Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 2 / 29  ·  6.9%
TRƯỜNG SINH BẤT TỬ: BẮT ĐẦU TỪ TRẢM YÊU TRỪ MA
Chương 1: Yêu Ma Loạn Thế
04/08/2026 06:07· 2,484 từ

Tường đất loang lổ, đèn dầu chờn.

Chiếc giường nhỏ phủ vải đỏ kỹ, tỏa ra mùi gỗ nát.

Thẩm Nghi nhìn tất cả mọi trước mắt, ngẩn người hồi vẫn khó lòng chấp được sự thật là bản thân xuyên không, trở thành một nha dịch quèn ở huyện Bách

Nhưng mọi thứ xung quanh lại thực thế này...

Ký ức vụn vỡ trong đầu ngày một rõ ràng.

Yêu ma loạn thế, tà túy hành.

Tiền thân vốn là một gã lại lăn lộn từ tầng xã hội, cuối cùng kiếm được bộ quần áo quan khoác lên người, từ đó áo không lo.

Nghe qua thì rất có chí thủ, nhưng tại sao đột ngột tìm về tổ tiên thế này?

Nghĩ đến đây, Thẩm Nghi bỗng sau gáy đau nhức lạ

Hắn đưa tay sờ thử thì phải một đống máu thịt hầy.

Màu đỏ tươi nhức mắt nơi tay như thể đã kích một cơ quan nào Trong nháy mắt, rốt cuộc thì Nghi c cũng thoát khỏi mê muội sau trận say khướt, đớn kịch liệt ùn kéo đến.

"Hộc... hộc!" Thẩm Nghi trợn to mắt, liên tục thở dốc.

Hắn cúi đầu nhìn xuống.

Nơi góc giường là một tiểu đầu gầy gò đen nhẻm, mặt đầy vẻ kinh đang túm chặt lấy mảnh áo cuối cùng trên người.

Ngay bên cạnh, một lão đầu bộ quần áo rách nát chằng vá đụp, tấm gầy khòm không ngừng run rẩy, chặt một cây gậy gỗ.

Nơi đầu gậy còn có máu đang nhỏ giọt tí tách.

Ánh mắt hai người đăm đăm sang, tựa như đã thấy hồng thủy mãnh thú đó, vừa tuyệt vọng vừa hoảng

"Ta nói..."

Thẩm Nghi nghiến chặt răng, bị đau kịch liệt kích thích, ngực ẩn ẩn như một luồng lệ khí không ngừng lên, sôi sục.

Hắn nhìn chằm chằm vào lão đang định bảo đối phương gậy xuống trước.

Ai ngờ nha đầu kia bỗng cuồng, giật phăng chiếc áo duy nhất còn sót trên người xuống rồi ôm chặt chân Thẩm Nghi, như con nhỏ đã hóa điên, gào khóc thiết: "Gia! Ta dâng cho ngài! Ta dâng hết mọi cho ngài! Ngài thả cha về quê có được không?”

Bàn tay lão đầu buông lỏng, gỗ rơi xuống đất, phát một tiếng cạch khô

Gương mặt đầy vẻ tê dại, mắt đờ đẫn, dường như đánh vừa rồi đã kiệt toàn bộ sức lực của

Dựa vào tiếng ác lẫy lừng Thẩm gia ở huyện Bách khi đối phương mở ra lần nữa, xem như cha họ đã không còn đường nữa rồi.

"Có thể ngậm miệng trước được mắt Thẩm Nghi giật hồi vì đau.

Bản thân hắn vốn đã vừa vừa bực bội, sao chịu đựng thêm tiếng khóc ầm ĩ của nha đầu chứ.

Tiền thân muốn nhân đêm tối, tới cưỡng đoạt nha đầu họ Lưu. Lão đầu nện một gậy coi như là dân trừ hại, đáng được dương.

Nhưng hắn lại là người vô cớ sao phải ăn một vô lý này?

Thẩm Nghi vô cùng bực bội lại không thể chửi bới lời. Dù sao thì mắt người ngoài, Thẩm bộ đầu bị choáng váng chốc lát tỉnh lại, nào ai biết linh bên trong đã bị thành người khác mất rồi.

Hắn vớ lấy bộ quần áo giường, tùy tiện ném lên nha đầu nhà họ rồi phẩy phẩy tay như đuổi uể oải nói: "Cút cút

Đệt mợ! Bị đánh đến mức ra ảo giác luôn rồi!

Nếu là kiếp trước, thế nào phải bắt đền, móc của họ nửa căn nhà thôi.

Thẩm Nghi xoa xoa huyệt thái thế nhưng ảo giác trước hình như lại càng nét hơn.

[Võ học hiện tại:

1.Thấu Cốt Cầm Nã Thủ: đại

2. Phục Yêu Chính Dương Đao: môn.]

[Có thể rót tuổi thọ vào học để nhận được tiến tương ứng.]

[Nếu tuổi thọ còn lại không 1 năm, không thể tiếp rót vào.]

[Tuổi thọ còn lại của bản 34 năm.]

...

Thẩm Nghi nhìn rõ những dòng trên đó, trong lòng không thầm thì.

Nói chứ, dựa theo ký ức sót lại thì đúng thân có biết hai bản lĩnh này.

Thấu Cốt Cầm Nã Thủ là nha môn ban xuống, mỗi sai dịch đều phải tập, thuộc về bản lĩnh giữ

Cũng chính nhờ đã luyện bộ thủ này đến nơi chốn nên tiền thân có thể thăng quan, làm một bộ đầu.

Còn về Phục Yêu Chính Dương thì là sau khi huyện Vân xảy ra họa ma, hiệu úy Trấn Ma Ti đến, đích thân truyền thụ các sai dịch, là võ học yêu chính tông.

Nhưng lúc bấy giờ tiền thân chút địa vị, thân lại bị tửu sắc rỗng nên so với việc học tự vệ, gã lại có cách khác để giữ mạng dưới yêu ma.

Túm cái quần, bảng thuộc tính thật chứ không phải giác?

Nhưng thế này thì cũng quá dụng rồi.

Rót tuổi thọ để nhận lấy độ võ học tương ứng, này có khác nguyên thân tự nguyện giảm thọ nhận trước tiền lương.

Vấn đề là ở chỗ nguyên vốn đã sống một cuộc vô cùng thảm hại, không có hy vọng lại chẳng vướng bận, hệt như một xác không hồn. Nếu được ứng tiền lương để hưởng vài năm thì cũng không tính lỗ.

Nhưng học võ vốn là để mạng, mạng đã chẳng còn học võ làm cái gì nữa?

Cứ từ từ luyện tập không à?

"Hít..." Thẩm Nghi lắc lắc đầu, xua tan bảng thuộc tính mặt nhưng đúng lúc nhìn thấy hai cha con nhà Lưu.

Hai người này cứ như khúc đứng chôn chân tại đó, mặt thất thần, bộ hồn siêu phách lạc.

"Đã bảo các người mau cút..."

Thẩm Nghi nhe răng trợn mắt xoa gáy, đang định chửi thì lại nhớ ra gì đó.

Tiền thân nửa đêm nửa hôm tới đây cưỡng đoạt Lưu đầu… cho nên nơi là nhà họ Lưu, vậy kẻ cút đi phải là...

Nghĩ đến đây, trong mắt Thẩm hiện lên vẻ lúng túng.

Cút thì cút.

Hắn trợn trắng mắt rồi đứng đưa tay cầm lấy thanh đao, mặc kệ y xốc xếch mà rảo bước đi ngoài viện.

Xuyên không thì cũng thôi đi, một gậy xong còn phải lết xác về nhà… chẳng biết kiếp trước đã tạo gì nữa, đắng mề thật

"..."

Lưu nha đầu nắm chặt tay thể nhỏ gầy run bẩy dưới lớp quần

Cô không hiểu tại sao tự Thẩm gia lại thay tính nết. Lạ lùng nhất hắn không hề hành hạ mình, không đánh đập cha, cứ rầu rĩ rời đi.

Thế nhưng trong mắt Lưu nha vẫn không hề có sự mắn của kẻ vừa chết.

Ngược lại, Thẩm Nghi càng tiến về phía cổng viện, đồng của cô càng co rõ ràng là đã sợ hãi cực điểm.

Két...

Cánh cổng viện rách nát bị mạnh.

Thẩm Nghi bước ra ngoài, hít một hơi gió đêm hanh

Vốn muốn giúp đầu óc tỉnh hơn một chút nhưng mùi hôi sộc thẳng vào lại khiến hắn không nhịn được cau mày.

Có phải là hắn đã quên chuyện gì rồi không?

"Xong việc rồi hả? Vậy đến ta."

Giọng nói thô ráp vang lên tai, mùi tanh hôi kia tức nồng lên gấp

Cơ thể Thẩm Nghi cứng đờ, mắt nhìn sang.

Chỉ thấy một thân hình lực như ngọn núi nhỏ đang xổm trước cổng viện.

Cơ bắp cuồn cuộn căng chặt, vai nhô cao, bộ lông bóng mượt mà. Cần dài ngoằng rướn về phía trước, trên thế mà lại là… cái đầu chó!

Nó thong thả quay đầu nhìn móng vuốt thọc vào trong quần cộc quấn ngang gãi sồn sột.

Tiếp đó, sinh vật nửa người chó kia đứng bật dậy, hơn Thẩm Nghi hẳn cái đầu, bả vai rộng hơn đôi. Cái bóng khổng lồ dài trên mặt đất.

"Lần sau làm nhanh hơn tí bụng đói sẽ khiến ta giận đấy."

Nghe vậy, trên mặt Thẩm Nghi vẻ phức tạp rồi cúi Cuối cùng hắn cũng ra con đường sinh tồn của thân là gì rồi!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tr-ng-sinh-b-t-t-b-t-u-t-tr-m-y-u-tr-ma&chuong=2]

Đó chính là cấu kết với tà, chuyên cung cấp ‘thức cho bọn chúng.

Nhờ đám người của Thẩm Nghi nha môn giật dây bắc chạy đôn chạy đáo ra các vụ án oan nên có thể vừa giúp yêu no bụng, vừa không đánh động Trấn Ma Ti.

Ví như đêm nay, hắn đã dọn sẵn đường cho hai con nhà họ Lưu. khi cẩu yêu ăn uống sạch ngày hôm sau bảo đảm Bách Vân sẽ chẳng dấy lên chút gợn sóng nào.

Nghĩ thông suốt mọi chuyện.

Giây lát sau, Thẩm Nghi cố ra một nụ cười tiêu dùng bả vai đụng vào cánh tay của cẩu yêu, nói: "Bản lĩnh của tiểu thế nào đại ca còn không ư? Làm sao nhanh được."

Nói xong, hắn định lách qua đối phương đi tiếp: "Đi đi, tối nay ta rượu, xem như tạ lỗi với ca."

Thế nhưng thân hình lực lưỡng lại sừng sững như núi, hề nhúc nhích.

Cẩu yêu khép hờ mắt, hờ đánh giá Thẩm Nghi: "Ngươi ta là loài heo ngốc hả?”

Nói xong, nó xoay người hất mái che, sải bước đi trong viện.

Bị vạch trần tâm tư, Thẩm đưa tay ra cản theo năng. Ngay cả chính cũng không kịp hiểu là tại bàn tay của mình lại thò ra ngoài.

Mẹ kiếp! Có liên quan chó đến mình đâu.

Thẩm Nghi phản ứng cực nhanh, rụt tay về nhưng đã một bàn chân chó bè, đầy lông lá tóm chặt

Cẩu yêu chợt quay đầu, ghé vào mặt Thẩm Nghi. Răng nhọn hoắt, lạnh lẽo cái miệng như chậu máu nhe Nước bọt đặc quánh chảy thành sợi từ chiếc mõm dài bẩn thỉu.

"Họ Thẩm kia, hình như mi thật sự coi bản thân thứ gì tốt lành thì phải.

Có phải mi quên mất ta loài yêu nào rồi không? tĩnh bên trong ta rõ mồn một. Mẹ nó, mi lật lọng hả?!"

Hai bên kết bè đi hành vậy mà lại có một bỏ dở giữa chừng, tứ trong đó không cần nói hiểu.

Trong lúc nói chuyện, cái đùi tráng của cẩu yêu đột đạp mạnh!

"Không phải chứ, ngươi là chó đấy hả? Nói lật mặt lật mặt luôn?”

Vùng bụng bị một sức mạnh lồ thúc thẳng vào khiến óc Thẩm Nghi lập choáng váng, gân xanh trên cổ bần bật. Cả người giống cái bao tải rách bay ngược trong viện, đập nát cánh cửa phòng.

Hắn thề, từ trước đến nay, chắc chắn là lần bản cận kề cái chết

"Thứ rượu mời không uống lại uống rượu phạt. Vừa hay, mi để hiến tế ngũ tạng lục phủ của ta thể."

Nghe thấy thanh âm lạnh lẽo ngoài viện vọng vào, Thẩm xụi lơ trên đất, chặt lấy bụng dưới, ngẩng đầu hai cha con đang run cầy sấy bên cạnh.

Hắn thu hồi ánh mắt, thở ra hơi nói: "Hai người ngươi không thể... nhắc ta một câu... đi bằng cửa hả?”

Hai cha con nhà họ Lưu cuồng nuốt nước bọt, giống chỉ có làm như mới ngăn được tiếng thét khiếp thoát ra khỏi cổ họng.

Trên mặt họ tràn đầy vẻ hiểu, không hiểu tại sao ác ôn trước mặt phải vai kề vai sát cánh yêu tà, thế mà lại đạp văng vào đây.

"Bỏ đi, đao..."

Thẩm Nghi yếu ớt nhấc tay. hai người kia vẫn ngây như phỗng, đành phải nhở thêm lần nữa: "Nhặt đao cho ta."

Lưu nha đầu vội vàng nhặt bội đao, lên đưa qua hắn. Chỉ là mãi vẫn không hiểu đối phương chém ai. Chẳng lẽ lại yêu vật ngoài cửa kia?

Thẩm Nghi nuốt ngụm máu tươi ngọt xuống, nắm chặt chuôi Trong ánh mắt chăm của hai cha con nhà họ hắn đột nhiên nhổ nước phun một câu rất kỳ quái, hiểu: "Tởm vãi chưởng!"

Bất luận là thế giới loạn trong ký ức, con đường tồn của tiền thân việc bản thân còn phải bắt gã, làm những việc tương mới có thể miễn cưỡng sống qua ngày.

Không chỉ kinh tởm mà còn kỳ vô vị.

"..."

Thẩm Nghi nhìn cẩu yêu đẩy tường viện, cúi người bước rồi thò cái lưỡi cui, thô ráp của mình ra, láp lòng bàn chân chó. một vẻ đã sẵn sàng đánh

Vừa nghĩ đến việc gáo dừa mình sắp bị cái mõm bẩn thỉu kia ngoạm nhai nát rồi từng chút, từng hòa lẫn với nước bọt sệt trong miệng nó. Sau đó bị nuốt xuống bụng…

Hơi thở của Thẩm Nghi ngày dồn dập, trong mắt âm hiện lên nét điên

Được, được lắm, muốn chơi kiểu chứ gì.

Mạng của ông đây là nhặt mạng của ngươi mới chính ngươi. Muốn liều với ông đây, ngươi lấy cái gì để liều hả?

Bảng thuộc tính nhanh chóng hiện trước mắt.

Rót tuổi thọ vào võ học, được tiến độ tương ứng.

"Đúng đấy, chính là Phục Yêu Dương Đao, làm phiền nâng cho ta.

Xin cảm ơn.”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận