Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 5 / 29  ·  17.2%
TRƯỜNG SINH BẤT TỬ: BẮT ĐẦU TỪ TRẢM YÊU TRỪ MA
Chương 4: Võ Học Cơ Bản Đại Viên Mãn
05/08/2026 15:58· 1,902 từ

Hai con lừa già trước một sau, nhanh chóng khỏi huyện thành.

Trần Tế rất thận chỉ lầm lũi cúi đầu.

Hắn ta không ngờ Nghi lại thật sự đồng ra khỏi thành, còn trái hẳn với mọi khi, dẫn cả mình.

Đây vốn là chuyện nhưng...

Trần Tế ngoái đầu lại, chỉ thấy Thẩm đại đang cưỡi trên lưng lừa, tay lật giở bản sao học, xem đến là say sưa.

Theo lệ cũ, mỗi giao thiệp với yêu ma, phương đều sai bọn họ mua ít rượu ngon thịt gọi đó là "lễ nghi".

Đối với cái đạo xử này, xưa nay Trần vẫn luôn rất chán ghét, thấy cực kỳ chướng mắt.

Nhưng hôm nay đi không, hắn ta lại có lo lắng. Nếu không dàn được với hai con yêu kia, sợ rằng chẳng bao lâu mấy trăm nông hộ trong Lục Lý Miếu sẽ bị ăn mất thôi.

"Cứ ngoái đầu nhìn gì? Lo dẫn đường đi, có mà đố kỵ với mặt tuấn tú của bổn nhân."

Thẩm Nghi lật sơ bản sao rồi từ từ nó lại.

Trên bảng thuộc tính xuất hiện thêm hai dòng

[Bài Vân Trường Quyền: nhập môn.]

[Linh Xà Bát Bộ: nhập môn.]

Một bộ quyền chưởng, bộ khinh công, cộng thêm Yêu đao pháp trước đó. chính là toàn bộ võ mà hiệu úy Trấn Ma Ti truyền xuống.

Nếu có thể luyện ba chiêu thức này đến giới tiểu thành thì đã năng lực để đối phó đám yêu ma tà túy nhàng rồi.

Thẩm Nghi không do nhiều, đem số tuổi thọ ma còn lại rót vào khinh công mà hắn đang nhất lúc này.

Dù sao thì đao sắc bén đến đâu cũng đuổi kịp đối phương mới được.

[Ngươi đã có nền võ học thâm hậu, thân thể tráng, chỉ mất 1 đã nhập môn Linh Xà Bộ.]

[3 năm trôi qua, thể ngươi càng thêm khó khinh công đạt tới tiểu

[6 năm trôi qua, Xà Bát Bộ đã trở một phần bản năng của thể gọi là cảnh đại thành.]

[Năm thứ 11, thân ngươi tựa bóng ma, ra vô hình, khinh công viên

[Tuổi thọ yêu ma lại: 25 năm.]

...

Thẩm Nghi cảm nhận sự thay đổi của cơ trong lòng cũng có chút ngạc.

Thì ra khi rót thọ vào võ học, tiến cụ thể hóa còn phụ vào trạng thái cơ thể hiện tại.

Các cụ có câu nghề thông nghìn nghề thạo. võ giả lão làng đắm trong đao pháp, khi tu võ nghệ khác tự nhiên sẽ hơn nhiều.

Thẩm Nghi vô thức chỉnh tư thế cưỡi lừa, tức cảm thấy cơ thể nhàng hơn hẳn, làm như bước có thể vọt xa tới trượng.

Đáng tiếc lúc này có cơ hội thử nghiệm.

Thẩm Nghi thu liễm thần, rót nốt số tuổi yêu ma còn lại vào Vân Trường Quyền. Trong lúc diễn võ học, hắn hy vọng thể một lần nữa thu được manh mối về "Sơ cảnh".

Thế nhưng kết quả khiến Thẩm Nghi có tí vọng.

[Tuy ngươi không giỏi cước nhưng trải qua 18 rèn giũa, vẫn có thể tới mức quyền như sấm chưởng nứt đá tảng. Bài Vân Quyền đạt tới viên mãn.]

[Năm thứ 20, ngươi hề tiến triển thêm mà vào mê mang, cảm thấy thân đang lãng phí thời

[Năm thứ 23, ngươi đầu nghi ngờ chính mình. khi viên mãn, hình như quyền pháp này đã tới cùng.]

[Năm thứ 25, thông nhiều năm suy ngẫm, tạo về công phu quyền chưởng ngươi đã được nâng cao, phú quyền chưởng cũng tăng thêm.]

Hao tốn toàn bộ thọ yêu ma, thu hoạch được đều hiển thị rõ trên bảng thuộc tính.

[Bài Vân Trường Quyền: mãn.]

[Linh Xà Bát Bộ: mãn.]

[Tinh thông quyền chưởng: thể rút ngắn thời gian tập võ học về quyền tăng cơ hội nhận được ngộ.]

Ngoại trừ hai môn học đạt tới viên mãn, Nghi còn nhận được một na ná như thiên phú. chỉ có tin tức về "Sơ hắn mong muốn thì chẳng thấy đâu.

Thẩm Nghi hơi ngước hỏi: "Tính toán thời gian chút, có phải là Trấn Ti sắp đến huyện chúng tuần tra rồi không?”

Trần Tế đang chuyên dẫn đường, nghe vậy thì nhiên rùng mình, trong mắt qua vẻ phức tạp. Hắn không hề ngoái đầu lại, đáp: đại nhân, đại khái là khoảng một tháng nữa."

Hắn ta sao lại hiểu, đây là Thẩm đại đang nhắc nhở mình.

Toàn bộ nha môn Bách Vân toàn là cá một lứa. Bây giờ, việc trọng nhất chính là vượt đợt kiểm tra của Trấn Ma nhất định phải giao ra cáo về một huyện thành bình tường hòa.

Hễ có điều gì suất, ít nhất một nửa trong nha môn sẽ phải đầu ở pháp trường. Cái trẻ tuổi đẹp trai nhất trong đó, chắc chắn là của đại nhân.

Chẳng trách hôm nay phương lại phản ứng khác như vậy, hóa ra là chờ mình ở đây.

Nếu nói trong nha còn có ai mong ngóng úy Trấn Ma Ti đến người đó chỉ có thể Trần Tế. Hắn ta thật sự hy vọng... triều đình sẽ da róc thịt Thẩm Nghi.

Nếu không phải vì khốn này làm giả báo nha môn căn bản là thể bưng bít được tin Đáng lẽ quân trấn ma đã quản nơi này, quét sạch yêu ma xung quanh từ lâu

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tr-ng-sinh-b-t-t-b-t-u-t-tr-m-y-u-tr-ma&chuong=5]

"Một tháng à?” Thẩm xoa xoa huyệt thái dương.

Theo ký ức còn lại trong đầu, hắn chẳng chỉ là một tên bộ nho nhỏ, không có tư liên lạc với Trấn Ma Ti.

Muốn tiếp xúc với học cao thâm hơn thì có thể ngoan ngoãn chờ

Nếu trong vòng một này, hắn có thể hoàn bước chân vào "Sơ cảnh", cơ hội gia nhập Ma Ti không nhỉ?

Tuổi thọ yêu ma còn chưa đủ!

Trong lúc suy nghĩ man, hai con lừa già dừng lại trước bờ ruộng.

Thẩm Nghi nhìn về ngôi miếu nhỏ rách nát sườn núi. Tượng thần lộ ra ngoài, bị rơm rạ phủ. Bàn thờ sụp đổ mất nửa, cỏ dại mọc um

Đến cả thần linh lười bái lạy, đủ thấy hận trong lòng thôn dân sắc đến mức nào.

"Đại nhân, đi bên

Trần Tế buộc chặt lừa già, giơ tay chỉ Hai người nhanh chóng bước bờ ruộng.

Một nhóm thôn dân quần rách rưới đứng rải đằng xa. Khuôn mặt hốc ánh mắt đờ đẫn nhìn phía này.

Sau khi nhìn rõ phục và cách ăn mặc hai người, bọn họ lại lũi ngồi xuống, không kêu cũng không cầu cứu, thừa hiểu nạn này là do ai đến.

"..."

Trần Tế bị những mắt từ xa nhìn vào, khuôn mặt thanh tú lộ vài phần hổ thẹn.

Nhưng khi thấy vẻ bình thản như không của Nghi, sự hổ thẹn ấy hóa thành oán giận.

Hắn ta chỉnh lại lạp, che khuất quá nửa mặt: "Chính là hộ gia này, bị con cháu của Bì Tử tập kích trong đêm... vào xem là sẽ biết thôi."

Hoàng Bì Tử không là chồn hương.

Yêu vật cũng có lực riêng. Đa số là kết với nhau bằng huyết tự chiếm núi xưng vương.

Thế lực khác nhau, cầu đối với huyện Bách cũng khác nhau. Có kẻ thịt tươi, có kẻ đòi nữ, lại có kẻ thích kỳ dị bảo.

Trong đó, quan hệ thiết nhất với Thẩm Nghi là một ổ cẩu yêu.

Dẫn đầu đám yêu này là một con chó lông vàng, tự xưng là Tử đại vương

"Mở cửa." Thẩm Nghi hất cằm.

Trần Tế thuận thế cánh cửa gỗ ra, đập mắt là gian nhà nhỏ toàn một màu đỏ sẫm người ta vừa nhìn đã muốn

Trong nhà tối tăm, bàn là những phần chi đã được tháo rời, xếp lên nhau rất gọn gàng. nào không xếp hết thì dùng rơm xâu qua, treo lên ngang.

Một con cẩu yêu ngồi bên mép giường, tay đùi người, mặt không cảm nhai ngấu nghiến phần thối trên đó.

Ánh mắt nó sắc như một con chó săn thành giữ nhà.

Sau khi nhìn rõ mạo người tới, ánh mắt mới dịu đi đôi chút: cứ tưởng là ai, sao lại tới đây?”

Thẩm Nghi bước vào phòng, cảm nhận mùi hôi nồng nặc xộc thẳng vào ánh mắt nhìn quanh đánh

Trần Tế đã từng cảnh tượng này, thế nhưng thứ hai bước chân vào khuôn mặt dưới đấu lạp hắn ta vẫn hơi vặn vẹo. tay nắm lấy chuôi đao rẩy dữ dội, không kìm được rút lưỡi đao ra khỏi vỏ ba tấc.

Trần Tế có thiên cực cao, chỉ trong 3 ngắn ngủi đã tu luyện học do Trấn Ma Ti xuống đến cảnh giới tiểu thành, toàn có tư cách giao với con cẩu yêu này, xác thắng thảm là rất lớn.

Trước đó, sở dĩ Tế có thể đè nén sát ý để về nha bẩm báo, một là vì gái ở nhà. Hai là hắn đánh lại được lão Hoàng đứng sau lưng con cẩu yêu Nếu liều lĩnh ra tay, chỉ sẽ rước về tai họa hơn.

"..."

Đúng lúc này, một tay mạnh mẽ, lặng lẽ tới giúp hắn ta ấn đao về vỏ.

Trần Tế hoàn hồn, chằm chằm vào sườn mặt nghiêng của Thẩm Nghi, muốn đối phương sẽ ứng phó nào.

Dù cho tên khốn có tán tận lương tâm đâu thì khi nhìn thấy loại bị xẻ thịt ăn ít nhiều gì cũng phải có cảm xúc chứ.

Trong tầm mắt Trần cuối cùng Thẩm Nghi cũng về phía con chó già trong mắt không buồn không khóe miệng nhếch lên, để lộ răng trắng tinh đều tăm

Hắn đang cười!

Thấy vậy, nhịp tim Trần Tế dần chậm lại. ta thất vọng rũ mắt không muốn nghe thêm bất lời tâm sự mỏng nào của kẻ này nữa.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận