Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 9 / 19  ·  47.4%
Đoạt Kiều
Chương 9
18/09/2025 01:32· 2,091 từ

Dường như cảm thấy uy của mình bị khiêu khích, Bảo Châu rút tay mình khỏi Thẩm Quy Nghiên, đồng hất cao cằm: “Ta nói cho biết, lần này ngươi sẽ gặp may như lần trước đâu. Giờ này, học chính học sĩ đều đang bận bài cả rồi.” “Nếu ngươi chịu quỳ xuống, đầu lạy ta vài lần và to ‘Vĩnh An Quận ta biết lỗi rồi’ thì ta bỏ qua cho ngươi, ngươi sao?” Hiện giờ, tất cả những Thẩm Bảo Châu muốn làm giẫm Thẩm Quy Nghiên đất để sỉ nhục hắn, để biết Vĩnh An Quận là người mà hắn không phép đắc tội! Thẩm Quy Nghiên còn hững hờ như ban nữa, hắn bỗng chốc mặt hỏi: “Ồ, ngươi nói ấy với thân phận gì?” thân phận gì nữa, đương nhiên thân phận Quận chúa rồi. Chẳng ngươi không chịu thừa nhận phận Quận chúa của ta, ý xem thường thánh chỉ Ta chụp mũ cho ngươi một lớn như vậy, để xem chết ngươi không. “Không phải chẳng qua ta chỉ cho Bảo Châu học hữu lại thân phận đại tiểu của phủ Thịnh Quốc công mà “Ngươi cho rằng ngươi vẫn thể đem chuyện ấy để uy hiếp ta hả?” Bảo Châu chau mày, cho rằng nói vậy là có ẩn Thẩm Quy Nghiên nhặt cuốn bị xé nát vứt đất lên, thong thả đáp: “Tại nghe nói Tiêu Vũ Nhu, học hữu vốn lẽ ra sẽ đưa đến trang tử ngay đêm nhưng sau đó Trưởng Công lại đột nhiên đổi quyết định gả nàng ta cho Thân vương lấy vợ kế.” Tất Thẩm Bảo Châu biết Cung Thân là ai. Đó là một lão háo sắc đã ngoài sáu tuổi, hồi trẻ từng sủng diệt thê, dạo trước lần còn nhìn chằm chằm bằng thứ ánh mắt bị nàng sai người bể đầu. Chẳng rõ làm nào mà đại ca của nàng biết được việc này. Suốt năm sau dó, ông ta co vòi, không dám ra khỏi đã vậy còn bị chết mấy nhi tử. Thẩm Quy ung dung nói tiếp: khi Trưởng Công chúa phát hiện học hữu không phải nhi ruột thịt của mà là nữ nhi nhũ mẫu bị đánh tráo con mình, bà ấy tức tiến cung bẩm báo hạ. Bệ hạ nghe xong giận mặt, chẳng những tước phong hào của nàng ta, nàng ta thành thứ còn mắng mẹ nàng tâm địa ác độc, táng lương tâm, phạt bị ngũ mã thây. Ngươi nói xem, nếu trong cơn thịnh nộ mà bệ và Trưởng Công chúa biết chuyện của hai ta thì sẽ làm thế nào?” Mỗi khi Quy Nghiên nói thêm chữ là mặt Thẩm Bảo lại trắng bệch thêm phần. Còn làm thế nào nữa, chắn là kết cục của cũng sẽ giống Tiêu Vũ “Chuyện này ngay cả bổn chúa còn không biết, làm ngươi lại biết? Đừng bảo núp dưới gầm giường người ta để nghe trộm nhé.” Từ xưa đến nay, gia đại tộc luôn cố giữ bí mật những như thế này, Thẩm Bảo không tin Thẩm Quy Nghiên lại cách nắm được tin tức. chắn là Thẩm Quy Nghiên nói vậy để hù nàng, còn lâu nàng mới hắn đừng mơ dùng thủ đoạn vặt vãnh này dọa được nàng. “Là thật hay thì Bảo Châu học hữu cứ hỏi một người bất kỳ đây là sẽ biết thôi.” Thẩm Quy Nghiên vẫn nguyên giọng điệu như nhưng Thẩm Bảo Châu nghe tai lại thấy chẳng khác nào bão càn quét. Thẩm Quy ngước mí mắt mỏng nhìn Thẩm Bảo Châu, nét mặt bộc lộ rõ mọi tâm trong lòng, chẳng hề che được chút nào. Hắn hiểu vì sao tính tình nàng hại, cư xử chẳng ra gì vẫn có cả đám bạn lổng chịu chơi với Hoặc là do ngưu tầm mã tầm mã, hoặc do nàng quá khờ nên chẳng sợ bị nàng đâm sau “Hay là Bảo Châu hữu không dám hỏi?” “Ta, nói bổn Quận chúa dám hỏi...” Mặc dù mặt nàng vẫn còn cứng miệng bác nhưng thực lòng, thậm chí còn chẳng dám cầu sự giúp đỡ của người bởi nàng biết những Thẩm Quy Nghiên nói thật. Khúc Hồng Anh vốn con nhà võ tướng, tính nóng như lửa. Nàng ấy xắn áo lên chửi tục rồi “Bảo Châu, lần này nếu không cho hắn một bài học thì hắn lại tưởng chúng ta ăn Trương Oản Tình phụ họa, tay, nóng lòng muốn tung “Hồng Anh nói đúng, lần này ta nên đánh gãy chân hắn ném xuống sông hộ thành, là băm vằm hắn rồi vứt chó ăn đây?” “Ta tên này trắng trẻo thế, bằng gửi hắn vào nam phong đi, chưa biết chừng ở lại có người thích kiểu như Chương Bàng vừa nói xoa cằm đầy đê ánh mắt rõ là thuồng. *Nam phong quán: tức viện nam. Chương Bàng cảm thấy họ Thẩm này eo nhỏ, dài, mặt mày khôi ngô, mặc áo vải thô cũng giấu được khí chất lạnh lùng, trẻo. Chỉ đám gà mờ đây mới không biết hàng mà thôi. Chương Bàng nói xong lập tức thấy hiện sát khí bèn quay nhìn nhưng chưa kịp nhìn sát khí đấy ai thì đã bị người đạp mạnh vào bụng. Bàng không hề đề phòng chút bị đạp va vào bàn, đau đớn hét lên, cả người lẫn bàn ngã ra đất. Khúc Hồng căm ghét bỏ chân xuống, mắt lạnh lùng như nhìn một chết: “Mặc dù bọn ta ức hiếp người khác nhưng không liêm sỉ và đớn hèn thế, lại càng không xấu ghê tởm như ngươi.” chẳng ưa gì đám học hàn môn nhưng các nàng ti tiện, thấp hèn đến dùng thủ đoạn mà Chương nói để hủy hoại một Bất kể đối phương là nam nữ, có rất nhiều để hủy hoại một người, sao lại phải chọn đoạn đê hèn nhất? Chẳng lẽ Bàng coi thường các nàng? Châu lạnh lùng nghiêm cầm bình nước để trên bàn lên đầu Chương Bàng đang đau tái mét cả mặt “Sau này ngươi đừng chơi với bọn ta nữa. ta thích ức hiếp người khác nhân phẩm không thấp kém như Chương Bàng dám đề xuất đưa nam nhân vào nam quán để chịu cảnh người chà đạp thì chưa biết hắn ta đã từng đưa nữ tử vào thanh lâu quán rồi cũng nên. Một dơ bẩn như vậy dù chỉ bên cạnh mình thôi cũng làm Bảo Châu thấy khó nói gì tới chuyện chung với hắn ta. thức xử lý của các khiến Thẩm Quy Nghiên tôn các nàng hơn, bởi hắn đã gặp nhiều người cá mè lứa, bao che cho xấu của nhau rồi. kiếp! Ả họ Khúc kia, ngươi đạp ông à!” Chương Bàng vừa đá vừa bị đổ lên đầu, hắn ta mặt lại định ra tay đánh nhưng Trương Oản Tình nhanh nhảu gọi hộ vệ và chính tới: “Thưa học trò xin được tố giác Bàng giật dây các bán Thẩm học hữu vào phong quán, âm mưu tay bọn trò để hủy hoại học hữu. Một người không có tình đồng môn, không biết lễ liêm sỉ, tâm địa ác như hắn ta không được theo học tại Quốc Giám!” “Đúng vậy, loại này không xứng được học Quốc Tử Giám.” “Chúng ta Quốc Tử Giám là để đâu phải để bị thành đồ chơi của kẻ khác!” ta dám cả gan năng như vậy thì chưa biết đã lén làm thật rồi nên.” Trong đám đông có người Chương Bàng đồng thời cũng muốn lòng Thẩm Bảo Châu nên tiếng. “Học chính, ta, ta cáo...” Một thiếu niên vốn được người ta để mắt tới đỏ mặt, dù sợ hãi trước nhìn chăm chú của đông nhưng vẫn đánh bạo nói: Bàng cậy mình có cô đang làm việc tại Hàn lâm nên từng nhiều lần dùng quan của trò sau khi tốt nghiệp uy hiếp trò phải nghe hắn ta.” Người này rất nhỏ nhưng mọi người nghe rõ, những người trước đây thân với Chương Bàng tức căm ghét, xa lánh hắn “Ngươi nói bậy bạ đó! Có tin ông đây chơi ngươi không!” Chương Bàng bị chặt hai tay, hai hắn ta vằn đầy tơ máu ma quỷ. Thẩm Bảo tiện tay nhặt đại một sách trên bàn đập vào Chương Bàng: “Chỗ này tới ngươi nói chuyện à? miệng lại.” Thẩm Bảo đánh hắn ta xong lại ngoáy “Nhét giẻ vào miệng hắn đi, tiếng chó sủa khó nghe Sau khi Chương Bàng bị giải đi, Thẩm Quy Nghiên nói: “Tranh thủ ở đang đông người, hay là Quận xác minh chuyện ta xem sao.” Khúc Hồng Anh đầu: “Đúng rồi, Bảo Châu, muốn bọn ta đánh chân hắn, ném xuống hồ cho ăn, hay là băm vằm hắn cho chó ăn?” Thẩm Bảo Châu cảm tưởng như mình đang trên một cây cầu độc mộc bên trái là hổ, bên là sói, bọn chúng đều đang chằm chằm vào mình. Nàng bất chấp tất cả, ngừng môi, lắp bắp nói: nay còn phải thi, như hắn đột nhiên bị thương, chắn các học sĩ sẽ đoán nguyên nhân.” “Cho nên... quyết định tạm tha cho hắn.” tỏ ra mình không yếu thế, không hề sợ Quy Nghiên, nàng chống hai tay hông, đi tới trước mặt Quy Nghiên, hùng dũng oai vệ cao đầu. “Bổn Quận nói cho ngươi biết, không hề sợ ngươi, qua ta có lòng tốt ngươi sống qua kỳ này rồi sẽ tính sổ với sau mà thôi.” “Được Thẩm Quy Nghiên chẳng hề tâm lời tuyên bố hùng hồn Thẩm Bảo Châu, chỉ coi như lời nói đùa trẻ con hay mấy trò vặt vãnh vô phạt. Thế nhưng hắn mất rằng, đôi khi những trò vặt vãnh vô phạt lại làm người ta mệt mỏi nhất. Hắn bị mọi cô lập, phải ăn một mình, mấy trò này hắn đã quen rồi. Thế nhưng một lần nữa tìm thấy xác bọ trong thức ăn, nhìn thấy bàn bị vẽ bậy, thấy xác chuột chết, chết kẹp trong sách đông đứng xung quanh miệng cười trộm, cuối trán hắn vẫn nổi xanh, hắn chẳng nói rằng xách đuôi con chuột mang tới trước mặt Thẩm Châu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/oat-kieu&chuong=9]

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận