Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 20 / 29  ·  69%
TRƯỜNG SINH BẤT TỬ: BẮT ĐẦU TỪ TRẢM YÊU TRỪ MA
Chương 19: Một mình quyết chiến bầy yêu (Tiếp theo)
21/08/2026 18:00· 1,776 từ

Ngoài Hoàng Bì Tử ra, còn tổng cộng mười hai con yêu to lớn.

Số lượng này cũng gần trùng với ký ức mà tiền để lại.

Chưa tính đến đám già yếu tật, đối phương chỉ cần vào đội ngũ tinh nhuệ hai số này đã đủ chiếm cứ một phương, xưng xưng bá, ép cho 800 quân huyện Bách Vân không ra khỏi thành, hàng trăm tên dịch phải run bần bật sợ hãi.

Thế nhưng bọn chúng vẫn chỉ thế lực mờ nhạt nhất số mấy đại thế lực Yêu tại đây.

"Ta không nghĩ ngươi sẽ đến, không nghĩ ngươi dám đứng mặt ta như thế này."

Trên chiếc kiệu khiêng khổng lồ, Tử lười biếng ngẩng lên, từ trên cao nhìn xuống, móc móc kẽ móng vừa nói: "Đã tới rồi ta cũng tiện thể hỏi luôn câu."

Nói đến đây, giọng nói khàn của cẩu yêu vẫn rất thản, chỉ có ánh mắt là biến đổi.

"Ngươi có con trai không? Ta chết mất hai đứa con tổng cộng ta cũng chỉ có..." bấm ngón tay tính trong mắt thoáng qua vẻ muộn.

"Không nhớ rõ nữa... Tuy ta chẳng ưa gì bọn chúng đột nhiên chết mất hai đứa, lòng vẫn thấy không thoải mái.

Có điều hơi kỳ lạ, tại những nơi bọn chúng mất đều thuộc phạm vi quản lý ngươi?

Nể tình trước kia ngươi luôn kính, hãy cho ta một giải thích, ta sẽ để ngươi toàn thây."

Nói xong, Hoàng Bì Tử lại vật ra, đám cẩu yêu nhuệ bên dưới nhếch môi, để những chiếc răng nanh nhọn.

"..."

Thẩm Nghi nắm chặt chuôi đao, hành động để đáp lại hỏi của đối phương.

Hắn đột ngột dậm chân, đôi phát lực, chỉ nháy mắt áp sát con cẩu yêu ở trí tiên phong. Ngay khắc đồng tử đối phương rụt lại, lưỡi đao đã lặng đâm ngập vào tim

Phập!

Toàn bộ quá trình nhanh như giật, mãi cho đến khi Nghi thở ra một ngụm trọc đám cẩu yêu còn mới kịp phản ứng, tiếng thét vang vọng khắp cả thôn!

Lúc này, cuối cùng thì chiếc do mười hai con yêu khiêng cũng rung lên một cái.

Hoàng Bì Tử chống người nhổm nhìn xuống dưới, vừa vặn phải ánh mắt của Thẩm Nghi. đôi mắt trong trẻo hắn không buồn không vui, có sát ý nồng đậm.

Nó bò ra mép kiệu, đôi bị lớp da xệ xuống khuất một phần cũng lóe lên quang. Cổ họng phát những tiếng gầm gừ trầm "Ngươi đã giết con ta như này ư? Bây giờ muốn giết cả ta nữa à!"

Vừa dứt lời, thân hình béo của nó ta đột nhiên vọt lên không trung, che lấp ánh mặt trời. Lớp thịt trên cánh tay như chiếc túi vải trĩu xuống, rung bần bật. Theo sau là một chưởng với uy lực như xẻ núi!

Đám cẩu yêu còn lại đặt xuống, khom người lại, nước chảy ròng ròng qua kẽ răng gầm thét chặn đứng đường lui của Thẩm Nghi.

Trong khoảnh khắc móng vuốt đầy của Hoàng Bì Tử giáng cơ thể Thẩm Nghi lại lại lần nữa di chuyển, triển Linh Xà Bát Bộ đạt tới cảnh giới đại viên đến mức tối đa.

Trước mắt rõ ràng là một tường yêu ma dày đặc bay khó lọt nhưng hắn lại đang dạo chơi trong vắng, lướt qua kẽ hở bọn chúng.

Ngay khi thân hình béo phì ầm ầm rơi xuống đất, Nghi trở tay đưa một đao, khoát chém bay đầu con cẩu yêu khác.

Trong mắt Thẩm Nghi, lũ được "tinh nhuệ" này chỉ gào rú loạn xạ, ra tay vào bản năng săn đúng là đầy rẫy sơ còn lâu mới bằng được con yêu mà hắn gặp trước.

Chỉ trong thời gian ngắn ngủi, mạng chó đã bị tước

Hoàng Bì Tử đánh hụt, vẻ nhác trước đó lập tức quét sạch sành sanh: "Cút hết

Nó giận dữ hét lên, thân béo múp linh hoạt hơn bề ngoài rất nhiều, lại tung một cú đấm ngàn Lần này, trên da thịt hiện lên những tia huyết sát rực, rõ ràng là nổi trận lôi đình.

Dưới tiếng quát tháo của Hoàng Tử, đám cẩu yêu còn lần lượt dừng động tác, dạt hai bên, nhường đường nó.

Nhưng chính hành động này lại những nhát đao của Thẩm càng thêm dứt khoát. Cơ thể tựa như quỷ mị, lướt qua bên cạnh một cẩu yêu đã tiện tay cắt yết hầu của đối

Ngược lại là Hoàng Bì Tử, ra tay còn phải kiêng sợ gây thương tích cho người mình nên đâm ra bó. Lại thêm một cú đánh hụt, trong lòng nó không trào dâng sự cuồng

3 con... 6 con... 8 con!

Yêu vật sinh đẻ vốn đã khăn, lại còn nhiều con chưa thể khai mở linh trí bị chết yểu giữa Có thể sống sót đến cùng đều là những đứa có chất cường tráng nhất.

Suốt bao nhiêu năm qua, con Hoàng Bì Tử tích được tổng cộng chỉ có mười đứa này, thế trong chớp mắt đã chết hơn một nửa.

Thấy lại có thêm hai con yêu chết dưới đồ đao, Nghi xoay lưng về phía mình, rãi rút trường đao

"Chết đi cho lão tử!"

Hoàng Bì Tử gầm thét lao phía trước, cánh tay hộ kẹp lấy hai con cẩu yêu chắn đường, hung hãn tới.

Phập! Phập!

Những con cẩu yêu còn sót ngơ ngác ngẩng đầu lên, thể tin nổi, nhìn chằm chằm yêu phụ của mình.

Ngay ở phần bụng dưới của một thanh cương đao từ sau đâm xuyên qua, ghim cả lại như xâu mứt lô.

"Bây giờ ngươi đã nhớ bao nhiêu đứa con chưa?"

Thẩm Nghi đứng sau lưng hai yêu vật, nghiêng mình cầm nhìn chằm chằm vào Hoàng Bì đang sững sờ. Trên mặt trắng trẻo vấy đầy của hắn, khóe môi khẽ nhếch thành nụ cười lạnh đến tận xương.

Trong thôn, vài thôn dân nếm trải đủ mọi cay trên đời nhưng hiếm khi không được tò mò, ngẩng lên xem thử.

Sau khi nhìn rõ cảnh tượng mắt, đôi bàn tay đang lấy chính mình của họ lại chặt thêm vài phần, khỏi cảm thấy rùng mình lạnh.

Lúc này, vị sai dịch trẻ thân hình tương đối gò kia vẫn đứng thẳng tắp. dưới chân hắn là tay chân đứt lìa la liệt, trông cực kỳ đáng Từng cái đầu cẩu lăn lóc xuống tận bờ ruộng, mặt của chúng hung tợn cực điểm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tr-ng-sinh-b-t-t-b-t-u-t-tr-m-y-u-tr-ma&chuong=20]

Mặt đất bùn khô khốc đã máu tươi tưới đẫm thành màu đỏ thẫm, mùi tanh hôi nặc bao trùm khắp thôn.

Một người một đao, tính từ Thẩm Nghi trở đi, phía tựa như quỷ vực địa ngục phía sau là thôn cũ nát, vẫn vẹn nguyên lúc ban đầu.

Lúc này, con cẩu yêu béo khủng khiếp kia đang thở hộc, lớp mỡ thừa run lên bật.

Thẩm Nghi chậm rãi chĩa lưỡi về phía giữa chân mày Hoàng Bì Tử, nghiêng đầu nói: cứ tưởng các ngươi thích những cảnh tượng như chứ."

Nếu như không thích, việc phanh thây người ta thành chục mảnh rồi ném vung vãi sân như thế?

Hoàng Bì Tử ngẩng đầu, đột phát ra tiếng cười khằng "Chết sạch rồi, ngược lại còn nhẹ người đi không

Vừa nói xong, những khối thịt người nó bắt đầu run chuyển động theo một quy luật đó. Ngay sau đó, luồng huyết sát đỏ rực trong da thịt tuôn ra, nồng hơn cả sương mù, nháy mắt đã bao trùm toàn không gian xung quanh.

Huyết sát đỏ rực tiếp xúc những gì, cho dù là chết hay huyết tương thì đều ăn mòn, phát ra "xèo xèo" rợn người, chớp đã hóa thành nước mủ chảy

Thẩm Nghi nhìn thấy dị trạng nhưng không hề hoảng loạn.

Trong lòng hắn sớm đã bị. Đối phương đã là yêu, tức là đã đạt được siêu thoát, sao chỉ biết mỗi tay đấm đá được.

Chỉ một hơi thở, năm đại trong cơ thể đồng thời chuyển, lớp sương trắng mang theo đỏ nhạt bao phủ bề mặt cơ thể Thẩm Khoảnh khắc va chạm với luồng khí của Hoàng Bì cứ như nước lửa gặp nhau, hao cực kỳ nhanh chóng!

Không thể lãng phí thời gian nữa.

Thẩm Nghi lại bước tới một trường đao trong tay hung chém xuống!

Xoẹt…

Lưỡi đao rơi trúng phần giữa vai của Hoàng Bì

Một đao mang theo hơi thở địa, tựa như xé giấy, rách da thịt đối phương. Vết khổng lồ kéo dài vai xuống tận bụng dưới Hoàng Bì Tử.

Ngay giây tiếp theo, từ trong rách, một luồng huyết sát rực, nồng đậm gấp mười lần đó điên cuồng tuôn

Đầu, cổ Hoàng Bì Tử cùng xuống, dùng khe xương kẹp lưỡi đao. Nó hung tợn ôm lấy Thẩm Nghi, giống muốn nghiền nát hắn rồi nhập vào trong cơ thể mình.

"..."

Thẩm Nghi buông chuôi đao ra.

Năm ngón tay siết chặt, vung một cú đấm không chút mỹ!

Dưới kình lực từ nắm đấm, mỡ thừa trên người Hoàng Tử dập dềnh như sóng nước, ra xung quanh!

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận