này, chết rồi dọa ta một trận hú vía.”

Tên tiểu thương cũng quá hóa giận mà lồm bò dậy, phủi phủi quần áo, lén dùng dư quang liếc thanh niên cưỡi lừa kia, lòng bỗng cảm thấy động khôn tả.

Phải giết bao nhiêu ma mới có thể nhuộm y phục thành ra thế kia

“Thẩm đại nhân, mời đi bên này!”

Gã vội vàng nhường một con đường, trong lòng vui mừng vì sau bữa cơm có thêm đề tài mới tán dóc.

Đã bao lâu rồi Bách Vân không có ai ngoài thành trừ yêu?

Đã vậy còn là trận náo động lớn đến này!

“Lần này ngài xem đã đắc tội với nha đến tận cùng rồi.”

Trần Tế thu hết sắc của đám đông vào không nhịn được nở nụ cười

Hắn ta không hiểu tại sao Thẩm đại nhân, vốn nổi tiếng với thói “khéo đưa đẩy” lại đột ngột những hành động có thể là mãnh liệt đến lỗ mãng như vậy.

Thẩm Nghi bình thản mắt, trầm giọng hỏi: “Còn chọn nào khác à?”

“Ngài có bản lĩnh giết yêu ma nhưng cũng cần thiết phải làm cho người đều biết như thế. Bằng bản lĩnh này, ngài tự sẽ có tiền đồ lạn...”

Nói đến một nửa, Tế bỗng nhiên sững lại.

Hắn ta nhớ ra tuần tra của Trấn Ma đang cận kề, nếu có thể ra bộ mặt huyện Bách thái bình yên ổn, tự là tiền đồ không

Thế nhưng đối phương đắc tội với yêu ma, thời điểm then chốt, ai dám bảo nha môn sẽ không hắn ra làm kẻ thế

Nếu đợi đến lúc yêu và Hoàng Bì Tử thủ xông đến đòi người thì khác nào giao phó tính vào tay đám quan lại má kia.

Thay vì vậy, chi tạo ra thanh thế lẫy khiến cả huyện đều biết Thẩm là nhân vật thế nào.

Dưới sự dò xét Hiệu úy Trấn Ma Ti, hỏi kẻ nào dám mở miệng bản thân có thể lấp miệng lưỡi của mười vạn tính đây?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tr-ng-sinh-b-t-t-b-t-u-t-tr-m-y-u-tr-ma&chuong=22]

Đây đâu phải là mãng, rõ ràng là kết sau khi đã suy tính kỹ

“Đi theo ngài mới hai ngày mà ta cảm đầu óc mình sáng láng ra

Trần Tế bất đắc lắc đầu, sau đó ưỡn ngẩng cao đầu, bày ra tư hiên ngang.

Nhìn thấy một toán dịch đang lảo đảo bước khỏi tửu quán phía trước, hắn cố ý dẫn theo hai làng áp sát về phía giơ vỏ đao lên thẳng xuống.

“Cút ngay! Muốn nếm roi da phải không!”

Trương Bằng Thiên đã nào phải chịu qua nỗi này, gã say khướt quay đầu định ra tay đánh trả: kiếp, đứa nào không

Ánh mắt gã quét Trần Tế, vừa định rút thì chợt nhận thấy một ánh lạnh lẽo từ trên cao nhìn xuống.

“Thẩm... Thẩm...”

Đến khi nhìn rõ xe chất đầy thủ cấp yêu, đặc biệt là cái đầu Bì Tử được xếp trên kia, chút gan dạ muốn thể diện trước mặt đệ của gã trong nháy liền tan thành mây khói.

Trương Bằng Thiên sờ gương mặt bị quất trúng, lẩy bẩy lùi lại phía sau.

Gã thế nào cũng hiểu nổi tại sao đối có thể sống sót trở về... mau chóng đi bẩm báo Lưu điển lại mới được!

...

“Được rồi, ngươi đưa người họ tới nha môn xong việc thì tìm cho họ chỗ nghỉ ngơi, bảo họ một bữa thật ngon.”

Rời khỏi con phố, Nghi thò tay vào đai ném ra một miếng bạc vụn: vị vất vả rồi, bữa ta mời.”

“Sai dịch đại nhân, khách sáo quá!” Hai dân đã tận mắt chứng kiến sự tàn của hắn lúc trảm không ngờ bình thường hắn ôn hòa như vậy, vội vàng gật đầu cảm

Chỉ có Trần Tế cau mày, vân vê miếng vụn kia, nhìn kiểu gì cũng quen mắt.

Từ biệt mấy người họ, Thẩm Nghi xuống khỏi lừa, khẽ cử động cơ thể, giấu vẻ mệt mỏi trong mắt, ung dung bước về nhà mình.

Phải nói rằng đây trận chiến tiêu hao nhiều của hắn từ trước tới nay. chỉ là về thể lực, ngay cả hơi thở thiên trong khiếu huyệt cũng cạn kiệt, khiến người ta cảm giác như từ tiên đình xuống phàm trần. Sự lệch to lớn đó tinh thần khó tránh khỏi chút uể oải.

Hắn dừng bước dưới hiên nhà tranh.

Để tránh nhìn thấy thứ không nên nhìn, Thẩm đưa tay gõ cửa.

Người chưa tới, tiếng vang lên trước.

“Sao giờ mới về, ta sắp đói mốc ra đây này.” Tuy giọng điệu có uể oải nhưng vẫn rất trẻo êm tai.

Nghe thấy tiếng đáp Thẩm Nghi đẩy cửa bước ngay sau đó đôi chân mày nhướn lên.

Chỉ thấy căn phòng hôm qua còn bẩn thỉu xộn, hôm nay đã rạng rỡ lên, khiến người ta không đặt chân xuống.

Mái tóc ướt sũng người phụ nữ xõa sau gương mặt nhỏ nhắn đã rửa trông thật xinh đẹp động người, ba phần anh khí đôi mày càng tăng vẻ quyến rũ khác biệt.

Cô mặc một chiếc đen, tuy hơi rộng nhưng làm nổi bật vóc dáng cao Chiếc quần dày dặn ướt nửa, để lộ đường cong chân tròn trịa thon Đôi bàn chân trắng nõn thế dẫm trực tiếp lên mặt

“Ta giặt sạch quần rồi, cả bộ nha phục ngươi nữa, nên mượn tạm đồ của ngươi mặc trước.”

Lâm Bạch Vi vừa vừa ngẩng đầu lên: “Ngươi làm nhiệm vụ hay là đi trong bể máu về thế

Cánh mũi cô khẽ phồng, sắc mặt hơi biến “Máu yêu ma?”

Thẩm Nghi không đáp chỉ dời mắt đi, lấy trong ngực ra một cái bọc lá sen rồi tùy tay lên bàn: “Ăn tạm đi.”

Thấy hắn không muốn nhiều, Lâm Bạch Vi hiểu không hỏi tiếp nữa, ngồi xuống bàn, đầy mong đợi mở sen bị thấm đẫm yêu ra.

“Ô kìa! Vậy mà có thịt!”

Cô nhón lấy một thịt lợn muối dính máu, lau sơ qua rồi nhét vào bánh nướng nguội lạnh cứng “Ngoàm.”

“Ta bảo là ăn thì cô cũng nên chọn nào bên trong sạch sẽ một chứ.” Ngay cả Thẩm Nghi này cũng không nhịn được tay day day thái

“Hạng người chưa từng mùi khổ cực như ngươi mới kiểu cách như thế, chứ nơi rừng sâu núi thẳm, thèm quản ngươi có bị đói hay không.”

Lâm Bạch Vi vừa bánh vừa lộ vẻ tận còn không quên bình phẩm: “Thơm

“...”

Thẩm Nghi cạn lời. này nói ra nghe như hắn là đại thiếu gia lớn trong nhà hào môn, còn phương mới là kẻ lăn ngoài đường phố không

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận