Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 16 / 29  ·  55.2%
TRƯỜNG SINH BẤT TỬ: BẮT ĐẦU TỪ TRẢM YÊU TRỪ MA
Chương 15: Sơ Cảnh Mười Hai Khiếu (phần tiếp theo)
19/08/2026 20:00· 1,763 từ

So với thiên địa la, thân xác phàm nhân biết bao.

Dù chỉ là mượn một tí tẹo cũng đủ bễ nghễ thế tục.

Những gì ghi chép Phong Lôi Bảo Quyển phần thực chất là dùng tinh yếu ớt của dược vật để luyện thân xác, giúp phàm từng bước thích nghi với tức thiên địa, từ có được tư cách vác chúng.

Bây giờ Thẩm Nghi sớm vượt qua giai đoạn

Phần còn lại chỉ công phu mài sắt thành dựa vào thời gian tích để lấp đầy mười hai đại mà thôi.

Nếu không có bảo trợ giúp, có lẽ quá này sẽ vô cùng chậm

Có điều thứ duy Thẩm Nghi không thiếu chính thời gian.

[Thọ nguyên yêu ma lại: 76 năm.]

[Sơ cảnh - Phong Phục Yêu Chân Giải: Chưa môn.]

[Năm thứ 5 trôi ngươi dùng tinh nguyên thiên đắp những tổn thương bản thân, tẩy sạch những bệnh tích tụ nhiều năm.]

[Năm thứ 15, nhờ tâm thái bình thản, quá tu hành của ngươi không phải trắc trở nào, thuận lợi đầy huyệt khiếu đầu tiên.]

[Năm thứ 35, ba viên mãn, Phong Lôi Phục Chân Giải đạt tới mức môn.]

[Năm thứ 38, tiến của ngươi dần chậm lại. khi cẩn thận thăm dò, phát hiện ra là do khí lưu trữ trong khiếu huyệt vướng phải mùi vị của thân, dẫn đến xung với hơi thở thuần của thiên địa.]

[Chuyện này không nào giải quyết ngay được, thể giữ tâm thế thản, từ từ tính toán.]

[Năm thứ 65, ngươi đầy năm đại khiếu, Phong Phục Yêu Chân Giải chỉ cách cảnh giới tiểu thành một chân.]

[Thọ nguyên yêu ma lại: 1 năm.]

[Tuổi thọ bản thân lại: 46 năm.]

...

Đây là lần đầu tuổi thọ bản thân vượt tuổi thọ yêu ma.

Thẩm Nghi ngồi trên đá, nhắm mắt cảm nhận thế giới hoàn toàn mới.

So với việc được thêm 25 năm tuổi thọ, lớn niềm vui của hắn từ bên trong cơ thể.

Luồng khí tức dồi trong năm đại khiếu huyệt rãi lưu chuyển khắp tứ bách hài, giống như rượu ngon hồ sen, thơm nồng khiến người say đắm.

Thẩm Nghi nâng bàn lên, hơi co ngón tay dài của mình lại.

Một tầng sương trắng ảo hiện lên đầu ngón bên trong còn thấp thoáng tia đỏ thẫm.

Đây là do đặc của Phong Lôi Phục Yêu Giải. Bởi vì nó môn được suy diễn từ việc kiệt thân xác, không ngừng Chính Dương đao pháp chuyển khí huyết, dẫn đến thở thuần khiết của địa cũng bị nhuốm huyết khí.

Thẩm Nghi của hiện chỉ cần tùy tiện vung một đao là đã vượt Phục Yêu Chính Dương Đao của hôm qua.

Hắn cũng không còn tiêu hao bản thân mà lấy lực từ khiếu huyệt.

Thẩm Nghi đã cảnh, tất nhiên không cần loại đao pháp thô lậu đường tắt, chỉ có thể đạt sự siêu thoát tạm thời nữa.

Hắn đứng dậy, bước khỏi hẻm. Chỉ cảm thấy thể nhẹ bẫng như một bước lên trời.

"Có tí lâng lâng đấy..."

Thẩm Nghi bình ổn tâm trạng. Tự nhiên nhận thực lực mạnh mẽ như khó tránh khỏi có chút thẫn

Hiện giờ bản thân cùng lúc dính líu đến phía yêu ma, có thể là nguy cơ bủa vây.

Vất vả lắm mới được hơn 40 năm tuổi đừng có để mất mạng cách lãng nhãng như vậy chứ.

Tất nhiên, nếu chúng sự dám mò đến tận Thẩm Nghi cũng không ngại nghiệm độ sắc bén của luồng tức toàn thân này.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tr-ng-sinh-b-t-t-b-t-u-t-tr-m-y-u-tr-ma&chuong=16]

Chỉ còn lại 1 tuổi thọ yêu ma, thực khiến người ta cảm thấy thiếu an toàn...

...

Nha môn, Ban phòng sai dịch.

Lúc này mặt trời lên cao, sáu gã sai đứng thẳng tắp trong sân, nhìn chằm chằm vào cánh cửa đã vỡ nát.

Tống lão đầu đã bên trong từ sáng sớm, trán còn quấn băng gạc, mặt âm trầm, suốt cả buổi vẫn chưa nhúc nhích lần

Trần Tế dùng khóe liếc nhìn mặt đất.

Hai cái xác được đậy bằng vải trắng chính hai kẻ đêm qua đến Thẩm Nghi, giờ đã bắt đầu mùi hôi thối. Rõ ràng đã chết đến mức không chết thêm được nữa.

Nếu là ngày thường, sai dịch dưới trướng Thẩm cũng chẳng sợ Tống lão cho lắm, cùng lắm chỉ là màu ngoài mặt thôi.

Thế nhưng bây giờ có người chết.

Ở phía bên kia, nhóm sai dịch từ các phòng khác đang khoanh tay nhìn, dáng vẻ vô cùng hống

Đám người này đến Tống lão đầu, rõ ràng phải hạng thiện lương gì.

Bình thường, chẳng lý nào mà người ngoài tiếp cận hiện trường vụ sớm hơn người của mình, thế hôm nay chuyện đó lại ra.

Điều khiến Trần Tế an nhất chính là đến Thẩm Nghi vẫn chưa hiện.

"..."

Đúng lúc này, một hình cao ráo chậm rãi vào sân.

Tất cả ánh mắt loạt đổ dồn về phía

Sau khi nhìn mạo người vừa tới, đám dịch kia lập tức thu vẻ mặt vênh váo, bàn tay loạt đặt lên chuôi đao hông.

Tống lão đầu thay thái độ thường ngày, sáng đã điều động đám tinh từ các ban tới đây.

Điều này chỉ chứng tỏ thái độ của trên trong nha môn đã đổi, sợ là tên họ Thẩm sẽ không còn cơ hội ngông cuồng nữa rồi.

Thấy động tác của chúng, mấy người phe mình biến sắc. Duy chỉ Tế nhíu mày, không nói lời mà nắm chặt lấy chuôi

Trong lúc bầu không đang căng như dây đàn.

Cuối cùng thì đầy thương tích của Tống Phong cũng nhúc nhích, đứng khỏi ghế, bước thấp bước cao tới cửa phòng.

Ông ta vịn vào nặn ra một nụ cười gạo: "Đến rồi đấy à?"

Thẩm Nghi khẽ gật "Ừm."

Tuy không biết tại lão già tội nghiệp này nhà nghỉ ngơi lết xác tới đây, thế nhưng nhất ông ta còn biết người tới xử lý hậu xem như tiết kiệm hắn được một mớ bọt kiếm cớ giải

"Ta cứ ngỡ buổi ngươi mới tới được." Tống Phong đưa tay ra hiệu

"Trong nhà có chuột phá, ngủ không ngon giấc dậy sớm thôi." Thẩm Nghi vào trong phòng, ngồi vào chỗ mình rồi ngước mắt hỏi: chuyện gì à?”

Đám người bên ngoài vậy thì theo bản năng, đầu nhìn trời rồi lại vào trong phòng. Thấy Thẩm đại ngồi ngay ngắn ở vị chủ tọa, Tống Trường Phong eo đứng bên cạnh, tay đang nắm đao đám sai dịch kia giác buông lỏng.

Tống Trường Phong kiêng Thẩm Nghi, đây chẳng phải tức xa lạ gì.

Nhưng ông ta chủ xáp lại gần, còn dẫn một toán tinh nhuệ cùng đi bêu xấu thế này… đúng gặp quỷ rồi.

"Mẹ nó..."

Đám sai dịch Ban phòng khác cảm thấy mặt nóng ran, chỉ muốn chóng rời khỏi cái nơi chết này.

Chẳng ngờ Tống Trường lại chỉ tay về phía họ.

"Có muốn chọn lấy người để bổ sung nhân không? Đều là những kẻ chọn lựa kỹ càng rồi đấy."

Lời này vừa thốt sắc mặt đám người kia tức xanh lè.

Huyện Bách Vân vốn lớn, có tin tức gì lan truyền rất nhanh.

Đi theo Thẩm Nghi lộn, tất nhiên sẽ có thịt nhưng thủ đoạn việc của con hàng này quá bẩn thỉu. Chỉ cần nửa thôi là danh tiếng của họ cũng sẽ thối y như hắn.

Kẻ thực sự không lương tâm thì chẳng sao, hễ là người còn chút sỉ thì đều không muốn làm gác cổng khi đối phương hiếp dân lành.

"Dùng được không đấy?" Nghi nhướn mày nhìn sang.

Nói chứ, hắn đúng cũng có ý định này.

Tiền thân đã đi tổ tiên, bản thân lại gia nhập Trấn Ma Ti, tiếp tục dùng đám người lúc để làm việc thì cũng thích hợp cho lắm.

Nhưng dù sao Thẩm cũng có tí yêu cầu: lúc gặp phải chuyện tương như ở thôn Lục Lý Miếu, nhất thì bọn chúng cũng còn mạng quay về báo

Rõ ràng là câu này đã chạm vào lòng ái của đám người bên

Một kẻ chỉ biết chìm trong tửu sắc, thân phù phiếm như hắn dám nghi ngờ bản lĩnh của họ à?

Nói gì thì họ mạnh hơn bộ Thấu Cốt Thủ đã bao năm thèm luyện tập của Thẩm Nghi.

Thế nhưng dưới cái chằm chằm của mọi người, Trường Phong lại nở nụ khổ: "Cái đấy phải xem là với ai, dù sao thì không đến mức đem ra với ngươi chứ?"

Câu này nghe qua không có vấn đề gì, sao nghe kỹ lại cứ kỳ kỳ quái quái thế nào nhỉ?

Mọi người còn đang nghĩ thâm ý trong đó.

Duy chỉ có Trần là đảo mắt, dáng vẻ cùng đồng cảm.

Chỉ dựa vào thiên nghịch thiên của Thẩm Nghi, còn lấy đi 78 từ ngôn của mình, e là chỉ vài năm nữa thôi, hắn có thể liên tục đột hai đại quan ải và Cốt, để theo cảnh giới Phàm Thai mãn rồi!

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận