Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 17 / 29  ·  58.6%
TRƯỜNG SINH BẤT TỬ: BẮT ĐẦU TỪ TRẢM YÊU TRỪ MA
Chương 16: Hiện trạng huyện Bách Vân
19/08/2026 20:00· 1,728 từ

"Cứ tùy tiện giữ lại người đi, đứa nào danh tốt một chút là

Bây giờ tâm trí Thẩm đều đặt cả vào

Chẳng còn hứng thú với việc vặt vãnh mà sai phải phụ trách hay bổng lộc béo bở từ việc nhũng nhiễu vĩnh bá tánh nữa.

Đổi hai kẻ tay chân sẽ một chút, coi như bớt tạo nghiệp đi phần.

Tống Trường Phong nghe vậy sững người, không quá hiểu gọi là "danh tiếng" đối phương nói có phải lời mỉa mai hay

Bàn về danh tiếng, chỉ về dưới trướng Thẩm đại ngươi thì còn có giữ được tiếng tốt nữa

Ông ta nhanh chóng quay gọi ra hai cái tên: Đại, Ngưu Nhị, từ nay hai đứa bay chuyển đây làm việc, thay cho hai tên đã chết kia."

Được gọi tên là hai đô con nhất trong đám dịch, cũng là hai lộ rõ vẻ bất mãn

Hai anh em lấy can lạnh mặt khoanh tay đứng định bụng lát nữa tên họ Thẩm kia gì thì cũng sẽ cho đối phương sắc mặt tốt.

Thế nhưng hình như Thẩm lại chẳng có ý định dỗ thị uy bọn chỉ ngoảnh đầu nhìn Tống Phong: "Không còn việc khác chứ?"

Xác của sai dịch thì trong sân, còn xác yêu lại biến mất không dấu vết, đúng là kỳ lạ.

"Chuyện ngày hôm qua… đa

Tống Trường Phong thở dài, biết là đang nói về trảm yêu ở Ban hay chuyện Thẩm Nghi tìm rời khỏi nhà mình.

Nói xong, trong mắt ông thoáng qua vài phần phức "Lưu điển lại bảo nhắn với ngươi một câu, nói làm việc thì thu liễm lại một chút, mấy gần đây ngươi làm hơi quá đấy."

Nếu là trước kia, tin của Thẩm Nghi chắc chắn nhạy bén hơn lão bị hố đen như Tống Thanh. Thế mà hôm cấp trên lại thông qua ông để truyền lời.

Có lẽ cuối cùng thì gió về cái đầu cẩu cùng xác của vượn cũng đã lọt đến tai vị cấp trên.

"..."

Thẩm Nghi hơi nhướng mày, đáp lời.

"Yêu ma tuy tàn bạo chung quy vẫn ở bên huyện thành, mấy chuyện ào nhỏ nhặt, cứ coi không thấy là được... phải trước đây ngươi giỏi nhất này à."

Tống Trường Phong lộ vẻ quạnh, rõ ràng chuyện ngày qua yêu ma nghênh xông vào nha môn hỏi đã tạo thành đả rất lớn với ông ta.

"Thôi được rồi, ngươi cứ việc đi, ta về nhà ngơi tiếp đây."

Nhìn Tống Trường Phong dẫn đám sai dịch rời khỏi Thẩm Nghi chậm rãi dậy bước ra khỏi Ban

Kỳ tuần tra của Trấn Ti sắp đến, tinh thần các quan viên nha cũng căng như dây đàn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tr-ng-sinh-b-t-t-b-t-u-t-tr-m-y-u-tr-ma&chuong=17]

Hắn chỉ là nghĩ mãi không thông, cho dù lần có lấp liếm cho được thì về sau, đám này định tính sao

Chẳng lẽ việc tạm thời bỏ mũ quan trên đầu nghiêm trọng hơn cả mạng à?

Đó là yêu ma đấy! ăn thịt người, chúng sẽ thèm quan tâm ngươi dân thường hay quan huyện, phủ đâu!

"Thẩm đại nhân."

Trần Tế ôm quyền, sau thấp giọng hỏi: "Ngày hôm ngài không sao chứ?"

Vốn định hỏi xem đêm rốt cuộc đã xảy ra gì, có điều lời cửa miệng lại nuốt ngược

"Cũng ổn." Thẩm Nghi xoa thái dương.

Trần Tế giống như nhìn tâm tư của hắn: "Thời gần đây, bất kể mấy vị ở nha môn phú hào trong huyện, cũng nghĩ đủ mọi cách đến châu vung tiền mời mấy tiếng tăm lừng lẫy về. Tuy là để trông nhà hộ nhưng cũng có thể tăng thêm phần uy hiếp đối với yêu ngoài thành."

"Võ sư giang hồ á?" Nghi nhìn sang Trần Tế.

"Đều là những nhân vật truyền thừa từ danh môn phái." Trần Tế lộ hâm mộ, tiếp lời: "Ví vị được Lâm gia về kia, hiệu là Khai Bi Lưu Kỳ sư phụ. Chỉ riêng yêu ma chết dưới đôi thiết của ông ta đã vượt hai chữ số!

Đám võ sư này từ đã ngâm mình trong nước mà lớn lên, ăn trân nhục bảo dược, với đám sai dịch đường đứt gánh như chúng ta đáng tin hơn nhiều. Những phú kia cũng chưa từng hy vọng thể dựa vào chúng ta bảo vệ tính mạng cả nhà trẻ của mình."

"Nha môn không sợ bọn võ loạn pháp hả?" Nghi có chút thắc

"Cũng không đến mức đấy. danh môn chính phái đều phải đăng ký tính với triều đình cả Trần Tế thường ngày ít nói nhưng lại tỏ ra hứng thú với mấy lời đồn về võ đạo này.

"Hơn nữa, loại dùng bạc về sao bì được với nhờ quan hệ mà Nghe đâu tri huyện đại đã gửi thư cho của mình ở Thanh châu mời về một vị đại nhân Vị này ngày thường được cung trong phủ đệ, chẳng mấy lộ diện. Ngay cả Lưu Kỳ phụ lúc mới đến huyện Bách cũng phải tới dâng bái trước đấy."

Thẩm Nghi nghe mà lòng rục rịch, chậm rãi hỏi: môn phái giang hồ thu nhận đồ đệ cầu gì không?"

Nếu có thể tìm được nơi có truyền thừa chắc hẳn sẽ thoải hơn ở nha môn này

"Tư chất thiên phú, gia nhân phẩm, thiếu một thứ không được." Trần Tế xong, khẽ kéo ống tay "Còn một quy tắc thành văn nữa, cũng là điều trọng nhất: chưa từng mặc qua quan phục này."

Nhìn ánh mắt bất lực đối phương, Thẩm Nghi lập vỡ lẽ.

Cái gọi là giang hồ lẽ phải tiêu dao tự nay lại phải ghi với triều đình mới được nhận, chẳng khác nào xích chân. Đã có tiền lệ bọn họ khó tránh khỏi lo bị triều đình thôn tính, đồng Thế nên việc cấm cửa kẻ thuộc biên chế quan phủ là chuyện đương nhiên.

"Tóm lại, huyện Bách Vân thế nào vẫn là huyện Vân, không loạn đến nào đâu, chỉ khổ cho thường thôi." Trong mắt Tế thoáng hiện vài phần phẫn Nói đến đây, hắn ta bỗng ra chuyện gì đó, lo lắng "Mấy tiểu nha đầu đều được đưa về nhà rồi, bao thì đám vượn yêu kia mò

Thay vì giống như trước chẳng bao giờ thèm hỏi chỉ biết đứng sau chửi rủa tên họ Thẩm chết này. Bây giờ Tế chợt nhận ra: chỉ chửi chẳng giải quyết được vấn đề Ngoài việc rút đao chém tới, đầu hắn ta chẳng có một ý tưởng nào. Chỉ có bầu nhiệt huyết, đành phải đặt vọng lên người Thẩm Nghi. ta nghĩ đối phương có xoay xở mượt mà dưới mí đám yêu ma như vậy, nhất sẽ có cách.

"Đã đuổi đi cả rồi." Nghi hời hợt nói cho chuyện.

Trần Tế nghe vậy thì người. Mình thao thức cả không ngủ được, vậy đối phương đã âm thầm quyết xong xuôi rồi

"Vượn yêu không nói

"Bọn chúng nói ta trước làm việc nhanh nhẹn, rất lòng, còn muốn nhường trí của Tống lão đầu ta ngồi nữa kìa." Nghi nhớ lại, lão vượn mặc sam đúng là đã nói như

"Ngài đồng ý rồi ư?"

"Không."

"Hèn gì..." Trần Tế cảm đầu hơi đau đau, thầm bảo sao hôm nay lão đầu lại lên cơn thế, hóa ra là chuyện này.

"Phải rồi, suýt nữa thì nói, hôm nay trông ngài chút kỳ lạ." Hắn ngẩng đầu lên nhìn Thẩm

"Kỳ lạ chỗ nào?"

"Nói không rõ nữa... tóm hơi bị thu hút chú ý."

Thẩm Nghi gật đầu, đại đã hiểu được ý đối phương. Chớp mắt luồng khí tức đang lưu tùy tiện trong cơ hắn chậm rãi thu hồi vào trong các khiếu huyệt.

Tu vi này là để trương cho Trấn Ma Ti chứ không phải để báo yêu ma. Nếu yêu rủ nhau trốn muốn bổ sung tuổi thọ yêu sợ là sẽ hơi khó khăn.

Sau khi thu liễm khí Thẩm Nghi phẩy tay: "Sau lúc trực ngươi cứ theo bọn họ, đừng để ra hỗn loạn."

Trần Tế nghe vậy thì lòng nảy sinh nghi hoặc. lát sau hắn ta phản ứng lại được ý của đối phương. Đây định triệt để cải cách hả? này không định cắt thịt trên bá tánh nữa à?

"Tiểu nhân đã rõ!"

"Còn một việc nữa." Thẩm gọi đối phương lại. Trần nghi hoặc quay đầu.

"Cho ta mượn ít bạc, bổng lộc sẽ trả lại

"..."

Trần Tế trợn trắng mắt, lắm, được lắm, giờ không thịt bá tánh mà sang cắt thịt ta rồi gì. Hắn ta đưa móc từ thắt lưng ra ba bạc vụn, thấp giọng lẩm bẩm: còn phải tích góp của hồi cho Cẩn Du nữa đấy..."

"Yên tâm, nếu không trả ta sẽ cưới cô ấy." Nghi tùy ý nhận bạc, sải bước rời khỏi

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận