Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 4 / 29  ·  13.8%
TRƯỜNG SINH BẤT TỬ: BẮT ĐẦU TỪ TRẢM YÊU TRỪ MA
Chương 3: Phục Yêu Chính Dương Đao
05/08/2026 15:57· 2,358 từ

Thẩm Nghi luôn cảm thấy môn Yêu đao pháp này không tầm thường.

Tiền thân chỉ dùng 3 đến năm đã luyện Thấu Cốt Nã Thủ đến đại thành, vậy khi tu luyện đao pháp này, tiền đề là dốc chăm chú, chỉ riêng thành thôi đã mất 8 năm.

Tròn 33 năm trời mới đạt viên mãn, lĩnh ngộ ra tia linh quang.

Nếu có thể nắm bắt hoàn tia linh quang này, hiệu của nó chắc chắn không phải học thông thường có thể sánh được.

Thẩm Nghĩ hơi chuyển hướng suy rót toàn bộ 10 năm thọ yêu ma vào Phục Yêu pháp.

[Ngươi tiếp tục tôi luyện Phục đao pháp đã sớm viên của mình, 10 năm thời gian tay một cái đã trôi qua, linh quang kia ngày nét. Tiếc là chất của ngươi quá tầm thường, thật sự thể nghiền ngẫm thấu

“...”

“Thế là hết rồi à?”

Lồng ngực Thẩm Nghi thắt lại, là tròn 10 năm đấy! còn là 10 năm từ bỏ tạp niệm vì mục tiêu nữa

Dù có đi làm công nhân ốc vít, vứt bỏ tất mọi trò giải trí, cày cuốc năm cũng thừa sức mua được căn nhà ở huyện nhỏ rồi!

Ném vào trong công pháp võ thế mà đến cả một sóng cũng không sủi tăm luôn.

Đã đầu tư nhiều như vậy đâu thể bỏ dở giữa Thẩm Nghi dứt khoát rót thêm thọ vào.

[Năm thứ 17, cuối cùng ngươi đã bắt được tia linh kia, bắt đầu thử ghi chép vào sách vở.]

[Năm thứ 27, ngươi dùng hết bộ tinh lực để hoàn nó, đặt tên là < Phục Chính Dương Đao>.]

[Tuổi thọ yêu ma còn lại: năm.]

“Tự sáng tạo võ học?”

Trong đầu Thẩm Nghi bỗng nhiên hiện thêm một chương cảm về đao pháp võ học.

Sau khi hấp thu xong xuôi, mới phát hiện chuyện này giống như bản thân tưởng tượng.

Trên bảng thuộc tính, phía sau Yêu đao pháp xuất hiện một dòng chữ.

[Phục Yêu Chính Dương Đao: Sơ

Đây không phải một môn võ hoàn toàn mới mà là giống như tuyệt kỹ diễn sinh, triển từ một nền tảng có nên không tồn tại thuần thục.

Trải qua 60 năm mài giũa, tuyệt vọng nhận ra sức dù sao cũng có hạn.

Với thân xác phàm nhân, cho đao pháp có thuần thục mấy, thể phách ngày đêm rèn thế nào thì cũng chẳng thể chọi lại những đại hàng thật giá thật

Thế là Thẩm Nghi nảy ra ý tưởng: huy động tinh trong cơ thể, luyện tinh hóa rồi dùng trường đao trong tay ngự khí.

“Sơ Cảnh?” Thẩm Nghi nhìn chằm vào tiền tố kia.

Lần trước nhìn thấy từ này ở trong thông báo trảm khuyển yêu.

Khuyển yêu đã khai trí, chưa Sơ cảnh.

Nói cách khác, chiêu Khai Dương này đã chạm tới một giới nào đó.

“Nếu tiếp tục suy diễn Phục đao pháp, liệu có thể tiếp sáng tạo ra một môn học Sơ cảnh hoàn chỉnh chứ đơn thuần chỉ thức đao pháp không

Thẩm Nghi tắt bảng thuộc tính, mắt tràn ngập vẻ phấn

Nhưng rất nhanh, hắn lại lý đè nén ý nghĩ muốn sạch toàn bộ tuổi thọ còn vào trong đó.

Tự sáng tạo võ học rõ là một việc làm ăn miếng cày gấp ba. Cùng một tuổi thọ yêu ma như vậy, tư cho võ học sẵn chắc chắn sẽ lại hiệu quả tốt

Nhớ lại lần trước, võ học úy Trấn Ma Ti truyền không chỉ có một loại, bản chút địa vị ở nha nên muốn lấy được không khó khăn gì.

“Nghỉ ngơi trước đã.”

Đột ngột trải qua nhiều biến như vậy, lúc này tinh vừa thả lỏng, Thẩm Nghi lập bị cơn buồn ngủ nồng đậm chìm.

Thẩm Nghi vừa mới định nằm thì cha con nhà họ đã bưng nước nóng chuẩn bị vào. Tiểu nha đầu ngâm chân hắn vào trong nước đôi tay nhỏ bé ráp chăm chú xoa

Thẩm Nghi nhắm mắt lại, thở nhẹ nhõm.

Đây vẫn là lần đầu tiên trải nghiệm cảm giác được khác hầu hạ.

Chỉ dựa vào dáng vẻ rụt sợ sệt của hai cha thì từ hôm nay trở đi, hắn có muốn làm một tên chủ độc ác vạn trong ngôi nhà này không thành vấn đề.

Có điều Thẩm Nghi từ từ mắt, chỉ nhẹ giọng nói: rồi, ra ngoài đi. Ta nghỉ một đêm rồi sẽ đi.” Không lộ quá nhiều cảm khác.

Dù sao thì tội ác chồng của tiền thân vẫn còn rành ra đó, mình có tỏ ôn hòa đến mấy thì cũng khiến cha con bọn lo lắng, sợ hãi cần thiết mà thôi.

Quả nhiên, lão đầu nhà họ nghe thấy vậy thì đờ ra, trong đôi mắt già nua ngầu dâng lên vẻ nửa tin ngờ.

Nhưng rất nhanh lão đã phản lại, kéo con gái rồi tục gật đầu: “Thẩm gia, ngài sáo quá rồi, muốn ở bao cũng được, có việc ngài cứ việc sai

Hai người lảo đảo bưng thau ra ngoài, đi vào gian khác.

Nha đầu họ Lưu ghé sát bệ cửa sổ, mất ngủ đêm. Cứ nhắm mắt là thấy mặt tươi cười dữ tợn của gia, mở mắt ra xác chết không mắt của khuyển yêu ngoài sân.

Cứ thế chịu đựng cho đến gà gáy sáng, đang lim ngái ngủ thì bỗng nhiên thoáng bên ngoài xuất hiện thêm một người.

Nam tử trẻ tuổi khoác trên bộ y phục nha sai đen, dáng lưng cao ráo, bên đeo bội đao, đúng là oai lẫm liệt.

Hắn lặng lẽ rời khỏi sân lúc đi còn thuận tay lại cánh cửa gỗ hỏng đã khuyển yêu phá sập, miễn cưỡng chắn bớt chút gió

“Cha, Thẩm gia đi rồi.”

“Phù... Đi rồi à?Đi rồi thì Phù...”

...

Sương mai ẩm ướt, làn sương manh vẫn còn lượn lờ mặt đường.

Thẩm Nghi bước ra từ trong sương, đứng trước hai con tử đá.

Huyện nha Bách Vân.

Hắn quen đường quen nẻo đi từ cửa hông, bước vào ban phòng*.

** Ban phòng: gốc là viết của cụm "Tam ban lục (三班六房) từ thời Minh – Thanh. một cơ quan võ lực như Ma Ti thì đây nơi ở, phòng nghỉ hoặc phòng trực ca các trấn ma vệ sai dịch.

Hình phòng* của huyện Bách Vân tổng cộng 7 - 8 sai dịch. Thẩm Nghi chỉ là tiểu đầu trong số đó, dưới dẫn dắt 8 tên dịch, cấp trên trực là chủ sự hình Tống Trường Phong.

** Hình phòng: thuật ngữ hành chỉ Bộ phận tư pháp hình luật ở cấp địa phương môn, phủ, huyện).Đây không phải là căn phòng cụ thể, một phòng ban/văn chức năng.

Thời phong kiến, bộ máy trung có Lục Bộ (Lại, Hộ, Binh, Hình, Công) thì ở cấp phương (phủ, huyện) cũng có Lục tương ứng để quản sự vụ.

Hình Bộ ở trung ương quản luật pháp toàn quốc.

Hình Phòng ở địa phương là quan cấp dưới, chịu trách thực thi các việc đó tại bàn.

Thẩm Nghi ngồi xuống vị trí về mình, tùy tiện lật mấy cuốn sổ sách trên bàn, hiện mình chẳng hiểu mô tê cả.

Điều này ngoài việc nói lên thân không có học thức còn gián tiếp chứng minh tiền cũng chẳng hề để tâm đến vụ.

Từ rất nhiều năm trước, triều Càn đã bắt đầu gặp yêu ma hoành hành. Tuy nói thiết lập Trấn Ma Ti nhưng nào cũng rơi vào trạng thiếu hụt nhân trầm trọng.

Quản lý họa yêu ma thông đều do nha môn các làm chủ lực, chỉ khi tình hoàn toàn mất kiểm soát, Trấn Ti mới đứng ra quản tất cả sự của nha môn, thực một cuộc càn quét lớn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tr-ng-sinh-b-t-t-b-t-u-t-tr-m-y-u-tr-ma&chuong=4]

Kết cục của việc này chính nha môn mất chức tập triệt để mất đi quyền kiểm với địa phương của mình.

Cũng chính dưới đại tiền đề kẻ đầu óc nhảy số như tiền thân mới có cơ để lợi dụng.

Nhờ vào bản lĩnh thương lượng yêu ma, hắn không những huyện Bách Vân ngoài mặt thì yên biển lặng, nhận được sự nhiệm sâu sắc từ trên mà còn giúp dưới không cần phải sự liều mạng chém giảm bớt rất nhiều vong nên uy vọng kỳ cao.

Thẩm Nghi làm việc ổn thỏa, qua vài năm ngắn ngủi có xu hướng mập mờ, muốn quản vị trí của Tống Trường

Tất nhiên, hắn cũng chẳng phải người gặp người tin, người người phục.

Ánh mắt Thẩm Nghi lướt qua phòng trống trải cùng với vò rượu vương vãi dưới chân Hắn tùy tay nhặt một cái rồi rơi vào trầm

Đúng lúc này, một thanh niên gò vội vã xông vào.

Thanh niên nhìn thấy Thẩm Nghi ngồi trên ghế, đầu tiên trong mắt thoáng qua vẻ khinh nhưng sau đó đã lập tức xếp lại cảm xúc, nón lá xuống, lộ một gương mặt tuấn “Ty chức bái kiến đại nhân.”

Người tới tên là Trần Tế, lịch nông cạn nhất trong phòng nhưng danh tiếng lại không nhỏ.

Nguyên nhân chính là do thiên võ học đáng kinh ngạc hắn ta. Năm đó còn được úy Trấn Ma Ti khen ngợi câu.

Tiếc là tuổi trẻ khí thịnh, không ít thiệt thòi dưới yêu ma, bị cấp trên mắng trận tơi bời, ném qua cho Nghi dạy dỗ.

Đối phương cha mẹ mất sớm, theo em gái bôn ba huyện Bách Vân.

Trùng hợp thay, tiền thân lại một kẻ cực kỳ háo

Cả hai ngoài sáng trong tối đá một hồi, cuối cùng thúc bằng việc Trần Tế ngoan nghe lệnh, còn Thẩm Nghi cam không động vào em của hắn ta, xem đôi bên tạm thời ổn.

Hầy, sao cứ có cảm giác mình đã tự tìm đường thế này nhỉ.

Thẩm Nghi chống cằm thả hồn lang bang, vẫn là Trần lên tiếng phá vỡ cục diện tắc.

“Thẩm đại nhân, ty chức vừa về từ Lục Lý Miếu, thôn xảy ra chuyện rồi!”

Trần Tế nhớ tới mệnh lệnh trước vị thượng ty này hạ, trong mắt hiện lên vẻ nhưng vẫn nhanh chóng giải “Tuy ngài từng dặn tạm thời không quản ngoài thành nhưng lần yêu vật không tuân quy củ, ngang nhiên trú ở trong thôn.”

Tốc độ nói của Trần Tế lúc càng nhanh, có vẻ cực kỳ lo sợ sẽ bị Nghi ngắt lời. Xem ra trước đã từng trải qua nhiều tình cảnh tương

“Hy vọng... Thẩm đại nhân có đi tới... thương lượng...”

Khi nói ra hai chữ “thương này, trên mặt Trần Tế lộ ra vẻ nhục nhã. Dù hắn ta vẫn cố gắng giữ điệu tôn kính, không chọc giận đối phương.

Dù sao thì theo tính cách Thẩm Nghi, gặp tình huống này, hắn cũng chỉ qua loa lệ chứ chưa từng để tâm.

Muốn tên khốn này ra mặt, phải dỗ dành cho hắn vẻ mới được.

“Ta nhớ lần trước, hiệu úy Ma Ti đã mang tới bản sao võ học, hình như bị ngươi mượn đi rồi, đúng

Thẩm Nghi đứng dậy đi tới ban phòng, vươn vai một thật mạnh.

“Hả?”

Trần Tế đờ người tại chỗ, nào vị Thẩm đại nhân không hề nghe thấy mình đang cái gì à?

“Đưa cho ta xem thử.” Thẩm đưa tay ra.

Trần Tế hít sâu một hơi, tới trước bàn của mình, ra ba bản sao được bảo cùng cẩn thận, trên mu tay có gân xanh lên.

Hắn ta đứng lặng hồi lâu, cùng vô cùng đau lòng qua.

Theo thói quen của đối phương, võ học trừ yêu quý này không phải bị đem đi chân bàn thì cũng là xem thứ đồ chơi mới đem tặng cho nhân nào đó để mua tuyệt đối không thèm mắt nhìn lấy một

Thẩm Nghi nhận lấy bản sao, thả bước ra ngoài cửa, để lại Trần Tế đứng ngây tại chỗ, bàn tay nắm chuôi ngày càng siết chặt

Tên họ Thẩm kia ngay cả câu cũng không thèm hỏi, nào mạng sống của bách tính thành không phải là mạng người sao!

Đúng lúc này, ngoài cửa đột có nửa thân người thò

Chính là Thẩm Nghi đi mà lại, vẻ mặt hắn đầy mắc: “Đờ người ra đấy làm dẫn đường đi chứ?”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận