Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 28 / 29  ·  96.6%
TRƯỜNG SINH BẤT TỬ: BẮT ĐẦU TỪ TRẢM YÊU TRỪ MA
Chương 27: Sao giờ ngươi mới tới?
13/09/2026 20:00· 1,751 từ

Bị ánh mắt của Đầu Đà bao trùm, Trần Tế thời cảm thấy khô miệng khô

Dù sao cũng niên nhiệt huyết chưa cạn, gia nha môn chỉ để kiếm miếng tâm tư vẫn luôn hướng giang hồ.

Nay thấy được vị bối giang hồ danh tiếng lẫy ngay cả bàn tay đang nắm đao của hắn ta cũng lên vì kích động.

Trong cơn kích động, ta không khỏi hơi cảm thán.

Cùng là phận sai nha môn nhưng ngay cả bậc bối thế này cũng phải khách gọi Thẩm Nghi một tiếng hữu, cái gọi là danh tiếng hồ quả nhiên là dựa nắm đấm mà đánh ra.

Trần Tế lắc đầu, lại cảnh tượng Thẩm Nghi toàn đẫm máu, lười biếng ngồi giữa hoang dã, trước mặt là xác chết còn chưa lạnh hẳn, cảm thấy tất cả đều lẽ đương nhiên.

“Tiền bối quá khen.”

Thẩm Nghi chắp tay lại, tiếp tục bước về phía không có tâm trí đâu mà bốc qua lại với đối

Thế nhưng Sấu Đầu lại dẫn người chặn lại: “Vị là sư đệ của ta ở Cương môn, được người ta cho biệt hiệu Trương Đồ Tể, Thanh Châu tới đây tìm cũng đang định tìm một công làm chân sai sự trướng huyện thái gia.”

Thẩm Nghi gật đầu hỏi, Trương Đồ Tể cũng hất đáp lễ.

“Ta đang có công tại thân, xin phép không làm hai vị nữa.”

Khách sáo xong xuôi, Nghi lại cất bước nhưng Sấu Đà hơi dịch chân, vẫn chặn trước mặt hắn.

“...”

Thẩm Nghi bình thản sang.

Cái gọi là mỗi một chí hướng, hắn không cảm việc Sấu Đầu Đà nhận tiền việc là có vấn đề Nếu không phải vừa xuyên không khoác lên mình bộ đồ đoạn tuyệt con đường môn phái hồ, hắn cũng muốn đối phương, gia nhập tông môn, học chút nghệ rồi nương nhờ vào các tộc giàu sang quyền quý để sự phụng dưỡng.

Nhưng nếu đối phương nhận tiền mà việc cần làm là chuyên đi gây rắc rối hắn thì lại là chuyện

“Ba người chúng ta là kẻ một lòng với võ hay là tìm nơi nào đó một trận sảng khoái đi.”

Sấu Đầu Đà cười hì, đưa tay vỗ lên vai Nghi: “Lão phu tuổi tác lớn ngươi nhiều, dày mặt tự là bậc trưởng bối. Ngươi còn khí thế quá thịnh, trò nhiều hơn với lão già này cũng chẳng có hại đâu.”

Ngay cả Trần Tế phía sau cũng cảm nhận được không khí có chút vi diệu.

Lâm lão gia sự im lặng đứng đó, ánh ảm đạm.

Họ đều không mấy tưởng vào bản lĩnh của Thẩm

Nhưng so với việc họ càng không tin vào phán của Sấu Đầu Đà hơn, chỉ điều kẻ làm ăn như sao dám chất vấn trước mặt thủ cỡ này.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tr-ng-sinh-b-t-t-b-t-u-t-tr-m-y-u-tr-ma&chuong=28]

Nếu người của nha có thể quản thêm một chút dù sao cũng là chuyện tốt, ngờ đối phương lại ngay chuyện này cũng muốn ngăn cản. Nghi chỉ là một sai nhỏ nhoi, sao dám vô lễ mặt tâm phúc của thái gia cho được.

Dưới sự chứng kiến mọi người, Thẩm Nghi im lặng lát, chậm rãi gạt bàn tay phương đang đặt trên vai ra, sau đó vỗ nhẹ ngược lên vai gã hai cái: tạ ý tốt của tiền bối, là hôm nay ta có công sai tại xin lỗi.”

Hành động của hắn bầu không khí tức khắc đông lại.

Sấu Đầu Đà lộ ngượng ngùng, trên gương mặt già hiện lên tia tức giận.

Trương Đồ Tể quay đi, dưới bộ râu quai nón rạp thấp thoáng một nụ cười báng.

“Nếu lão phu nhớ lầm, gần đây Thẩm bổ đầu thăng chức, quản lý mọi chuyện ma họa loạn ở huyện Vân. Lão phu đã nói nơi không có yêu, chỉ mạng bình thường, Lâm gia lấy ra công sai cho làm, hay là ngươi tin lão phu?”

Giọng nói của Sấu Đà đã lạnh lẽo thêm vài

Thẩm Nghi liếc nhìn quản sự, bình tĩnh nói: “Dẫn

“A... được...”

Một tên quản sự lão sao dám dấn thân vào tranh chấp này. Điều duy nhất lão cảm thấy chấn động là kẻ nát rượu bài bạc kia giờ đây lại giữ được bình tĩnh đến thế mặt Sấu Đầu Đà.

Điều vô lý nhất Sấu Đầu Đà dường như chẳng cách nào đối phó với hắn.

Sớm biết như vậy, lão gia trực tiếp đến bản nha môn còn hơn, việc gì đến phủ đệ huyện thái làm gì... Chẳng tích sự gì

Quản sự tâm trí bời, chạy bước nhỏ dẫn đường phía viện phụ.

Cho đến khi bóng ba người biến mất ở cuối mắt.

Lâm lão gia liên chắp tay: “Hai vị tiền bối, đắc tội quá! Thẩm bổ đầu là vì tâm niệm công hai vị ngàn vạn lần đừng trong lòng.”

Sấu Đầu Đà mặt âm trầm, phất tay áo đi

Trương Đồ Tể bám phía sau, tùy ý hỏi: “Sư và hắn thân lắm à?”

“Chưa từng gặp mặt, qua là ta có lòng tiếc mà thôi, nghĩ bụng sau này làm việc dưới trướng huyện gia, nên hỗ trợ lẫn nhau chút, không ngờ lại tên ngu xuẩn không biết điều.”

“Hóa ra là vậy, còn tưởng sư huynh sợ hắn hiện chuyện chúng ta bị yêu dọa sợ, uổng công đánh thể diện.”

Nghe thấy lời nói ẩn ý của đối phương, Sấu Đà đột ngột quay đầu lại, mặt tối sầm, mãi một lâu mới bình tĩnh lại được: vừa từ Thanh Châu tới, ngỡ đây là nơi nhỏ bé tâm cao khí ngạo, không trách ngươi. Nhưng nhớ cho kỹ, vũng nơi này sâu hơn ngươi tưởng đấy.”

Nói đoạn, gã tiếp sải bước về phía trước: “Ngươi hắn có thể làm được gì à, lát nữa cũng phải ngoãn tìm một cái cớ mà cút ra ngoài giống như ta thôi.”

Trương Đồ Tể không là đúng, im lặng khép miệng

Trong lúc hai người trò chuyện, Thẩm Nghi và Trần đi theo quản sự đến một phòng phụ, nhìn đối phương rãi vén tấm vải trắng lên, ra thi thể bên dưới.

Chỉ một cái liếc sự “khâm phục” của Trần Tế cho Sấu Đầu Đà lại tăng mấy phần.

Đây đúng là bản mở mắt nói điêu mà.

Chỉ thấy trên tấm giường là một thi thể nam cường tráng, cánh tay trái chỉ lại một nửa, phần bụng thủng một lỗ lớn, nội tạng trong đã bị móc sạch

Hai hốc mắt trên trống rỗng, mũi cũng không còn, bộ nửa mặt bên phải bị chỉ còn trơ xương, không lại dù chỉ một sợi thịt.

“Hôm qua vẫn còn mạnh, vậy mà chỉ qua một

Quản sự Lâm gia mắt lại, dùng sức xoa mạnh mặt mình, cố gắng xua đi lạnh đang bao trùm cơ

Lão vẫn còn nhớ lúc Lưu Kỳ mới đến Lâm oai phong lẫm liệt, khí vũ ngang thế nào, vậy mà đây lại thành ra nông nỗi

“Không ai biết ông chết thế nào à?” Trần Tế mày thật chặt.

Đường đường là một thủ võ đạo, cho dù có phải yêu ma thì sao có chết một cách lặng lẽ tiếng động như vậy được.

“Người phát hiện ra ta không phải người của Lâm ta.”

Quản sự Lâm gia dài, muốn nói lại thôi, ngoảnh nhìn Thẩm Nghi: “Lúc trước ngài Bạch Vi tiểu thư về, khi vết thương của cô ấy hẳn, tuy tính tình không đổi nhưng ký ức lại bị đi rất nhiều, không nổi nhiều họ hàng thích.”

Nói đến đây, quản bĩu môi: “Nửa tháng trước, cô bảo có một người bạn quen ngoài muốn đến nhà làm không ngờ lại là một thanh trẻ tuổi. Chuyện này vốn nên nói ra, tiểu thư vẫn là gái chưa chồng, vị nghe xong thì tuyệt đối đừng truyền ngoài kẻo hỏng mất danh tiếng...”

Trần Tế gật đầu.

Quản sự nói tiếp: gia thương xót tiểu thư, lại có người quen bên cạnh có sẽ giúp tiểu thư hồi trí nhớ nên đã giữ người lại. Tiểu thư đối với cùng thân mật, bọn ta đối đãi như thượng

Thi thể của Lưu chính là được phát hiện trong gã... Mấy ngày nay tiểu thư tình cờ không có nhà...

Sấu Đầu Đà tiền đã nói chuyện với gã rồi, là không liên quan gì đến

Nghe đến đây, cuối Thẩm Nghi cũng hiểu ý của phương.

Người nhà họ Lâm sớm có đối tượng nghi ngờ, tìm Sấu Đầu Đà vốn không để tìm yêu ma mà muốn diệt yêu.

“Gã đang ở đâu?” Tế vô thức hỏi.

“Ta ở đây.”

Giọng nói lười nhác lên từ ngoài cửa.

Một thanh niên mặc đen tựa mình vào khung cửa, tay ngáp một cái. Trên gương trắng trẻo môi hồng răng treo một nụ cười, gã nhe hai chiếc răng khểnh khiến cười tăng thêm mấy phần khiêu

Gã nhướng mày: “Ngươi là Thẩm Nghi? Sao giờ mới

Trong giọng nói tràn vẻ cao cao tại thượng, ánh nhìn Thẩm Nghi chẳng khác nào nhìn nô bộc nhà mình.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận