Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 14 / 29  ·  48.3%
TRƯỜNG SINH BẤT TỬ: BẮT ĐẦU TỪ TRẢM YÊU TRỪ MA
Chương 13: Cô con gái độc nhất của Lâm gia
19/08/2026 18:00· 1,563 từ

Nếu đổi lại trước, có lẽ Thẩm Nghi sẽ ngay đến thần linh ma quỷ đó.

Nhưng bây giờ hắn dậy, cúi đầu nhìn xuống gầm

Vừa rồi đã cảm cứ có gì đấy sai sai, lại dùng ván gỗ đóng kín giường lại thế này chứ.

Không tìm thấy nên Thẩm Nghi hơi vận sức, lực phá vỡ tấm ván gỗ Cùng lúc đó, bàn tay cũng chặt lấy bội đao đặt giường.

"Xoạt!"

Ngay khoảnh khắc sinh bên dưới thò đầu ra, lưỡi đã đè lên cổ đối phương.

Thẩm Nghi nheo mắt.

Dưới sự uy hiếp lưỡi đao, một nữ tử tóc rối bời, ngũ quan tinh xảo không thiếu khí chất hào hùng hiện. Trên gương mặt lấm hiện rõ vẻ giận miệng bị quấn dây vải, phát mấy tiếng ú ớ nghe chừng chẳng phải lời tốt gì.

Bộ trường bào vốn như tuyết, lúc này so với lau cũng chẳng sạch hơn bao

Hai tay bị dây thắt chặt sau lưng.

Nhìn cái trán hơi đỏ của cô, hẳn là vừa đã dùng đầu tông vào ván

Nhìn rõ diện mạo đẹp của nữ tử trẻ tuổi sắc mặt Thẩm Nghi dần biến từ nghi hoặc đến não nề, cùng chỉ biết hít sâu hơi để bình ổn tâm trí.

Mẹ kiếp... rốt cuộc còn để lại cho ta bao rắc rối nữa đây!

Giận dỗi với một chết chỉ tốn công vô ích, Nghi bất lực rũ mắt, tiện giật dải vải trên miệng nữ xuống.

"Ngươi đồ khốn nạn, tay cho giặc! Ngươi sẽ không chết tử tế đâu!

Mau thả ta ra! không ta sẽ báo lại với môn, nhất định phải đem tên tặc nhà ngươi thiên đao vạn Ngươi..."

Ánh bạc lóe lên.

Thẩm Nghi thu đao, tử nhìn sợi dây thừng bị đứt mà mắt chữ O mồm A. Làm như mắng chưa sướng nhưng lại không biết nên tiếp thế nào.

Cứ thế mà được rồi à?

Không giống với những cô tưởng tượng.

Cô nàng liếm liếm môi khô khốc, trầm ngâm một rồi hỏi: "Đói rồi, có gì không?"

Thẩm Nghi liếc nữ một cái rồi lắc đầu: "Cút ngoài đi."

Hắn rất muốn nữ nhân bầu bạn nhưng chưa mức bị sắc dục làm mờ

Thân phận của đối quá đặc biệt, đặc biệt đến chỉ cần nghĩ đến thôi là thấy mất ngủ luôn rồi.

Huyện Bách Vân tuy tính là nơi giàu có nhưng có vài vị phú thương. Lâm chính là một trong số đó, lên nhờ buôn bán tơ

Chỉ bấy nhiêu thôi cũng chẳng có gì đáng nói.

Con gái độc nhất Lâm gia tuy được sủng ái trước mặt nha môn cũng chẳng gì.

Đặc biệt chính chữ "độc" này.

Lâm lão gia không gặp phải chuyện gì, thê thiếp đàn nhưng con cái lại chẳng bao nhiêu, lại còn liên tục yểu, chỉ còn lại mỗi con gái này.

Trong lúc bất đắc chỉ đành nhận con nuôi để thừa gia nghiệp.

Còn về cô con này, ông ta đã vung tiền rác gửi đi tầm sư học

Chẳng ai ngờ, mà thật sự đã học thành Việc đầu tiên khi trở về là cầm kiếm trừ yêu.

Tiền thân chính lúc này mà thò mặt vào.

Đối phương ra khỏi đơn thương độc mã chọc vào hồ yêu, có thể nhặt lại mạng đúng là chẳng dễ dàng

Nguyên nhân sâu xa vì có một con cáo tò với sự phồn hoa của nhân nên mới bày ra vở kịch miêu hoán thái tử.

Nó đưa nữ tử đến nhà Thẩm Nghi, không chỉ chước cách nói năng làm việc cô mà còn tự biến hóa một gương mặt y hệt, cùng thông qua tay Nghi đưa bản thể "trọng thương" trở về Lâm phủ nhằm giải vấn đề mất trí

Thẩm Nghi làm việc toàn, con cáo rất hài lòng đã thưởng nữ tử này cho

Chỉ cần không lộ ở huyện Bách Vân thì tùy hắn xử trí, thế nên nó đặc biệt phong tỏa khiếu huyệt cô.

"Mấy ngày trước, ngày cũng có cháo loãng để ăn, đến nước cũng chẳng cho uống. có biết hai ngày qua ta chống chọi thế nào không

Lâm Bạch Vi uể đứng dậy, ngồi bên mép giường.

Thẩm Nghi liếc mắt sang: "Cô bảo ta thả, ta thả rồi. Sao còn chưa đi?"

Một con cáo tùy ý hóa hình tuyệt đối phải là thứ mà bây giờ có thể đối phó được.

Đối phương đã vào phủ, tạm thời vẫn chưa ra hại người, Thẩm Nghi cũng không khiến mọi chuyện trở nên bung hơn.

"Chửi vài câu cho ghét, sướng miệng thôi. Ngươi tưởng ngu chắc?"

Lâm Bạch Vi xoa bụng, giọng nói yếu ớt: "Con sinh kia đã để lại cấm trên người ta. Chỉ cần bước ra khỏi căn phòng này bước, trong vòng nửa giờ nó sẽ tới lấy đầu ngay."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tr-ng-sinh-b-t-t-b-t-u-t-tr-m-y-u-tr-ma&chuong=14]

Nghe vậy, khóe môi Nghi nhếch lên thành nụ cười cợt: "Cho nên đối với cô nói, ta an toàn lắm hả?"

"Ngươi mà đụng vào ta sẽ liều mạng với ngươi." Bạch Vi lườm hắn muốn cháy nghiến răng nghiến lợi nói: "Nhưng ngươi không đụng vào thì phải được ăn cơm!"

Từ ánh mắt kiên của nữ tử này, Thẩm Nghi nhận được đối phương thực sự thích ăn cơm.

Hắn không muốn tiếp dây dưa về vấn đề này "Nghe này, giờ ta cần nghỉ Còn cô chỉ cần đừng phát tiếng động, còn muốn làm thì làm."

Nói xong, Thẩm Nghi vật xuống, tiện tay ép thanh đao dưới cánh tay.

"..."

"..."

Một lát sau, Thẩm ngoái đầu nhìn lại.

Hắn thừa nhận Lâm Vi rất xinh đẹp, dù bộ nhếch nhác muốn chết thì vẫn người khiến hắn kinh diễm nhất từ khi xuyên không tới

Nhưng xinh đẹp đến cũng không chịu nổi việc đối cứ như nữ quỷ, tóc tai rượi, mặt không cảm xúc ngồi lù bên cạnh, dùng ánh âm u dán chặt mình, không rời dù chỉ một

"Cô bị điên hả?"

"Ta đâu có phát tiếng động nào." Lâm Bạch Vi tục nhìn chằm chằm vào Thẩm

"Bây giờ ta rất tống cô vào gầm giường lại Thẩm Nghi chậm rãi ngồi dậy.

"Tùy ngươi, có cần lại luôn không?" Lâm Bạch Vi hai tay ra.

Bộ dạng này khiến Nghi không khỏi nghi ngờ, rốt thì hắn và Lâm Bạch Vi, mới là lưu manh: "Cô định lấy ta, ăn vạ đấy

"Ta chỉ không muốn thôi, ta phải ăn thì mới được." vẻ mặt Lâm Bạch Vi bình thản.

"Không muốn chết đi chọc vào lũ cáo kia?" Nghi cảm thấy thật vô lý. ngỡ là đại tiểu thư lỗ không ngờ kết quả lại co biết duỗi như

Nữ tử nghe vậy nghi hoặc nhìn sang: "Chúng săn bá tánh huyện Bách Vân, sao thành ta trêu chọc chúng rồi?"

Nói đoạn, Lâm Bạch bỗng xán lại gần, ngón tay mơn trớn vạt áo Thẩm Nghi, bị máu yêu nhuộm đỏ.

Cô như một con nhỏ ngửi được mùi tanh hôi, đầu lên: "Với lại, chẳng phải cũng đang trêu chọc chúng đấy

"Ta không có ngu cô."

Thẩm Nghi đẩy khuôn nhỏ nhắn của đối phương ra, nhiên nói: "Cô có sư môn à?"

Có thể phân biệt mùi máu yêu ma, chứng tỏ phương cũng có chút bản lĩnh sự.

"Phách Sơn Đào Hoa Tru Yêu Vô Song Kiếm, Thập Thức Đoạn Lãng Chưởng… Chỉ cần cái bánh bao, ngươi muốn học chiêu?"

Nhìn Lâm Bạch Vi ngón tay ra đếm như đang thực đơn.

Khóe miệng Thẩm Nghi giật: "Đi rửa mặt rồi ngủ

Quả nhiên, chuyện tốt kiểu Trần Tế tùy tiện lấy công pháp, gặp được một lần là may mắn lắm rồi.

Vẫn là bảng thuộc của mình đáng tin hơn.

Thấy hắn nằm lại giường, Lâm Bạch Vi bất lực thõng tay.

Mấy cái tên tùy bịa ra quả nhiên là không được đồ ăn.

Cô nhìn theo bóng Thẩm Nghi, rơi vào trầm tư.

Có phải là do ở bên ngoài quá lâu rồi Một gã sai dịch Hình phòng bé, sao có thể chạm tới cửa Sơ cảnh được nhỉ?

Chậc, hay là mình bịa ra một bộ công pháp nghe có vẻ đáng tin hơn

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận