Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 11 / 29  ·  37.9%
TRƯỜNG SINH BẤT TỬ: BẮT ĐẦU TỪ TRẢM YÊU TRỪ MA
Chương 10: Kéo dài tuổi thọ
08/08/2026 10:00· 1,732 từ

20 năm tuổi thọ, nói thìn cũng chẳng được bao nhiêu.

Nhưng đối với Thẩm Nghi nói, đây lại là một niềm bất ngờ và to uỳnh.

Lúc mới xuyên không tới tiền thân chỉ để lại hơn năm tuổi thọ. Tính kỹ thì mới ngoài 50 phải đi bán muốn. Đúng là kẻ đoản mệnh hàng giá thật.

Cái gọi là đại hạn tới, chính là thiên số.

Bản thân hắn nhờ sự giúp của Phong Lôi Bảo Quyển, cưỡng đạt tới nhục thân mãn nhưng chung quy chỉ nằm trong phạm vi phàm

Có thể kéo dài đại thêm một chút đã là chuyện dễ dàng gì.

Thẩm Nghi thu liễm tâm đối với chuyến tuần tra của Ma Ti vào một tháng càng thêm phần mong

Tất nhiên, trước đó hắn phải chuẩn bị sẵn hai phương

Thứ nhất là thực lực.

Đại Càn lập ra Trấn Ti, hoàn toàn độc lập khỏi đình.

Trong đó, kẻ có chức thấp nhất, dù dưới trướng không binh tướng thì cũng được cách phong làm thất hiệu úy. Địa vị ngang hàng huyện thái gia của Bách Vân.

Chỉ là một hiệu úy thường mà có thể tùy ý loại pháp môn siêu thoát Phong Lôi Bảo Quyển Trần Tế, chỉ vì đối phương thiên phú không tồi!

Muốn gia nhập vào hàng của những người này, bắt buộc thể hiện được điểm bất của mình.

Sơ cảnh... hay là cao nữa?

Thẩm Nghi không quá chắc có điều tu vi cao thêm chút thì cũng chẳng bao thừa.

Dù hiện tại vừa không công pháp lại chẳng có bảo thế nhưng trước đó hắn có thể lĩnh ngộ học Sơ cảnh từ Phục đao pháp . Bây trong tay có hẳn nửa cuốn Lôi Bảo Quyển, chỉ cần cam dốc tuổi thọ vào, kiểu gì suy diễn ra được chút thành

Nghĩ đến đây, Thẩm Nghi vào bảng thuộc tính, cảm thấy chút xót xa.

Vừa mới thấy mình nắm món hời lớn, vậy mà chỉ một bữa ăn lại trở kẻ nghèo hèn.

[Tuổi thọ yêu ma còn 17 năm.]

Thật ra việc giết yêu cũng không hề dễ dàng.

Thẩm Nghi là nhờ vào lưới quan hệ của tiền thân có cơ hội ở riêng bọn chúng. Thế nhưng yêu vật cứ lần lượt tích kiểu này, sự tưởng được gây dựng suốt mấy qua sẽ sụp đổ bằng tốc tên lửa mất thôi.

Muốn rèn sắt thì bản phải cứng cỏi. Thẩm Nghi bắt phải tích lũy đủ thực trước khi lũ yêu phát hiện ra hắn đã trở để có thể đối với sự phản kháng điên cuồng chúng!

Ngoài thực lực ra, điều hai chính là danh tiếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tr-ng-sinh-b-t-t-b-t-u-t-tr-m-y-u-tr-ma&chuong=11]

Bởi vì cứ theo đà tại, nếu nha môn không che được dấu vết thì khi úy Trấn Ma Ti huyện Bách Vân. Sợ là trước chém giết yêu ma, đầu tiên họ làm chính là tên "Thẩm gia lừng lẫy" này pháp trường giữa chợ mà thiên vạn quả.

Có điều chuyện này cũng cần quá vội vàng.

Chỉ cần giết đủ nhiều ma, danh tiếng tự khắc sẽ lên thôi.

"Hừm..."

Thẩm Nghi đứng ở cửa động cơ thể. Không còn phải lắng sang năm sẽ mất hắn cảm thấy cả nhẹ nhõm hơn nhiều.

Đúng lúc này, hai tên dịch từ cuối phố vội vã tới, thở hổn hển nói: đại nhân, cuối cùng tìm được ngài rồi! Tống đầu bảo ngài mau chóng về báo cáo công việc."

“Báo cáo?”

Nghe thấy tiếng gọi, Trần đang dọn dẹp bát đũa lập ngẩng đầu lên.

Tống đầu mục trong miệng người kia chính là chủ sự phòng Tống Trường Phong.

Theo lý mà nói, cấp báo cáo công việc cho cấp là chuyện bình thường đến thể bình thường hơn.

Nhưng ở nha môn huyện Vân thì lại khác.

Tống đầu mục đã ngoài vốn là cái tuổi tràn đầy huyết nhưng chỉ vì chọn phe phái trong việc phó với yêu ma mà bị môn liên tục chèn từ lâu đã không còn quản Thẩm Nghi dưới trướng mình nữa.

Hơn nữa, tuy ông ta việc chính trực nhưng tính tình không mấy cứng rắn, chỉ thể trơ mắt nhìn nước ở huyện Bách Vân ngày bị khuấy đục. Trong phẫn nộ nhưng cũng chẳng dám sự đứng ra chỉ trích điều

Sau khi bị chèn ép, huyết cũng dần nguội lạnh.

Tống Trường Phong dứt khoát một kẻ nhàn rỗi, ngày ngày chén uống trà sống qua Đối với Thẩm Nghi tránh được là né tránh, khỏi bị mất mặt.

Hôm nay sao lại cố tìm tới tận cửa thế này?

"Đại ca tới nha môn chuyến, muội cứ ngủ trước đi, cần để đèn chờ ta Trần Tế quay người lấy bội đao đi theo.

Trần Cẩn Du ngoan ngoãn đầu. Cô vẫn luôn lo lắng trưởng tính tình quật cường, mắt lại không dung một hạt cát, lúc làm sai sẽ bị đồng liêu xích bắt nạt. Xem ra, bây huynh trưởng đã tìm được một cấp đáng để tin cậy rồi.

Nghĩ đến đây, Trần Cẩn lại lén nhìn về phía bóng cao ráo đang đứng

Không biết là hạng nhân thế nào mà có thể khiến tâm cao khí ngạo như trưởng hết lòng phục như vậy.

Thẩm Nghi quay đầu lại, nhướng mày: "Làm gì thế? Bỏ xuống, đi rửa bát của đi."

"..." Trần Tế lẳng lặng đao.

Thẩm Nghi nhìn lại hai sai dịch trước mặt, đây đều người dưới trướng của hắn.

Có điều lúc này ánh cả hai đều né tránh, rõ là trong lòng đang giấu điều gì đó.

Có thể dọa bọn chúng ra thế này, người gọi hắn đó chắc không phải Tống đầu mục kia

"Đi thôi."

Thẩm Nghi không hỏi nhiều, bước đi ra đường lớn.

Hai tên sai dịch không thở mạnh, đi phía trước dẫn một mạch trở về ban

Trong đó, tên hơi béo cùng cũng quay đầu lại, khổ hạ thấp giọng nói: "Ngài cẩn thận một chút..."

Vừa dứt lời, gã lập quay mặt đi ngay.

Cả hai dừng bước trước cửa phòng đóng chặt: "Tống đầu Thẩm đại nhân tới rồi!"

Thẩm Nghi nghe vậy thì lộ ra vẻ nghi ngờ, là Trường Phong thật à?

Chỉ trong một khoảnh khắc người, bên trong đã truyền ra đáp lại. Có điều đó phải là giọng nói Tống đầu mục...

Bành! Bành!

Cánh cửa gỗ bị đục hai bóng đen kia lao ra, lúc đâm xuyên qua lồng của hai tên sai

Thẩm Nghi nhìn chằm chằm vào hai bóng đen đang thò từ sau lưng hai tên dịch.

Đó là hai bàn tay nếp nhăn, phủ kín lông đen.

Lúc này, mỗi bàn tay nắm chặt một quả tim vẫn hơi co giật, chậm rãi đến trước mặt Thẩm Mấy cái móng tay sắc nhọn ngột đâm mạnh vào

"Thẩm huynh đệ, sao lại lại đó?”

"..."

Thẩm Nghi nhắm mắt lại, hít một hơi không khí nóng xen lẫn mùi tanh tưởi.

Ngay sau đó hắn tung cước cực mạnh, đá văng luôn cửa!

Theo tiếng gỗ vỡ vụn, trong còn vang lên một tiếng hô sắc nhọn. Tiếp đó, đen kia vô cùng bén, lướt về phía sau.

Thẩm Nghi chậm rãi bước ánh mắt lãnh đạm đảo qua quanh.

Thứ đầu tiên đập vào hắn chính là gương mặt cực thê thảm của Tống Trường Người đàn ông trung này đang quỳ trước ghế mây, người run như cầy không hoàn toàn vì sợ hãi phần lớn là do thứ đang trên vai ông ta.

Đó là một cặp đùi lá thô tráng, ẩn chứa đầy mạnh.

Chỉ cần tùy ý đè vai Tống Trường Phong như vậy cũng đủ khiến xương cốt thân ông ta gần rạn nứt, đau đến mức mồ vã ra như tắm.

Chủ nhân của cặp đùi lá kia đang nằm trên ghế khoác một chiếc nho sam thùng thình, vạt áo tiện buông lỏng. Nó chậm rãi khuỷu tay chống dậy, ló ra cái khỉ xấu xấu đớn rồi nhe răng nói: đệ, ngồi đi."

Ngoài nó ra, trong phòng có hai con vượn yêu khác.

Một con trong số đó lưng, hai cánh tay buông thõng đất, khuôn mặt đầy vẻ tàn.

Đầu ngón tay nó vẫn nhỏ máu. Đòn "dằn mặt" lúc rõ ràng chính là do hàng này thực hiện.

"Sao bây giờ ngươi mới nhìn xem việc tốt mà ngươi làm kìa..."

Cơ mặt Tống Trường Phong giật, tâm trí gần như sụp "Ngươi xử lý yêu ma này đấy hả? Xử đến mức đưa chúng nó vào nha môn luôn rồi..."

Không biết trước đó đã ra chuyện gì là lúc này, đấng nam nhi đại trượng lại nước mắt nước giàn giụa, khóc lóc kể lể oán phụ mắng chồng.

Thẩm Nghi nhìn lên bàn, chiếc đầu chó đẫm máu được ngay ngắn.

Hắn quay đầu nhìn thoáng hai cái xác sai dịch vẫn hơi ấm ngoài cửa.

Lão Viên mặc nho sam lưỡi một cái, vươn móng vuốt xoa đầu Tống Trường Phong, nói: "Vẫn còn một nữa, ở ngay đây này."

Trong lúc nói chuyện, hai vượn yêu còn lại đã âm chặn đứng cửa lớn.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận