Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 15 / 29  ·  51.7%
TRƯỜNG SINH BẤT TỬ: BẮT ĐẦU TỪ TRẢM YÊU TRỪ MA
Chương 14: Phong Lôi Phục Yêu Chân Giải
19/08/2026 18:00· 1,751 từ

Một đêm khó ngủ.

Thẩm Nghi trằn trọc mình, mãi mới nhịn được tới trời sáng.

Cho dù biết rõ Bạch Vi đã bị hồ yêu tỏa toàn bộ đại khiếu. Đừng là tu vi của hiện giờ, ngay cả gã tiền giá áo túi cơm trước kia thể dễ dàng chém đối phương.

Hơn nữa hắn còn bội đao dưới cánh tay, bất lúc nào cũng có thể rút ứng phó.

Thế nhưng Thẩm Nghi không quen có một người sống sờ nằm ngay sau lưng mình.

Thứ hai, hắn thực không tin đống võ học Bạch Vi thuận miệng bịa ra, nhưng lại chắc chắn phương ít nhất cũng có vài bản lĩnh thật sự để hộ

Nữ nhân này không nói thật

Thẩm Nghi nhắm mắt vờ ngủ, trong lòng lại đang nhắc: nếu dùng vũ lực hoặc ăn để ép buộc, thu hoạch được gì không?

Nếu là suy nghĩ tiền thân, một kẻ chuyên giúp môn bưng bít chuyện yêu ma họa thì chỉ cần gạt được Trấn Ma Ti cho chuyện, để hồ yêu hoàn toàn thế thân phận con gái nhất của Lâm gia. đó muốn xử lý nữ nhân thế nào mà chẳng

Nhưng Thẩm Nghi thì thể.

Hắn đang muốn gia Trấn Ma Ti, một khi chuyện hồ nữ bại lộ, hắn sẽ sự rơi vào cảnh ngay lý gian, có nhảy xuống Hoàng Hà cũng rửa không sạch

Đang là thanh niên khách yên lành, tự dưng lại gánh một cái nồi đen to bố thế này, thật oan uổng quá mà!

Thẩm Nghi suy đi lại, hiện giờ cách giải quyết nhất chính là vung một đao chết Lâm Bạch Vi, chỗ nào đó chôn đi, cho Trấn Ma Ti có phát hiện điều gì thì cứ cắn không thừa nhận là Cứ chết sống gì cũng nói cũng bị huyễn thuật hồ yêu che mắt.

Dù sao cũng là không đối chứng, tiện tay còn thể ép hỏi một phen về học công pháp.

"..."

Đầu ngón tay lướt vỏ kiếm, nhẹ nhàng nắm chặt nó.

Thẩm Nghi chậm rãi dậy, cả đêm trằn trọc thức khiến đôi mắt hắn hơi hằn tia máu, âm u dậy rời giường.

Nghe thấy động tĩnh, Bạch Vi đang tựa vào chân cũng mơ màng mở mắt, quệt khóe miệng: "Trời sáng à?"

Thẩm Nghi liếc cô cái rồi đi thẳng ra khỏi

Cảm nhận được sát ẩn giấu cực kỹ trong ánh tùy tiện kia, Lâm Bạch Vi tức tỉnh táo hẳn, nhí lẩm bẩm: "Hừ, ta cũng có ngáy, sao lại gắt ngủ chứ."

Khoảng chừng một tuần (khoảng 15p) sau.

Thẩm Nghi ngậm bánh đứng trước cửa phòng, mặt không xúc ném vào một cái bọc dầu.

Lâm Bạch Vi xé xem, là mấy cái bánh nướng vừng nóng hổi.

Cô vô thức nuốt miếng, hai mắt sáng rỡ, hàm trắng nhỏ đều tăm tắp lập cắn xuống, vừa nhai nói: "Sao... không có thịt..."

Thẩm Nghi lấy ra chiếc áo khoác sạch sẽ, lườm phương: "Nếu có thì đã gọi bánh kẹp thịt rồi. tiền, ăn tạm đi."

Tuy cộng cả hai Thẩm Nghi chưa từng giết người như vậy không có nghĩa là dám ra tay. Đến ma hắn còn chém được huống là một phàm nhân yếu ớt này.

Hắn chỉ cảm thấy bị ép buộc phải giết người này rất vô lý, khiến bản trông chẳng khác nào đần.

Hơn nữa cách giải cũng không chỉ có một.

Chỉ cần có thể trước Trấn Ma Ti một bước, chết con hồ yêu ở Lâm kia thì mọi chuyện êm xuôi cả thôi.

Còn về phần nữ đang ăn uống nhồm nhoàm này… thì mắt không thấy tâm không

Thẩm Nghi thay quần xong, quay người rời khỏi phòng.

Đợi tiếng bước chân hắn xa dần, Lâm Bạch Vi ngừng nhai, trầm tư nhìn ra cửa, vẻ mặt đã thở phào nhẹ nhõm.

Cô hiểu rõ một giả khi đạt tới cảnh giới Thẩm Nghi, đối với phương pháp thoát sẽ có khát khủng khiếp đến mức nào.

Nhưng ngay cả khi đao kề cổ, Lâm Bạch Vi không thể tiết lộ nửa lời.

Đây là quy củ định chết của bên trên.

Một khi vi phạm, phương chắc chắn sẽ mất mạng, cô cũng chẳng có kết cục đẹp gì.

"Ngay cả chuyện này cũng nhịn được, tính nhẫn nại đuổi kịp mình rồi đấy."

Lâm Bạch Vi ngửi thơm của bánh nướng không vừng, liếm môi, lại cắn thêm một nữa.

...

Phố Đông huyện Bách

Thẩm Nghi bước chậm gọi bảng thuộc tính ra.

[Võ học hiện tại.]

[Thấu Cốt Cầm Nã đại thành.]

[Phục Yêu Đao Pháp mãn: Sơ cảnh - Phục Yêu Dương Đao.]

[Bài Vân Trường Quyền mãn: tinh thông quyền chưởng.]

[Linh Xà Bát Bộ mãn.]

[Phong Lôi Bảo Quyển đầu viên mãn.]

[Tuổi thọ bản thân lại: 21 năm.]

[Thọ nguyên yêu ma lại: 220 năm.]

...

Thẩm Nghi tùy tiện một con hẻm vắng không người ngồi xổm xuống, thành thạo rót thọ yêu ma vào Lôi Bảo Quyển.

Đối với những võ đã đạt tới cảnh giới viên nếu tiếp tục đầu tư vào, có thu hoạch được hay không thì vẫn còn ẩn số.

Chỉ riêng việc chạm Phục Yêu Chính Dương Đao thôi mà đã tiêu tốn thêm hắn 27 năm tuổi

Bây giờ, thứ mà Nghi muốn nhất... chính là một công pháp hoàn chỉnh liên quan Sơ cảnh!

Vì mục tiêu này, có tiêu hao bao nhiêu hắn chẳng quan tâm.

[Năm thứ nhất, ngươi cuốn Phong Lôi Bảo Quyển đã làu làu trong lòng, bắt đầu tưởng lại cuộc đời

[Năm thứ 5, dù đao pháp hay quyền chưởng, luận kỹ xảo ngươi đều đã đạt mức đăng phong tạo Nhục thân của ngươi đã được nguyên thiên địa tẩy luyện hoàn thế nhưng vào lúc này, cả kinh nghiệm tích được trong nửa đời trước đều mất hết hiệu quả..]

[Năm thứ 20, ngươi quan cảm ngộ thiên địa, truy những hơi thở khiến mình ngày mơ tưởng..]

[Năm thứ 37, Phong Bảo Quyển vốn là phương pháp luyện, dùng tinh nguyên để tôi bản thân. Ngươi chợt thứ có trong dược vật có trong thiên địa hình như gì khác biệt. Hình ngươi đã ngộ ra một chút…]

...

Những dòng thông báo từng năm từng tháng trôi qua nhanh trước mắt.

Thẩm Nghi không các trải nghiệm được nỗi đau khổ năm tháng tiêu tan mà vẫn thu hoạch được

Chỉ cần thử đặt vào hoàn cảnh đó, hắn đã thấy có chút rợn người.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tr-ng-sinh-b-t-t-b-t-u-t-tr-m-y-u-tr-ma&chuong=15]

[Năm thứ 60, ngươi quen thuộc với khí của thiên như thể bằng hữu lâu năm. nhưng ngươi vẫn không nào khiến chúng hòa quyện vào thể mình. Ngươi đưa mắt nhìn thanh đao bên cạnh..]

[Năm thứ 82, ngươi triển Phục Yêu Chính Dương Đao số lần, mỗi lần xuất chiêu, khí huyết nhục của lại tiêu hao thêm một phần. thể vốn được tinh nguyên tẩy trước đó, dưới sự tự hao qua nhiều năm, đầu dần suy kiệt..]

[Năm thứ 90, ngươi thành công biến mình trở lại một kẻ bình thường nhưng vẫn hề buông đao..]

[Năm thứ 105, huyết của ngươi khô cạn, không còn cứ thứ gì để chuyển hóa Lúc vung ra Chính Đao quen thuộc ấy, ngươi đổ xuống đất. Đôi bàn tay run khiến ngươi không dám tin là cơ thể của Ngươi nhắm mắt lại..]

[Năm thứ 106, cho khi một luồng thanh mát tràn làn da, cuối cùng thì vẻ thẳng trên khuôn mặt cũng vơi đi, thay vào đó ý cười nhàn nhạt. Ngươi biết đã đoán đúng rồi..]

[Năm thứ 120, hướng nghĩ của ngươi rất đúng. Nếu óc nghĩ mãi không thông, vậy hãy để cơ thể vào trạng thái cận kề cái lợi dụng bản năng để hấp quà tặng của thiên địa. năm tiếp theo, ngươi tục lặp lại hành vi này, thức để hơi thở địa nhập vào cơ cũng ngày một thành thạo

[Năm thứ 146, cuối thì ngươi cũng hoàn thiện được bộ quá trình, còn ghi chép thành sách, đặt tên Phong Lôi Phục Yêu Chân Giải.]

[Thọ nguyên yêu ma lại: 76 năm.]

...

Thẩm Nghi nghiến chặt cảm giác thoát lực đột ngột qua toàn thân.

Hắn chống hai tay lấy cơ thể, hơi thở vừa loạn vừa yếu ớt.

Thế nhưng những thông xuất hiện trong đầu khiến Thẩm chẳng hề bận tâm đến sự đổi của cơ thể, lại, giữa hai lông mày lại chứa một niềm hưng phấn nồng

Chỉ đổi mạng của con vượn yêu mà đã lấy được phương pháp siêu thoát, chí còn chưa dùng Đúng là lời to rồi!

Thực tế thì Phong Phục Yêu Chân Giải tiêu tốn 100 năm mới đổi được này không quá khó hiểu.

Cơ thể con người 362 khiếu huyệt, thế nhưng nơi hợp để hấp thụ khí tức địa và dự trữ thì chỉ có mười hai đại

Trong quá trình suy võ học, những gì Thẩm Nghi làm chính là dùng biện pháp nghếch nhất để tìm mười hai đại khiếu này, đồng còn nắm vững cách thông qua để tôi luyện khí tức địa.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận